(Đã dịch) Thần Sư - Chương 256. Bữa tiệc chia tay
Một lúc sau.
Khi thuốc ức chế bắt đầu phát huy tác dụng, Trần Hoài Nam dần lấy lại lý trí rồi tỉnh lại trong vòng tay Himiko.
"Sao em lại ở đây?" Trần Hoài Nam hỏi ngay khi đối phương còn chưa kịp mở lời: "Là em đã giúp anh lấy lại nhận thức sao? Bằng cách nào?"
Himiko thở dài, dùng tay véo má cậu một cái: "Em không làm gì hết, em chỉ theo Lily đến đây để cứu anh thôi. Người đã giúp anh lấy lại nhận thức là ông thầy mắc dịch, và người đã khống chế cơn cuồng loạn của anh chính là Lily."
"Hả!? Con bé ấy không bị thương gì chứ?"
Himiko lắc đầu.
Đây là điều mà Himiko bắt buộc phải nói dối Trần Hoài Nam... Vì dù gì thì chu kỳ ác của cậu bắt nguồn từ cảm xúc mang tên ân hận. Chính vì vậy, nếu cứ tiếp tục dằn vặt thêm nữa, cậu sẽ thực sự đánh mất chính mình!
"Uống thuốc xong rồi, anh đã thấy đỡ hơn chưa?" Himiko hỏi: "Ông thầy ấy đã vào tận Ma Giới để mua thuốc ức chế về cho anh uống đấy. Tất nhiên, ông ấy làm vậy cũng chỉ vì muốn giúp Lily thôi."
Trần Hoài Nam nhắm mắt lại, khẽ cảm nhận một lát rồi lắc đầu: "Cảm giác vẫn trống rỗng, giống như cõi lòng anh bị thiếu hụt vài mảnh ghép vậy... Chắc là vẫn chưa dứt hẳn đâu."
Lúc này, Vũ Trường Phong bước ra đánh giá tình hình của cậu một lát rồi nhận xét: "Vừa rồi là thuốc ức chế liều mạnh mà vẫn không giúp em thoát khỏi chu kỳ ác thì thật đáng ngại... Trường hợp của em hơi nghiêm trọng đấy, Nam ạ."
"Thông thư���ng, các Ác Ma khi uống thuốc liều mạnh sẽ có thể thoát khỏi trạng thái chu kỳ ác dù chỉ là tạm thời... Nhưng ít nhất, điều đó cũng cho phép chúng giải tỏa căng thẳng mà không lên cơn bất chợt."
Trần Hoài Nam: "...Ý thầy nói là em có thể lâm vào trạng thái tương tự như vừa rồi bất cứ lúc nào và ở bất cứ đâu hả?"
Vũ Trường Phong gật đầu.
Trần Hoài Nam khẽ thở dài, trong đáy mắt lại bắt đầu hiện lên những đám khí đen.
"Đừng suy nghĩ nhiều nữa, Nam. Càng dằn vặt thì tình trạng của em sẽ càng nặng thêm đấy," Vũ Trường Phong nói: "Chu kỳ ác về bản chất chỉ là một căn bệnh liên quan đến cảm xúc thôi, em hoàn toàn có thể tự mình vượt qua... Nhưng điều đó còn phụ thuộc vào em và những người xung quanh em nữa."
Lily nãy giờ ẩn sau lưng Vũ Trường Phong, lúc này mới ló đầu ra nhìn Trần Hoài Nam với ánh mắt đầy dè chừng... Dường như cô ấy không còn dũng khí để đối mặt với cậu sau những gì mình đã làm.
"Được rồi, chu kỳ ác cần phải chữa trị như thế nào thì Ác Ma chính là những kẻ hiểu rõ nhất. Nam, chuẩn bị thu xếp đồ đạc đi em, tôi sẽ đưa em và Lily tiến vào Ma Giới để chữa bệnh, và tiện thể rèn luyện luôn." Vũ Trường Phong đột nhiên đề xuất.
Một đề xuất bất ngờ khiến mọi người đều tròn mắt kinh ngạc.
