(Đã dịch) Thần Sư - Chương 275. Cua rang me
Tiếng chuông cửa vang lên, nhưng trong nhà lại chẳng có ai. Limia đành miễn cưỡng ngồi dậy ra mở cửa đón khách.
Vị khách ghé thăm đột ngột thật ra cũng chẳng phải ai xa lạ. Đó chính là Hoshino, nhưng hôm nay cô ấy lại đến một mình, không có Mio đi theo giám sát như mọi ngày.
"Sao thế? Trông cậu có vẻ cũng vất vả lắm mà, sao không ở nhà nghỉ ngơi đi lại chạy đến đây?"
"Limia..."
Nghe giọng đối phương yếu ớt gọi tên mình, Limia lập tức có linh cảm chẳng lành.
"Mio... Em ấy bỏ nhà đi rồi. Tôi không biết có phải em ấy chịu quá nhiều áp lực không nữa... Sáng sớm thức dậy, đáng lẽ em ấy phải ở trong bếp chuẩn bị đồ ăn như mọi ngày, vậy mà hôm nay... em ấy đã biến mất không một lời từ biệt."
"Biến mất?"
Limia nghĩ đến Mio. Con bé đó không thể nào biến mất mà không có lý do được... Bởi vì nó rất mực cưng chiều người chị nhỏ nhắn, xinh xắn của mình mà.
"Cô ấy có để lại lời nhắn không?"
"Em ấy có để lại một bức thư... Nhưng tôi vẫn chưa đọc. Vì tôi hoảng loạn quá nên mới tức tốc chạy đến đây tìm cậu luôn... A ha ha, sao lại vậy nhỉ?"
Limia nghe vậy, cạn lời.
"Trước tiên cứ xem thư đi đã."
Hoshino khẽ gật đầu, nhẹ nhàng bóc lá thư tay Mio để lại để xem rốt cuộc cô bé đang gặp phải vấn đề gì.
"Gửi chị Hoshino"
"Chắc là chị sẽ không chấp nhận được việc em đột ngột bỏ đi như vậy, vì dù sao chúng ta cũng đã ở bên nhau từ thuở nhỏ rồi. Chỉ là đến tận g��n đây, em mới dần nhận ra mình không còn cần ở bên cạnh chị nữa."
"Chị có thể là một đứa lý lắc, nhưng lại là một đứa lý lắc cực kỳ mạnh mẽ và được mọi người yêu quý. Chị chính là thái cực hoàn toàn trái ngược với em, vì em chỉ là một đứa u ám chỉ biết vùi đầu vào đống máy móc vô hồn. Chị vốn đã có thể tự mình lo liệu mọi thứ, giờ lại còn được Limia giúp đỡ nữa... Có lẽ sự tồn tại của em đã trở nên không cần thiết nữa rồi."
"Chính vì vậy, em mới muốn làm một điều cuối cùng cho chị với tư cách là hậu phương của chị."
"Chắc chị vẫn còn nhớ mẹ chúng ta phải hấp thụ nguyên hồn để có thể tiếp tục tồn tại, và nguyên hồn chỉ được sản sinh khi các hồn ma được siêu thoát... Đó chính là lý do chị em chúng ta phải dấn thân vào cái nghề săn ma đầy rẫy hiểm nguy này."
"Em muốn tự mình giải quyết điều đó để chị không cần phải bận tâm nữa."
"Với tài năng của chị, chị nhất định sẽ tỏa sáng như một ngôi sao ngay cả khi đó là Học Viện Tân Sinh nổi tiếng thế giới. Thế nên em không muốn chị phải lãng phí tài năng và thời gian của mình để chăm lo cho mẹ nữa, mà hãy tận dụng tất cả để tập trung rèn luyện, phát triển bản thân, để một ngày nào đó chị trở thành cô gái mạnh mẽ hơn bất kỳ ai."
"Phần còn lại, hãy giao mọi phiền não cho em. Dù em chỉ là một kẻ vô năng, nhưng năng lực chăm sóc mẹ thì em vẫn có, chị không cần phải lo cho em."
"Cố gắng học tập cho tốt nhé, em và mẹ sẽ ở tại quê nhà đợi chị trở về sau bốn năm. Tất nhiên phải dẫn bạn trai về đó, nếu không thì mẹ sẽ giận lắm."
"Tái bút: Đồ ăn sáng em đã để sẵn trong tủ lạnh, chị chỉ cần hâm lên là ăn được."
"Kí tên: Takahashi Mio"
Hoshino đọc xong lá thư, ánh mắt trở nên thất thần, như sắp ngã quỵ xuống đất trước hành động quá bất ngờ của em gái mình.
Limia thì cau mày, lôi điện thoại ra gọi điện cho gã thầy chủ nhiệm mắc dịch.
Một lúc sau, lão nghe máy: "Chuyện gì? Nói nhanh để tôi còn đánh Boss."
