(Đã dịch) Thần Sư - Chương 268. Bị bắt
Tối đó tại Ma Giới, trong khuôn viên nhà Bernstein.
Lợi dụng lúc trời tối và xung quanh không có người hầu canh chừng, Nia một mình lẻn ra vườn để luyện tập ma thuật bóng tối mà cô học từ Trần Hoài Nam những ngày qua.
Thực ra, nói đó là ma thuật bóng tối cũng không hoàn toàn đúng, bởi thứ gọi là "năng lực dòng dõi" chưa bao giờ được xếp chung vào hàng ngũ ma thuật.
Đó là thiên phú trời ban tặng cho mỗi chủng loài Ác Ma khác nhau trong Ma Giới, gắn liền với bản năng từ khi sinh ra, thay vì phải liên tục học hỏi và trau dồi như ma thuật.
Trong số đó, Nia là một cá thể vô cùng dị biệt.
Khi hai Ác Ma khác loài kết hợp, con cái sinh ra thường chỉ kế thừa năng lực dòng dõi của người mẹ hoặc người cha. Tuy nhiên, Nia lại là một cá thể hiếm hoi sở hữu năng lực của cả hai chủng tộc cha mẹ mình, và chính vì lẽ đó mà cô mới phải chịu khổ sở...
Vì sao ư? Đơn giản vì hai năng lực mà cô kế thừa đều không hề có tính toàn vẹn.
Cha cô là Gargoyle, một chủng loài Ác Ma sở hữu cơ thể cực kỳ mạnh mẽ, cứng cáp. Năng lực dòng dõi của ông là "Undying - Bất Hoại", khiến ông gần như bất tử chừng nào phần đầu không bị phá hủy.
Tuy nhiên, thứ mà Nia kế thừa từ cha chỉ đơn giản là cơ thể mạnh khủng khiếp và khả năng chữa trị vượt trội, chứ không đạt đến ngưỡng bất tử như cha mình. Tức là khi bị mất tay hoặc chân, cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ mọc lại được như cha cô.
Tương tự, với mẹ Nia, chủng loài "Imp" cùng năng lực dòng dõi "Hierundo" cho phép họ điều khiển bóng tối để phá hủy mọi thứ, kể cả không gian... Nhưng xui xẻo thay, cô thậm chí còn không thể điều động bóng tối theo ý mình và thường xuyên bị mất kiểm soát.
Thậm chí, có một giai thoại chưa được kiểm chứng kể rằng sau khi Nia ra đời vài tháng, cô bé đã vô thức kích hoạt năng lực di truyền từ mẹ một cách mất kiểm soát, dẫn đến một nửa căn dinh thự bị bóng tối nuốt chửng. Nếu lúc đó mẹ Nia không trở về kịp, thì cả nhà đã khó thoát khỏi cái chết.
Kể từ đó, Nia quyết không sử dụng năng lực dòng dõi của mẹ thêm một lần nào nữa.
Dù vậy, là một Ác Ma tràn đầy tham vọng và niềm kiêu hãnh, nếu tìm thấy cơ hội làm chủ được năng lực này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
"Nia, đừng bao giờ nghĩ rằng em có thể làm chủ được bóng tối. Không một ai trên đời này có thể làm chủ được thứ khái niệm hùng mạnh ấy cả... Vì vậy, hãy thử thay đổi cách nghĩ để bóng tối của em trở nên êm dịu hơn."
"Thay đổi như thế nào ạ?"
"Thử nghĩ rằng nó thương hại em và ban cho em sức mạnh xem sao? Tất nhiên, ý nghĩ kiểu đó chỉ có hiệu quả trong trường hợp của anh thôi, chứ còn em thì anh không thể biết được. Nên nhớ, anh chỉ đang lấy ví dụ thôi."
"Ồ..."
Nhớ lại thật kỹ từng câu từng chữ mà Trần Hoài Nam đã hướng dẫn, Nia đặt mình ngồi xuống giữa sân vườn, tiến hành chỉnh đốn lại nhận thức của bản thân.
"Bóng Tối là một khái niệm cực kỳ hùng mạnh, dù có là Thần Linh cũng không thể làm chủ được nó một cách đúng nghĩa..."
"Bóng Tối đã bao trùm tất cả từ trước cả khi sự sống hình thành. Cùng với Hư Vô, nó chính là điểm khởi đầu của mọi thứ, kể cả vũ trụ này cũng vậy."
"Chính vì thế, đừng bao giờ kiêu ngạo nghĩ rằng Bóng Tối chỉ là một thứ sức mạnh nằm gọn trong lòng bàn tay em."
"Mà nói đúng hơn thì em... mới chính là một phần của Bóng Tối."