"M... Ma Giới á?" Trần Hoài Nam nghe mà giật mình, run rẩy: "Họ chỉ mới mở cửa với nhân loại gần đây thôi mà thầy... Liệu họ có cho phép em đến đó không?"
"Cái đó chỉ cần tôi nói là được."
"Anh ấy sẽ đi với con sao?" Lily cũng có chút lo lắng: "Tại sao lại không phải chị Himiko? Đưa con đi theo thì khác nào đổ thêm dầu vào lửa cho anh ấy đâu, chú?"
"Là một người đàn ông thì không được phép trốn tránh sự thật," Vũ Trường Phong nghiêm giọng: "Và là một người phụ nữ trưởng thành, con phải đứng ra chịu trách nhiệm cho những sai lầm mình đã phạm phải. Chẳng phải chính miệng con đã tuyên bố như thế hay sao? Ngoan ngoãn đi theo dọn hết bãi chiến trường mà Trần Hoài Nam có thể tạo ra đi, nếu còn cãi lời là sẽ bị phạt!"
"Vâng." Lily không phản bác được.
Trần Hoài Nam thì trầm mặc, cũng không thể phản bác được.
"Himiko, đừng có nhìn tôi như thế nữa, bản thân em cũng có mục tiêu của riêng mình, và đừng quên khóa huấn luyện với Naberius. Hắn là một trong những Ác Quỷ cổ xưa nhất trên thế giới, nhận hắn làm sư phụ chắc chắn sẽ không thiệt thòi đâu," Vũ Trường Phong nghiêm khắc cốc đầu Himiko.
"Mấy đứa nghe kỹ đây, đừng vì những thiệt thòi trước mắt mà làm hỏng cả đại cục. Chỉ xa nhau có mấy tuần thôi sẽ không làm mấy đứa chết được đâu. Nhất là em đấy, Himiko."
Himiko: "Em sẽ cố..."
"Và còn hai đứa con nữa. Mang tiếng là vào đó chữa bệnh nhưng cũng đừng hòng thoát khỏi sự rèn luyện mà tôi đã sắp xếp. Hạn chót là kỳ thi cuối năm, đứa nào không có kết quả khiến tôi vừa ý sẽ bị trừng phạt. Rõ chưa?"
Trần Hoài Nam, Lily: "Rõ ạ..."
"Tốt, vậy thì mau về thôi. Không sớm thì muộn lũ Huyết Giáo cũng sẽ quay trở lại gây chuyện, phiền lắm đấy."
"Thầy, em muốn hỏi là có phải những người khác trong lớp cũng giống như bọn em không?" Trần Hoài Nam đột nhiên hỏi.
"Ha ha ha."
Đó chính xác là câu trả lời của Vũ Trường Phong.
Một nụ cười đơn giản và hàm ý cũng vô cùng rõ ràng, ngay cả người ngốc cũng hiểu, huống hồ là Trần Hoài Nam.
"Ngoài ra thì... Có phải thầy đang bị cô Nguyệt áp chỉ tiêu nên mới làm vậy không?"
"Ha ha ha, tôi chỉ muốn có thêm thời gian rảnh để chơi game thôi, em nghĩ nhiều rồi đó."
Trần Hoài Nam khẽ gật đầu: "Ừm, vậy hẳn là có rồi. Dù là gia đình nào, mẹ vẫn luôn là người quyền lực nhất nhỉ?"
Vũ Trường Phong: "..."
Binh~
Đó là một cái cốc đầu cực mạnh đủ sức khiến Trần Hoài Nam bất tỉnh ngay lập tức.
...
...
Đến lúc trở về đến nhà thì trời cũng đã dần tối. Nhân lúc Trần Hoài Nam còn đang bất tỉnh, Lily đã tranh thủ đi nấu ăn trong khi Himiko sẽ phụ trách việc chăm sóc cậu.
Theo như những gì ông thầy ấy đã nói thì Lily và Trần Hoài Nam sẽ tiến vào Ma Giới ngay trong sáng hôm sau. Điều đó có nghĩa là tối hôm nay sẽ là buổi tối cuối cùng trước giờ phút chia ly, và có lẽ phải rất lâu nữa họ mới có thể gặp lại.