"Giờ này mà thầy còn chơi game đánh Boss được hả!? Mio bỏ trốn rồi kìa! Thầy có thể mau chóng giúp bọn em đưa con bé về không?" Limia có phần to tiếng.
Tất nhiên không phải là do cậu ta ghét Vũ Trường Phong, mà là vì tình hình hiện tại khiến cậu ta trở nên hấp tấp.
"Hả? À, chuyện đấy tôi biết rồi, và đáp án là không nhé."
Vũ Trường Phong đáp với một giọng điệu giễu cợt: "Sáng nay con bé đã đến nộp đơn xin nghỉ học cho tôi rồi, cũng nói sơ qua lý do nó muốn nghỉ học. Là một gã giáo viên mắc dịch chỉ muốn trốn việc, khi thấy cơ hội bớt đi một cục phiền phức thì ta đã lập tức đồng ý cho nó nghỉ học đấy. Thế nào? Nghe có cay không?"
"Ông!?"
"Limia."
"Cái gì?"
"Nhóc đã bao giờ để ý đến cảm xúc của con bé Mio chưa? Nếu câu trả lời là chưa thì nhóc không có tư cách mà chửi tôi. Sự việc lần này tôi không can thiệp nữa, muốn làm gì thì làm."
Nói xong, Vũ Trường Phong liền cúp máy, để lại Limia một mặt hoang mang.
"Làm sao bây giờ, Limia? Không có Mio bên cạnh thì tôi sẽ không sống nổi đâu..." Hoshino bắt đầu rơi nước mắt.
Limia nhìn Hoshino bật khóc, trong lòng cũng chỉ biết ngậm ngùi mà chẳng thể nói gì.
Đừng hỏi cậu. Cậu cũng không bi���t mình nên làm gì.
Vốn dĩ ngay từ đầu cậu chẳng cần phải dấn thân vào chuyện này vì dù sao nó cũng chẳng liên quan đến cậu, chỉ là...
Cậu thực sự không nỡ để Hoshino lại một mình.
"Mio, con bé đó nghĩ sao mà lại bỏ rơi cô ấy vậy?"
Rốt cục, dù có cố gắng đến mấy, Limia vẫn không thể hiểu được tâm tư của Mio.
"Trước tiên cứ vào nhà tôi đi, sau đó chúng ta lại tính tiếp."
Limia nặng nề thở dài: "Bây giờ có chạy đến bến cảng hay sân bay để tìm con bé thì chắc cũng muộn rồi... Là một tay thiện xạ, một khi đã quyết định giấu mình, còn lâu chúng ta mới tìm ra được cô ấy."
"Ừm..."
Hoshino sụt sịt, ngồi dậy nắm tay Limia tiến vào trong nhà.
...
...
Cùng lúc đó, tại nhà Vũ Trường Phong.
"Anh vẫn giữ cái kiểu nói chuyện đáng ghét đó nhỉ?" Na La lên tiếng phàn nàn: "Biết là anh muốn bảo vệ Mio nhưng đâu cần phải làm vậy chứ?"
"Bảo vệ ư? Em nhầm rồi."
Vũ Trường Phong cầm tờ đơn xin nghỉ học của Mio lên, trầm ngâm một lát rồi nói: "Cái cảm giác căm ghét bản thân của con bé... Hai người chúng ta đã quá hiểu rồi còn gì? Đây là dịp để chúng nó trưởng thành hơn, nên anh sẽ không can thiệp đâu."
"Nói thì nói vậy chứ... Mới nãy anh đã liên lạc với mẹ người ta rồi còn gì! Hừ, rõ ràng là quan tâm đến người ta mà cứ tsundere như thế, thật không chịu nổi anh!"
Vũ Trường Phong cười lạnh: "Tsundere là thứ mỹ từ mà em dùng để miêu tả anh đấy hả?"
"Thì đúng quá rồi còn gì?" Na La liếc mắt.
Nếu theo lẽ thường, Vũ Trường Phong sẽ không chấp nhận để Mio nghỉ học, vì điều đó sẽ làm A Nguyệt nổi giận.
Tuy nhiên, sau khi ngồi nghe Mio tâm sự, quyết định của gã đàn ông này liền thay đổi. Hắn ta thậm chí còn không chút do dự đóng dấu đồng ý cho nghỉ học luôn.
"Vì sao em lại căm ghét bản thân mình đến vậy, Mio?"
Ngồi đối diện với Vũ Trường Phong, Mio chỉ im lặng một lát, rồi đáp: "Vì sự vô năng của chính bản thân em."
"Em đã luôn cố gắng đuổi theo bước chân của chị Hoshino. Thế nhưng càng cố gắng, khoảng cách giữa bọn em lại càng lớn. Em chẳng qua chỉ là một tay thiện xạ quèn, rồi sẽ đến một lúc nào đó chị ấy có thể tự mình đảm đương mọi việc mà không cần đến nòng súng và bộ não chiến thuật của em."
