(Đã dịch) Thần Sư - Chương 260. Vắng bóng
Tối hôm đó.
Sau một ngày luyện tập đầy gian khổ và mệt mỏi, Himiko trở về nhà với tâm trạng nặng trĩu.
Mở cửa bước vào trong, trước mắt cô không còn cảnh Lily chạy ra đón nữa, thay vào đó chỉ là một không gian tối đen lạnh lẽo và hiu quạnh, như càng khoét sâu thêm nỗi cô đơn trong lòng Himiko.
Nếu là trước kia, Himiko sẽ chẳng bao giờ để ý đến những chuyện này. Thế nhưng kể từ ngày về sống chung với Trần Hoài Nam và Lily, cô đã trở nên quá quen thuộc với cảm giác hạnh phúc, để giờ đây mới thấm thía nỗi cô độc đáng sợ đến nhường nào.
Chẳng còn ai nằm trên sofa xem TV, chẳng còn ai ngồi đọc sách ở một góc riêng, thậm chí cả ánh sáng ấm áp mỗi khi Himiko về nhà cũng không còn. Điều đó làm cô cảm thấy lạc lõng ngay trong chính căn nhà đã từng là tổ ấm hạnh phúc nhất của mình.
"Mới chỉ có một ngày thôi mà..."
Himiko thở dài, lững thững vào nhà, bật đèn rồi lục lọi tủ lạnh: "May là vẫn còn chút đồ ăn mà Lily đã tỉ mỉ chuẩn bị... Nếu không thì chắc tối nay mình nhịn đói mất."
Himiko có thể tự làm rất nhiều việc nội trợ nếu chịu bỏ thời gian ra học. Duy chỉ có nấu ăn là cô không thể nào làm được, một thứ mà cô chẳng bao giờ có thể tự làm cho ra hồn.
Sau khi cho mọi thứ vào nồi, bật bếp hâm nóng, Himiko tranh thủ ra phòng khách ngả lưng trên ghế sofa. Được một lúc thì cô lại thở dài thườn thượt: "Trước khi gặp họ, mình đã làm gì vào những lúc rảnh rỗi như thế này nhỉ?"
Không nhớ.
Cô không nhớ một chút nào... Hoặc có lẽ là trước kia, cô chưa bao giờ cho phép bản thân được rảnh rỗi.
Ngẫm lại cũng đúng. Dù gì thì lúc đó cô phải đạp lên xác người khác mà sống đấy. Như thế thì cô lấy đâu ra thời gian ngồi thư thả suy ngẫm chuyện đời như hiện tại chứ?
Cảm thấy nhớ bạn trai thì không nói làm gì, nhưng thế mà cô lại nhớ cả Lily – cái đứa đã bày đủ trò chơi khăm cô biết bao lần trong quá khứ ấy nhỉ...?
Cô không ngờ Lily lại quan trọng với mình đến thế, dù rằng cô vẫn luôn xem con bé là tình địch lớn nhất đời mình.
"Nhiều lúc... Mình còn chẳng hiểu nổi mình đang bị cái gì..."
Xèo~ xèo~
"Chết rồi, mải suy nghĩ quá, chắc là khét hết rồi!?"
Nghe thấy âm thanh bất thường vang lên từ bếp, Himiko nhanh chóng chồm dậy, vội chạy vào cứu chữa trước khi quá muộn.
May mắn thay là cô vẫn xoay sở kịp thời, tuy rằng có hơi khét thật nhưng vẫn chưa đến mức phải vứt đi.
"Đến hâm đồ ăn còn không làm xong xuôi được, rốt cuộc là mình vô dụng đến mức nào vậy?"
Himiko dở khóc dở cư��i, cẩn thận mang đồ ăn ra phòng khách để vừa ăn vừa giải trí với chiếc TV cho vơi đi cảm giác trống trải.
"Coi bộ từ mai phải mua đồ hộp với mì gói để trong nhà rồi..."
Với cường độ luyện tập khắc nghiệt như hiện tại, có lẽ cô chẳng còn đủ thời gian để ra ngoài ăn uống. Mà cho dù có dư thời gian thật đi chăng nữa, cô cũng chẳng muốn đi vì không muốn bị người ta dòm ngó.