Thành thật mà nói, Himiko cũng rất muốn đi theo hai người họ... Tuy nhiên, bản thân cô ấy cũng có việc cần phải làm, trong số đó quan trọng nhất chính là theo học Naberius.
Himiko cần thêm nhiều sức mạnh hơn nữa để có thể thực hiện tham vọng lớn lao của mình. Vì thế, cô ấy không được phép lơ là việc luyện tập... Không thể chỉ vì chút tư tình cá nhân mà ảnh hưởng đến đại cục.
Một lúc sau, Trần Hoài Nam chậm rãi tỉnh lại: "Sáng mai là anh phải đi rồi à...?"
"Ừm..."
"Vậy thì đành chịu rồi. Đành phải tổ chức sinh nhật cho em sớm vài ngày vậy... Xin lỗi em nhé." Trần Hoài Nam ngồi dậy khỏi bắp đùi của Himiko, khẽ duỗi mình một chút rồi tiến vào bếp: "Lát nữa anh sẽ cho em một món quà nhỏ coi như lời đền bù."
Himiko nghe vậy, ánh mắt sáng lên như đèn pha ô tô.
Ngồi đợi khoảng chừng một tiếng đồng hồ, Trần Hoài Nam và Lily bắt đầu bày biện đồ ăn. Tất nhiên, nhờ sự gợi ý của cậu mà Lily còn âm thầm mở cổng không gian chạy đi mua thêm một chiếc bánh kem nữa để tạo không khí sinh nhật.
Không tiếp tục chờ đợi thêm, Himiko được Lily tận tình dìu đến bàn ăn, còn Trần Hoài Nam sau khi uống thuốc ức chế xong cũng ngồi vào bàn.
Cả ba người họ lại lần nữa quây quần bên nhau tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lily loay hoay cắm nến và trang trí chiếc bánh kem, Trần Hoài Nam thì một tay rót rượu... Rồi đến bước cuối cùng, hai người họ cùng nhau hát lên bài hát chúc mừng sinh nhật quen thuộc để kỷ niệm ngày Himiko xuất hiện trên thế giới này.
Bản thân Himiko chẳng nhớ nổi lần cuối cùng mình được tổ chức sinh nhật là khi nào... Vì vậy, khi được yêu cầu thổi nến, một cô gái vốn kiên cường như cô ấy đã suýt chút nữa bật khóc.
Tối hôm nay, Himiko đã có một điều ước.
Dù rằng nó sẽ khó mà trở thành sự thật, nhưng cô ấy sẽ làm mọi thứ để biến đó thành sự thật.
"Ăn thôi," Trần Hoài Nam nhắc nhở: "Về sau sẽ không còn cơ hội ăn được món tụi này nấu nữa đâu nên dù nhiều cũng phải cố ăn cho hết đấy."
"Anh đang xem thường dạ dày của em đấy ư?"
Himiko cười khúc khích, rồi quay ngoắt sang ngấu nghiến mọi thứ tựa như hổ đói vồ mồi.
Lily: "Coi cái nết ăn uống của chị kìa."
Trần Hoài Nam: "Kệ đi, nhìn lâu rồi nên anh thấy cảnh này trông cũng đáng yêu phết."
"..."
Vì một lý do nào đó, Lily đột nhiên học theo cái kiểu ăn uống thô lỗ của Himiko.
Chừng khoảng nửa tiếng sau, cả bàn ăn đã sạch bách, kể cả chiếc bánh kem vừa ngọt vừa béo kia cũng đã bị hai cô nàng xơi hết nhẵn, hoàn toàn khác hẳn với một người không ưa đồ ngọt như Trần Hoài Nam.
Cậu thậm chí còn chưa kịp ăn hết phần bánh kem của mình.
Thực lòng mà nói, ngày hôm nay Trần Hoài Nam đã có thêm những cái nhìn mới mẻ về cái dạ dày gần như không đáy của hai cô nàng này.
"Giờ mình bắt đầu tặng quà cho chị ấy thôi anh nhỉ?" Lily cười tít mắt nhìn Trần Hoài Nam.
"Em lên trước đi."
"...Ồ."
