(Đã dịch) Thần Sư - Chương 266. Khoá ẩm thực cấp tốc
"T-t-t-t... Một kẻ bần hèn, nhút nhát, vô dụng, phế vật, sâu bọ như tôi... thực sự có thể ở lại đây sao? T-Thật chứ?"
Khi được Trần Hoài Nam và Lily mời về phòng nghỉ mà Hiệu Trưởng đã sắp xếp, Lana dường như rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Điều đó thể hiện rõ mồn một qua cách cô ấy nói chuyện.
"Chẳng sao, đằng nào thì ở đây cũng còn thừa rất nhiều phòng trống, cô cứ tùy ý chọn một căn là được rồi, không cần nghĩ nhiều."
Mà... nói gì thì nói... sao cô ta lại nhát đến vậy? Đã thế còn tự ti nữa chứ? Không lẽ cô ấy thực sự sống trong một gia đình làm nghề đưa tang sao?
Lily: "Trước mắt cô cứ ở lại đây một hôm đi. Đã biết chuyện rồi mà vẫn thờ ơ để cô ngủ một mình trong cái lớp học vừa lạnh vừa bẩn đó thì kỳ cục lắm. Lily tuy đã không còn là người tốt nữa nhưng cứu vãn được chừng nào hay chừng nấy."
Trần Hoài Nam nhìn về phía Lily. Đúng vậy, cậu hoàn toàn không ngờ Lily lại gật đầu ngay tắp lự trước đề xuất của mình.
Với tính cách ích kỷ như thế, cậu cứ đinh ninh rằng con bé sẽ từ chối ngay lập tức... Bởi vì Lily luôn rất cố gắng tạo khoảng cách giữa cậu với những cô gái khác mà.
Đằng này con bé lại quay ngoắt một trăm tám mươi độ, cư xử hoàn toàn trái ngược với thường ngày. Điều đó khiến cậu không khỏi bận tâm.
"N...Nhưng mà tôi không có gì để báo đáp hết. H-hay là..."
Nói đến đây, Lana đột nhiên cởi quần áo, khiến Trần Hoài Nam sợ hết cả hồn: "Tôi sẽ dùng cơ thể này để gán nợ!"
Bịch~
"...Không, cô mau dừng tay trước khi tôi bị giết."
Lana gương mặt đỏ ửng, đôi mắt to nhắm chặt, hai hàng nước mắt lăn dài trên má, như thể đã chuẩn bị sẵn sàng hứng chịu mọi điều tồi tệ. Chỉ có điều, phản ứng của đối phương ngay sau đó lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô ấy.
Lana mặt mày thất thần nhìn lại cơ thể mình: "Thì ra là vậy, tôi kém quyến rũ đến mức một sinh vật tham lam như nhân loại cũng chê ỏng eo... Ha ha ha."
"Mau mặc đồ lại đi, thú dữ sắp xổng chuồng đến nơi rồi!" Trần Hoài Nam vội vàng la lớn.
Lana: "Hả?"
Khi tỉnh táo trở lại, Lana mới kịp phát hiện Lily đang cầm một chiếc lưỡi liềm nhọn hoắt chĩa thẳng về phía mình với ánh mắt ngập tràn sát khí... Trong khi đó, Trần Hoài Nam thì cố gắng ôm chặt Lily lại trước khi án mạng xảy ra.
"Mặc đồ lại lẹ đi má!"
"Ồ... Xin lỗi!"
Sau một hồi lộn xộn, cuối cùng Lana cũng chịu mặc đồ vào như bình thường. Dù vậy, có vẻ như Lily vẫn chưa nguôi giận: "Nói trước cho cô biết, cơ thể anh ấy là của tôi, và là của riêng tôi. Thế nên tốt nhất là cô đừng có ý đồ vấy bẩn anh ấy, nếu không..."
Trần Hoài Nam: "Ê, đang nói gì vậy hả cái con kia?"
"Im lặng. Em đang tuyên bố chủ quyền, đừng có tùy tiện đưa mõm vào, em giận đó."
Trần Hoài Nam: "Aye."
Lana nghiêng đầu, tỏ ra cực kỳ khó hiểu: "Tôi cứ tưởng chuyện vừa rồi là bình thường?"
"Bình thường với Ác Ma nhưng lại hoàn toàn không bình thường với bọn này." Lily nghiêm mặt: "Tóm lại là ngoan ngoãn đi chọn phòng cho tôi. Nếu cảm thấy mắc nợ thì sau này cứ chạy việc vặt cho tôi là được, cấm tiệt những hành động gợi dục như vừa rồi, nghe rõ chưa?"
Lana học theo Trần Hoài Nam: "Mặc dù vẫn chưa hiểu gì lắm nhưng mà... Aye."