Cứ phải đánh đấm rồi bỏ chạy thì mệt lắm, cô cảm thấy bản thân sẽ không còn hơi sức làm vậy. Chi bằng ăn đồ hộp luôn cho nhanh, khỏi phải mất công suy nghĩ nhiều.
"Còn phải tắm nữa à..."
Xoạch~ xoạch~
Himiko: "?"
Tò mò với tiếng động lạ vang lên từ bên ngoài, Himiko bước ra ban công thì nhìn thấy một con mèo đang ra sức cào cửa, có vẻ như muốn vào nhà vì lý do nào đó.
Một con mèo xám... Hai đuôi.
"...?"
...
...
Buổi tối ở Ma Giới.
Trong căn phòng nghỉ được Hiệu Trưởng đích thân sắp xếp, giống như thường lệ, Trần Hoài Nam ngồi yên vị ở một góc đọc sách trong khi Lily bận rộn lo toan việc nhà.
Trong suốt vài tuần sắp tới, Trần Hoài Nam và Lily sẽ phải sống tại Ma Giới này nên việc trang bị thêm kiến thức cần thiết là điều cần phải làm.
Thật ra, chỉ lúc này Trần Hoài Nam mới có đủ không gian yên tĩnh để tập trung học tập. Chứ vào ban ngày thì lúc nào cậu cũng bị làm phiền, lúc thì bị bàn tán, lúc thì bị Ác Ma rỗi việc đến gây sự.
Kết quả là chỉ sau một thời gian ngắn tiến vào Ma Giới, dường như chu kỳ ác của cậu đang dần trở nên nặng thêm, trái ngược hẳn với dự định ban đầu.
Chẳng biết khi nào Hiệu Trưởng mới tìm được bác sĩ cho cậu nữa.
Và cậu cũng không biết mình phải rèn luyện cái gì ở Ma Giới này luôn.
"Không biết chị Himiko ở nhà có ăn uống đàng hoàng không nữa..." Lily đột nhiên tự hỏi: "Hiện tại đang là thời điểm luyện tập cường độ cao, em nghĩ chị ấy sẽ không có thời gian ra ngoài ăn uống đâu."
Trần Hoài Nam trầm mặc.
Đúng thật.
Cậu đủ hiểu Himiko để đoán được cô sẽ làm gì trong tình cảnh đó.
"Em không thể mở Cổng Không Gian để về nấu cơm cho cô ấy hả?"
Lily lắc đầu: "Không được, đây không còn là vấn đề khoảng cách địa lý nữa rồi. Em không đủ khả năng nắm bắt khái niệm không gian để có thể đi xuyên qua hai thế giới... Dù Ma Giới có là thế giới phụ thuộc đi chăng nữa."
"Thế thì hết cách. Chỉ mong cô ấy biết trân trọng bản thân mình hơn thôi." Trần Hoài Nam thở dài.
"Em đoán là sẽ không đâu. Trong đầu chị ấy trước giờ chỉ có anh hoặc là kiếm, ngay cả ước mơ trở thành cô vợ nội trợ đảm đang chị ấy cũng gạt sang một bên để tập trung luyện kiếm rồi..." Lily nhún vai: "Vì vậy, em nghĩ là người như chị ấy sẽ không học cách tự chăm sóc bản thân mình đâu."
"Em đang cố tình làm cho chu kỳ ác của anh nặng thêm à?"
Lily mỉm cười.
"Thật lòng mà nói, em rất thích dáng vẻ của anh lúc này. Ngầu, nam tính... lại còn có chút ngông cuồng nữa chứ, vừa đúng ý em rồi~"
Trần Hoài Nam: "..."
Cậu thật ngu ngốc khi hỏi Lily câu vừa rồi, vì đầu óc con bé trước giờ có bình thường chút nào đâu?
"Được rồi, không giỡn nữa."
Lily đột nhiên chuyển sang giọng điệu nghiêm túc làm Trần Hoài Nam nhất thời thấy hơi lạ: "Sau chuyện lúc sáng, em cảm nhận được rất nhiều địch ý đang hướng thẳng về phía anh. Có vẻ như các Ác Ma đang rất bất mãn về việc anh phủ nhận nét văn hóa đặc trưng của họ."
"Hình như lúc đó... Anh đúng là có hơi quá lời thật." Trần Hoài Nam khẽ gật đầu.