"Tất nhiên chị ấy vẫn sẽ có khuyết điểm, và em cũng rất vui vẻ lấp đầy những khuyết điểm nhỏ nhặt đó... Chỉ là..."
Nói đến đây, Mio khép chặt hai tay, cơ thể dường như run rẩy vì cố kìm nén cảm xúc: "Limia... Cậu ấy hoàn hảo hơn em nhiều, và cũng là người mà chị ấy thích. Em ghét cậu ấy, em không muốn cậu ấy trở thành người yêu của chị... Nhưng mà em làm gì có tư cách ngăn cản họ khi đó là tình yêu của chị, và cậu ta còn hoàn hảo hơn em nữa chứ? Em... Không thể cứ mãi ích kỷ như vậy được."
"Trong mấy lần hợp tác cùng nhau, em luôn là kẻ nhận được nhiều sự bảo vệ nhất. Lẽ ra khi chiến đấu, hai người đó hoàn toàn đủ khả năng đánh bại bất kỳ ác linh nào... Còn em, em chỉ đơn thuần là một gánh nặng. Em có thể bị hạ sát bất kỳ lúc nào, gặp nguy hiểm bất kỳ lúc nào, và cần được ai đó bảo vệ bất kỳ lúc nào, trong khi bản thân còn chẳng thể làm gì khác ngoài nói mồm hoặc nã mấy viên đạn chẳng biết trúng hay trượt..."
"Thậm chí, đến cả giáo viên đã chọn em cũng nói rằng: "Mio, xem bộ em có hơi tụt lại so với đồng bạn nhỉ?"... Thầy biết không? Đó là lúc em nhận ra họ hoàn toàn không cần đến em!"
"Hai người họ là mảnh ghép hoàn hảo cho nhau, là hai nửa đã được định mệnh sắp đặt. Nếu em còn cố dấn thân vào, em sẽ trở thành một thứ dư thừa... Làm vậy thì khác nào tự giày vò chính mình đâu?"
"Vì vậy..."
Mio gạt tay lau đi hai hàng lệ. Dường như trong đôi mắt kia chỉ còn lại một ngọn lửa lạnh lẽo với nhiên liệu là sự căm ghét chính bản thân pha trộn cùng lòng quyết tâm đầy méo mó: "Em muốn hi sinh cho chị Hoshino khi em còn có thể."
Đối diện với một ánh mắt đầy quyết tâm như thế, Vũ Trường Phong cũng không biết làm gì khác ngoài đáp lại nguyện vọng của Mio như một người lớn.
"Thầy không phủ nhận em là đứa có thiên phú kém cỏi nhất lớp." Vũ Trường Phong nói: "Nếu em đã muốn nghỉ học thì tôi cũng không cản em. Tuy vậy, hãy để tôi nói em điều này."
Vũ Trường Phong nhìn thẳng vào mắt Mio, trực tiếp đâm thẳng vào trái tim cô gái trẻ: "Em sẽ sớm trở nên hối hận... Và em sẽ cảm thấy đau khổ, cực kỳ đau khổ vì quyết định ngày hôm nay. Tóm lại, em dám khẳng định là mình đã sẵn sàng tàn nhẫn với bản thân đến mức đó hay chưa?"
"Em... Nghĩ là mình đã sẵn sàng."
"Ha, tốt thôi." Vũ Trường Phong khẽ cười, lấy con dấu ra, đóng lên đơn xin nghỉ học: "Từ bây giờ em đã chính thức trở thành một đứa thất học. Chúc may mắn."
Ngay sau đó, Mio liền rời đi.
Còn Vũ Trường Phong thì nhấc điện thoại lên, gọi điện cho ai đó: "À, chị Takahashi đúng không? Tôi là giáo viên chủ nhiệm của hai đứa nhỏ nhà chị đây... Chào hỏi thì không cần, chúng ta vào việc luôn cho nhanh."
"Đó, ai đó thậm chí còn liên lạc với phụ huynh người ta để lên kế hoạch giáo dục luôn cơ mà. Hì hì, mồm thì nói không thích nhưng tâm huyết thì thấy rõ mồn một. Như thế mà không phải tsundere thì là gì hả chồng yêu?"
"...Anh lên kế hoạch khi nào? Anh chỉ khuyên cô ấy không cần can thiệp vào chuyện của đám nhóc trẻ tuổi. Chúng nó cũng to đầu hết rồi, anh muốn tụi nó tự giải quyết những vấn đề của riêng mình chứ hơi đâu mà chen vào làm gì cho mệt?"
"Rồi rồi, trưa nay muốn ăn gì để em còn nấu cho."
"Cua Hoàng Đế rang me."
Na La: "...Em đánh anh đấy."
Mọi quyền lợi sở hữu tác phẩm biên tập này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của bạn.