Lily ngồi dậy, nhanh nhẹn tiến đến trước mặt Himiko rồi tự tay trao cho Himiko một gói quà xinh xắn: "Em học từ chỗ cô Na cách bào chế một loại nước hoa vô cùng đặc biệt, không những có thể khử mùi cơ thể hiệu quả mà còn..."
Nói đến đây, Lily đột nhiên dừng lại rồi thì thầm điều gì đó rất đáng ngờ vào tai Himiko.
"Khục."
Himiko ho nhẹ một tiếng, gò má cô ấy hơi ửng hồng. Cô ấy nhanh chóng cất gói quà đi kèm theo lời cảm ơn: "Quả nhiên là em rất hiểu chị... Lần này coi như tạm tha cho em đó."
"Hì hì hì."
"Có lẽ anh biết ai mới là người chủ mưu trong việc dạy hư Lily rồi."
Người đó không đâu khác chính là cô Na... Người từng phản bội cậu một vố đau điếng, tới tận bây giờ vẫn còn âm ỉ.
Nghĩ đến đây, Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trần nhà, dường như khí đen trong mắt cậu như đặc lại đôi chút: "Còn em xin em đừng tha cho con bé dễ dàng như vậy có được không? Chỉ một bình nước hoa thôi mà em đã bị mua chuộc rồi..."
Himiko: "Anh không thể hiểu được tâm tư của phụ nữ đâu."
Đúng là không thể.
Tuy nhiên...
Cậu tin là việc cậu sắp làm còn khiến cô ấy hạnh phúc hơn nữa.
"Tới lượt anh rồi nhỉ?"
Trần Hoài Nam đứng dậy, gãi đầu mấy cái rồi tiến đến trước mặt Himiko.
Himiko: "..."
Gì mà nhìn hầm hầm thế?
Đột nhiên, cậu quỳ một chân xuống làm Himiko ngơ ngác không hiểu gì... Nhưng ấy là cho đến khi cậu lấy ra một chiếc nhẫn, nâng tay trái cô lên và khéo léo đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô.
Himiko, Lily:
"Anh không biết em thích kiểu nào nên anh đã nghe theo gợi ý rồi chọn đại... Nên là đừng có chê gu thẩm mỹ nhà quê của anh nhé. Nói ra thì sẽ mất hết bất ngờ."
Sau hành động của Trần Hoài Nam, cả Lily và Himiko đều bị bất ngờ đến mức rối loạn ngôn ngữ, cứ "ứ ��� a a" mà không thể thốt nên lời.
Dĩ nhiên, với tính cách của Himiko, khi miệng đã không mở được thì cô ấy sẽ dùng hành động để bày tỏ cảm xúc.
Lily lặng lẽ nhìn Himiko ôm chặt Trần Hoài Nam như muốn hòa tan vào cậu, chỉ biết lắc đầu nhún vai, ánh mắt chứa đầy sự ghen tị: "Dù có đang ở trong chu kỳ ác thì Trần Hoài Nam vẫn là Trần Hoài Nam nhỉ...?"
Ừm, ngoại trừ việc anh ấy bạo dạn một cách bất ngờ?
Sau đó, lại một lần nữa, trước con mắt kinh ngạc của Lily, Trần Hoài Nam một tay bế Himiko lên kiểu công chúa, khiến Lily càng thêm ghen tị gấp bội.
"Ơ kìa!?"
"Bất ngờ cái gì? Chẳng phải em đã đợi khoảnh khắc này rất lâu rồi hay sao? Vừa rồi chỉ là quà sinh nhật thôi, còn bây giờ mới chính là phần thưởng như chúng ta đã hứa từ trước."
"Hể? À... Ừm... N-nhưng mà..."
Trần Hoài Nam không cho Himiko cơ hội trì hoãn, bế Himiko lên lầu để chuẩn bị thưởng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của Himiko.
Trước giây phút nam tính hiếm hoi của Trần Hoài Nam, dường như Himiko đã hoàn toàn bị choáng ngợp, không có lấy bất cứ cơ hội nào để vùng dậy giành thế chủ động như mọi lần.
Lily đứng ở dưới nhà nhìn lên, phồng má: "..."
Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, góp phần mang đến những trải nghiệm đọc mượt mà và sâu sắc.