Còn về Trần Hoài Nam... có lẽ cậu đã lờ mờ nhận ra lý do vì sao Lily nhẫn nhịn đến tận bây giờ thay vì tống cổ Lana.
Cậu không cho rằng Lily sẽ "sai vặt" Lana mấy chuyện đơn giản giống như em ấy nói đâu... Vì dù sao thì đó cũng là Lily mà.
Lily tuy có thiên tính hiền lành và nhân hậu... thế nhưng, tùy vào từng tình huống cụ th��, em ấy có thể trở thành một kẻ phản xã hội đặc biệt nguy hiểm.
...
...
Một lúc sau. Vì Lana vẫn chưa quay trở ra, Trần Hoài Nam định bụng sẽ nói chuyện riêng một chút.
"Lại chán quá nên chạy ra ngoài này chơi sao, Lycoris?"
"Anh nhận ra em từ đoạn nào?"
"Từ khoảnh khắc em móc lưỡi hái ra định gặt đầu Lana." Trần Hoài Nam khẽ nhún vai: "Nếu là Lily, anh khá chắc là con bé sẽ giương cung bắn xuyên táo Lana thay vì cái thứ đó."
"Hừ, coi như anh tinh ý, tạm tha."
Lycoris bĩu môi rồi lại thở dài: "Mấy ngày nay tâm trạng em thực sự không tốt lắm nên em mới muốn ra ngoài nói chuyện với anh một chút cho khuây khỏa. Anh biết đấy, tuy em có thể quan sát mọi thứ trong không gian tâm trí, nhưng có nhiều điều vẫn không thể sánh bằng việc trải nghiệm trực tiếp."
"Ví dụ như?"
"Ha ha."
Tuy vậy, Trần Hoài Nam đủ hiểu cô ấy để biết cô ấy đang ám chỉ điều gì.
"Anh mà làm thế nữa thì người ngợm hỏng hết đó em."
"Thế nên em mới đâu có ép buộc gì anh đâu. Như em đã nói ngay từ đầu rồi đó, em chỉ muốn tâm sự vài câu với anh thôi... Ừm, nếu được thì em cũng muốn anh chiều chuộng em một chút," Lycoris nũng nịu nói.
"Trời."
Trần Hoài Nam dở khóc dở cười, do dự một lúc rồi cũng chịu ôm đối phương vào lòng: "Được rồi, chắc làm như thế này cũng được đi... Anh hy vọng chút Oxytocin này sẽ giúp tâm trạng của em và chu kỳ ác của anh dịu đi đôi chút."
"Heeheehee..."
Lycoris khép đôi mắt màu tím lại, tỉ mỉ cảm nhận hơi ấm và nhịp tim của đối phương từng chút một.
Dù biết rằng nhõng nhẽo như thế này là rất mất mặt nhưng đâu còn cách nào khác chứ? Muốn tâm hồn được thư thái thì chỉ có thể làm thế này thôi.
Dẫu sao thì cô ấy cũng không phải Himiko, thế nên cô ấy không thể có được sự ưu tiên giống như thế kia...
Mà, thật ra thì như thế này cũng là đủ rồi.
Trong lòng cứ nghĩ như vậy, thế rồi bất giác cô ấy ngủ quên mất. Thậm chí cô ấy còn ngủ sâu đến mức quên cả việc duy trì cơ thể trưởng thành, cứ thế thu nhỏ lại rồi cuối cùng trở về hình dáng ban đầu.
Kể ra cũng may là quần áo của Lycoris cũng thu nhỏ theo chứ nếu không thì phiền to.
"Khả năng tùy biến cơ thể này tiện thật đấy." Trần Hoài Nam thầm nghĩ: "Chỉ có điều sự lão hóa của con bé đã đóng băng ở độ tuổi thiếu nữ mười tám nên mới không thể già thêm được nữa... Bằng không, chỉ cần thêm vài ba tuổi nữa thôi, con bé nhất định sẽ đẹp nứt vách đổ tường cho mà coi."
Thành thật mà nói, nhiều lúc cậu đã cố tưởng tượng ra Lily ở tầm vóc đại tỷ chân dài như Himiko... nhưng cuối cùng cậu lại không làm được, vì nó vượt quá xa trí tưởng tượng của một người phàm như cậu.
Mà kệ đi.
Đằng nào thì Lily cũng chẳng bao giờ đồ sộ được như Himiko đâu nên cậu chẳng cần phải nghĩ nhiều làm gì cho mệt.
Con bé hiện tại đã rất xinh đẹp và đáng yêu rồi... Nếu còn đẹp thêm nữa thì nguy cho cậu lắm.
"Tôi chọn phòng xong rồi."
"Suỵt, khẽ thôi."
Lana: "?"