Không ngừng chìm sâu vào ký ức và những bài học mơ hồ, đầu óc của Nia dần trở nên trống rỗng. Cô dần rời xa khỏi thực tại mình đang sống, quên đi mục đích ngồi lại trong vườn của mình, cứ như thể...
Ý thức c�� vừa bị thứ gì đó nuốt chửng vậy.
Cho đến khi một đôi bàn tay lạnh ngắt ôm lấy vai gáy, Nia mới giật mình tỉnh lại với những giọt mồ hôi lạnh lăn trên khắp cơ thể: "Cứ tưởng là chết rồi chứ... Đáng sợ chết đi được!"
"Bảo sao anh ấy lại nói vậy..."
"Bóng Tối... Đúng là không thể bị làm chủ bởi bất kỳ ai. Không một kẻ nào có đủ tư cách để làm chủ được nó hết!"
Nia ôm lấy ngực trái của mình, nơi trái tim cô đang đập thình thịch vì cảm giác sợ hãi không ngừng lan tỏa đến từng tế bào trên cơ thể, đến mức ngay cả việc hít thở thôi cũng trở nên khó khăn khủng khiếp.
Cô vừa trải nghiệm cái chết theo đúng nghĩa đen.
Tại thế giới đó, khi bị màn đêm vô tận nuốt chửng, cô thậm chí còn không nảy sinh nổi ý nghĩ phản kháng. Hay nói đúng hơn, cô đã bị bóng đêm nuốt chửng hoàn toàn trước cả khi kịp nhận ra.
Chỉ mới thử hòa hợp với nó thôi mà đã đáng sợ như vậy...
"Sợ hãi nó, tôn trọng nó, và cuối cùng là tiếp nhận nó. Anh nghĩ đó chính là chìa khóa để em làm chủ được năng lực của mình."
Nia ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rồi hít một hơi thật sâu: "Mình không phục, làm lại!"
...
...
Hôm sau, Nia đã không đến lớp, trong khi mấy tên cá biệt lười biếng kia lại đã chịu vác mặt quay trở lại sau khi bị Ratios "thuyết phục" bằng vài "phương pháp nghiệp vụ".
Việc Nia vắng mặt hôm nay có thể nói là hết sức kỳ lạ, kể cả Trần Hoài Nam hay Lily – những người tiếp xúc với cô bé nhiều nhất cũng chẳng rõ lý do vì sao.
Sự nghi hoặc chưa kéo dài được bao lâu thì Ratios và một vài giáo viên khác đã bước vào lớp. Họ cùng nhau phong tỏa toàn bộ lối ra vào, đồng thời còn cử hai ba người tiến lại chỗ Trần Hoài Nam với vẻ mặt nghiêm nghị: "Em đã bị bắt, Nam."
Cách~
Trần Hoài Nam: "???"
Lily ở ngay bên cạnh, dù bị còng tay giống Trần Hoài Nam, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi lại: "Liệu em có thể hỏi lý do vì sao bọn em bị bắt không?"
"Đến hiện trường liền sẽ rõ."
Cứ như vậy, Trần Hoài Nam và Lily bị áp giải đi trước con mắt không thể tin nổi của cả lớp, thậm chí ngay cả Ratios cũng chỉ biết lắc đầu: "Mệt thật, bộ nhân lo��i nào cũng giỏi gây chuyện đến thế này ư? Tính ra, vẫn chưa tròn một tuần kể từ lúc nó đến đây đâu đấy."
Lana run rẩy hỏi: "Tại sao bọn họ lại... bị bắt vậy thầy?"
"Hai đứa nó bị gia chủ nhà Bernstein tình nghi đã ám sát con gái họ, cũng chính là Nia." Ratios lắc đầu: "Lúc đầu khi nghe Sở Ma Quan thông báo như vậy tôi cũng chẳng hiểu gì cả. Thế nhưng lệnh bắt giữ đã trưng ra trước mặt thì ta cũng không thể làm gì khác ngoài tuân theo."
"Ám sát ư!?" Cả lớp không tin.
"Chuyện này nghe không hợp lý chút nào. Em thấy mối quan hệ giữa ba người đó rất tốt mà!?"
"Chính vì vậy, tôi mới nói các em vẫn còn quá ngây thơ để có thể sinh tồn tại Ma Giới." Ratios ném một ánh mắt xem thường: "Được rồi, nếu bọn nó vô tội thì không cần phải lo làm gì đâu, nói đúng hơn thì tụi bây tự liệu hồn mà lo cho bản thân đi, hôm nay là tiết thực chiến đấy."
Lớp cá biệt: "..."
"He..."
Ratios lần đầu tiên chịu nở một nụ cười trên gương mặt vốn đã luôn nhăn nhó... Một nụ cười không hề chứa đựng một chút thiện chí nào.
...
...
Trở về bên phía Lily và Trần Hoài Nam.