"Anh lúc đó đang rất bực bội nên lỡ lời vài câu cũng không phải chuyện lạ. Chỉ là... Anh sẽ còn gặp nhiều rắc rối hơn nữa nếu còn tiếp tục từ chối đấy."
Lily nghiêm túc phân tích tình hình cho Trần Hoài Nam lắng nghe: "Thậm chí, trong trường hợp xấu nhất, anh sẽ trở thành kẻ địch của tất cả học sinh trong ngôi trường này. Đến lúc đó thì sống còn khó, chứ đừng nói đến hai chữ yên ổn."
Khi ở trong chu kỳ ác, Trần Hoài Nam khá mất tỉnh táo nên năng lực phân tích tình huống của cậu giảm đi gần một nửa. Đến mức phải đến khi Lily phân tích thì cậu mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Quả nhiên, mọi nguồn sức mạnh đều sẽ có cái giá phải trả.
Ngoài ra, trong trạng thái chu kỳ ác này, cậu thực sự mạnh hơn bình thường rất nhiều. Nhưng đổi lại, ch��� số IQ của cậu cũng bị giảm đi đáng kể, thậm chí nếu không cẩn thận cậu sẽ sa ngã thành quái vật.
Hẳn là Hiệu Trưởng đã tính toán đến khả năng này nên mới cử Lily đi theo để phòng hờ thay vì Himiko. Vừa là để đảm bảo an toàn, vừa tạo cơ hội cho Lily chuộc lỗi.
Thôi, cứ cho con bé cơ hội vậy.
"Thế bây giờ anh phải làm gì?" Trần Hoài Nam hỏi.
"Ác Ma coi trọng sức mạnh, và sức mạnh sẽ quyết định địa vị của họ." Lily nhoẻn miệng cười một tiếng: "Nói tóm lại, chỉ cần địa vị của anh cao hơn họ thì tự khắc những bất mãn đó sẽ dần tan biến mà thôi."
"Ý em là muốn anh phải làm theo nét văn hóa đặc trưng của Ác Ma ư? Đó cũng là một cách... nhưng không ổn lắm."
Trần Hoài Nam thở dài: "Anh thì không ngại so tài với họ một trận ra trò đâu... Anh chỉ sợ mình lại trở nên mất kiểm soát, đến lúc đó thì phiền phức lớn."
"Thế anh nghĩ em đi theo anh để làm gì vậy?" Lily nghiêng đầu.
"Em chắc chắn mình có thể cứu anh khỏi sự sa ngã không?"
Lily gật đầu quả quyết: "Em hoàn toàn chắc chắn. Đây không chỉ là c��ch để anh có được sự công nhận từ các Ác Ma, mà đồng thời còn là cách để anh giải tỏa căng thẳng của chu kỳ ác."
"Tóm lại thì anh cứ thoải mái ra tay đi, còn em sẽ đứng sau đảm bảo anh sẽ không biến thành quái vật."
"Trời..."
Trần Hoài Nam xoa xoa trán: "Đánh nhau để xả stress... Nghe thật không hay ho gì nhưng đành vậy. Coi bộ lần này anh buộc phải đáp lại sự nhiệt tình của em trên con đường chuộc lỗi này rồi ha?"
"Heeheehee~"
"Đừng có cười kiểu đó."
Trần Hoài Nam đặt tay lên xoa xoa đầu Lily với sự dịu dàng đã trở nên rất hiếm khi xuất hiện.
Lily trở nên như bây giờ là do ai? Là do cậu và những người khác hay là do con bé vốn đã vậy rồi? Cậu thực sự không biết.
Chỉ là... Cậu nghĩ rằng mình cũng có lỗi khi đã không thể dạy dỗ Lily trở thành một cô gái tốt với tư cách và trách nhiệm của một người giám hộ.
Cả cậu và Lily, cả hai đều có lỗi.
Vì vậy, cả hai đều phải tìm cách cùng nhau chuộc lỗi, giống như trước giờ họ thường làm.
Với Trần Hoài Nam thì đó là sự ưu ái cá nhân và tinh thần trách nhi���m.
Nhưng đối với Lily, đó lại chính là mong muốn và ước mơ sâu thẳm nhất, niềm hạnh phúc khi được tha thứ và bảo vệ người mình yêu thương.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những trang truyện được kể lại bằng trái tim.