Sau khi chọn phòng xong, Lana liền ra ngoài thông báo một tiếng cho chủ nhà. Tuy vậy, cô ấy đã ngay lập tức phải giữ im lặng vì chủ nhà đang lăn ra ngủ giữa buổi chiều, trông vô cùng đáng yêu.
"Sao cô ấy tự nhiên nhỏ vậy?" Lana tỏ ra c��c kỳ phấn khích hỏi: "Ngoài ra thì... liệu tôi có thể chạm vào cục bông mềm mại đó hay không?"
Ý của Lana ở đây là hai bên má của Lycoris.
Trần Hoài Nam khẽ lắc đầu tỏ ý phản đối, vì làm như thế rất có thể con bé nhạy cảm này sẽ tỉnh dậy cằn nhằn.
Một cách thật nhẹ nhàng, Trần Hoài Nam xê dịch cơ thể nhỏ nhắn của Lycoris ra khỏi người mình, để đối phương nằm gọn trên chiếc ghế sofa mềm mại. Tiếp đó, cậu trùm chiếc áo ngoài của bộ đồng phục lên làm một tấm chăn tạm thời.
"Zzz..."
Thấy Lycoris vẫn không có dấu hiệu bị đánh thức, Trần Hoài Nam mới an tâm ngồi dậy, ra hiệu cho Lana đi ra chỗ khác nói chuyện.
"Chọn phòng nào vậy?" Trần Hoài Nam hỏi.
"Phòng cuối... Được không?"
"Tùy." Trần Hoài Nam suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: "Còn nữa, cô có biết nấu ăn hay không?"
"Biết một chút."
"Vậy thì lát nữa dạy tôi đi, coi như là trả tiền nhà... mặc dù nhà này cũng chẳng thuộc về tôi." Trần Hoài Nam nói tiếp: "Mấy loại nguyên liệu nấu ăn ở Ma Giới trông lạ quá, chẳng biết phải nấu thế nào mới ăn đư��c nên tôi cần một người hướng dẫn."
Lana nghe vậy, hai mắt liền sáng lên như đèn pha ô tô. Cô ấy cứ canh cánh trong lòng nãy giờ không biết làm sao để trả ơn. Giờ thì cuối cùng cô ấy cũng có cơ hội rồi!
"Vậy... Từ lúc được đưa đến đây đến giờ hai người đã ăn uống như thế nào vậy?" Lana hỏi.
"Tôi được Hiệu Trưởng chu cấp nên nếu cần thì cứ việc ra ngoài mua đồ ăn... hoặc ít nhất là ông ấy đã bảo thế."
Nói đến đây, Trần Hoài Nam nhún vai: "Cơ bản là bọn này quen thói tự nấu tự ăn rồi nên cũng muốn học thêm một chút về ẩm thực của Ma Giới. Hơn nữa, đang sống nhờ tiền của người ta mà ăn xài hoang phí thì không hay lắm."
Lana nghiêng đầu: "Con người đều hành xử giống như cậu à?"
"...Thì? Bộ Ác Ma sẽ hành xử khác với tôi sao?"
"Ừm, nếu là Ác Ma thì bọn tôi sẽ cầm tiền rồi chạy trốn luôn."
Trần Hoài Nam: "..."
"Giỡn thôi. Không phải Ác Ma nào cũng tham lam như vậy đâu. Huống hồ đối phương còn là một trong Tam Kiệt đó, chọc vào ông ấy thì chẳng khác nào đang khiêu vũ với cái chết cả. Ác Ma tuy rất liều lĩnh nhưng cũng không muốn chết đâu."
"..."
"Xin lỗi, tôi đùa tệ quá ư?"
"Không, tôi chỉ không ngờ là cô cũng biết đùa."
Lana phồng má: "Tôi chỉ hơi hướng nội thôi chứ không phải không có khiếu hài hước nhé."
"Hướng nội? Tôi thấy cô trông giống một con thỏ nhút nhát rụt rè hơn là một người hướng nội như tôi."
"Thỏ là con gì?"
"Một loài động vật rất đáng yêu. Đặc biệt là chúng đẻ rất nhiều."
Lana đỏ mặt: "Tôi đây không có đẻ nhiều nhé!"
"Tôi bảo là thỏ, không phải cô."
Lana vừa đỏ mặt vừa phồng má: "..."
Còn Trần Hoài Nam thì quay sang chỗ khác nín cười.
Chết tiệt, người này dễ chọc ghẹo quá, lại còn đáng yêu nữa chứ.
Mà cậu nghĩ cậu nên thôi việc này trước khi Lycoris tỉnh lại, không thì toi mạng.
"Rồi, mau bắt đầu khóa học ẩm thực cấp tốc thôi."
Bản chuyển ngữ này là tài sản tinh thần của truyen.free, giữ nguyên vẹn nội dung gốc.