Sau vài giờ đồng hồ áp giải, hai người họ đã được nhân viên Sở Ma Quan đưa đến tận dinh thự nhà Bernstein, nơi gia đình Nia đang sinh sống.
Trong phòng khách, một người đàn ông cao lớn đầu đội mũ trụ đã đợi sẵn ở đó cùng với một người phụ nữ trung niên vô cùng xinh đẹp.
Dường như cảm nhận được sự hiện diện đáng ngờ, cả hai vợ chồng nọ đột nhiên bộc phát sát khí, hướng thẳng về phía hai người vừa được gia nhân áp giải đến: "Đến rồi đấy ư...?"
Sát khí nhanh chóng lan tỏa ra toàn bộ căn dinh thự, khiến ngay cả những gia nhân tầm thường nhất cũng phải cảm thấy sợ hãi.
Tuy vậy, các nhân viên của Sở Ma Quan vẫn bình tĩnh do họ đã được huấn luyện để đối phó với mọi tình huống.
"Thưa ngài Bernstein và phu nhân, chúng tôi đã áp giải bọn chúng đến đây rồi. Hai người có thể thẩm vấn nhưng tuyệt đối đừng làm gì đi quá giới hạn. Đó là những gì Ma Vương đã đích thân căn dặn khi phê chuẩn lệnh bắt giữ cho Sở Ma Quan." Một sĩ quan mặc đồng phục khác biệt cúi người nhắc nhở.
"Ta biết rồi."
Vị sĩ quan kia cúi người một lần nữa rồi ra lệnh dẫn hai kẻ phạm tội tiến vào trong phòng đối mặt với gia đình nạn nhân... Mặc dù chính bản thân họ cũng không biết mình đã phạm phải tội tình gì để rồi bị bắt giữ như thế này.
Đối diện với hai Ác Ma hùng mạnh hơn hẳn các Ác Ma mà mình từng gặp, Trần Hoài Nam và Lily vẫn tỏ ra bình tĩnh dù sát khí mà đối phương đang tỏa ra là không thể xem thường.
"Nhân loại các người rốt cục đã làm gì Nia của ta?"
Người đàn ông lên tiếng đặt câu hỏi trong khi vẫn phóng thích sát khí ngập trời.
Nghe thấy đối phương hỏi vậy, Lily liền quay sang Trần Hoài Nam hỏi ngược lại: "Em cũng muốn biết anh đã làm gì cô ấy lắm đấy."
Trần Hoài Nam: "...Cô ấy muốn anh dạy ma thuật bóng tối... Nhưng anh lại không biết ma thuật bóng tối, nên là..."
"Rồi sao nữa, nói tiếp đi?" Lily tiếp tục vấn tội.
"Khai thông cho con bé một chút tư tưởng cấp tiến và tân thời ấy mà..."
Ầm~
Người đàn ông kia nổi giận, chỉ với một cái đập tay đã khiến chiếc bàn tiếp khách tan nát thành trăm ngàn mảnh vụn: "Đừng giỡn mặt! Ta mới là người đang thẩm vấn, mau trả l��i đúng câu hỏi cho ta!"
Trần Hoài Nam bình tĩnh đáp lời: "Tôi chỉ làm đúng theo yêu cầu mà Nia đưa ra thôi, thưa ngài."
"Nia đã thua cậu... Nên nếu nó lựa chọn phục tùng cậu, ta cũng không có ý kiến. Tuy nhiên, đó không phải là lý do để ta có thể chấp nhận việc cậu đem tính mạng con bé ra làm thí nghiệm!"
Lily: "?"
"Thí nghiệm?" Trần Hoài Nam hơi ngây người.
Ầm~
"Đừng giả ngu với ta!"
"..."
"Bình tĩnh lại, Garfield. Đó đều là đồ trong nhà, đập hoài thì phí phạm lắm đó." Người phụ nữ điềm tĩnh nói tiếp: "Chúng ta đưa bọn nó đến chỗ Nia đi, xem bọn nó còn giả ngu được không."
"Như thế thì quá nguy hiểm."
"Không sao. Em dám đảm bảo là em sẽ giết chúng trước khi chúng kịp tổn thương con bé thêm một lần nữa."
Nói đến đây, người phụ nữ nhìn về phía hai kẻ tình nghi, từ sâu trong ánh mắt điềm tĩnh dường như lóe lên vẻ điên cuồng: "Đã ở đây rồi thì tốt nhất là các người đừng có ý định giở trò nữa, nếu không thì ngay cả Ma Vương cũng không cứu nổi các người đâu."
Trần Hoài Nam và Lily bốn mắt nhìn nhau, mất nửa ngày bị người ta dọa giết vẫn chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra: "..."
Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, vui lòng không tái bản dưới mọi hình thức.