Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 258: . Đối tượng có phản kháng nhưng không đáng kể.

Vài tiếng trước.

Trần Hoài Nam ngồi dậy trên giường, thất thần nhìn cô gái đang say giấc bên cạnh, lòng bỗng nghẹn lại, không nói nên lời.

Một lúc sau, cô gái tóc trắng khẽ chớp đôi mắt đẹp, nhìn Trần Hoài Nam rồi nở nụ cười rạng rỡ: "Chào buổi sáng... Và cảm ơn vì đã 'chiêu đãi' em tối qua, anh nhé."

"..."

Thật thảm hại.

Đúng vậy, Trần Hoài Nam cảm thấy bản thân thật thảm hại khi không hề có chút ký ức nào về chuyện đã xảy ra.

Phải chăng đó là do tác dụng phụ của thuốc? Hay do cơ chế phòng vệ tâm lý của cậu?

Ha ha, thực ra cậu cũng chẳng buồn quan tâm nữa.

"Tối hôm qua... Anh đã làm gì?"

Lily nghe vậy, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười tươi hơn cả lúc nãy: "Anh đã đè em xuống, một tay xé toạc quần áo em, rồi sau đó..."

"..."

"..."

Lily kể lại mọi chuyện đầy nhiệt huyết, thậm chí còn ánh lên vẻ say mê trong từng lời nói.

Tuy nhiên, vẻ say mê ấy của Lily chỉ càng khiến Trần Hoài Nam chết lặng... Thế rồi, đến khi câu chuyện đêm qua kết thúc, cậu ta đã không còn thiết tha gì nữa, ngã vật xuống gối, chẳng biết là ngất hay ngủ.

Lily không muốn làm phiền cậu ta. Cô ấy ngồi dậy, mặc một bộ quần áo mới rồi quay sang dọn dẹp tấm ga giường dính máu – bằng chứng hùng hồn cho việc cô ấy đã "tốt nghiệp thiếu nữ".

...

...

Trở về hiện tại.

Lily đang bị Himiko ép sát vào tường, kề đao sát cổ, sát khí bừng bừng.

"Lily, em biết rõ hậu quả khi làm chuyện đó mà phải không?"

"Vâng, em biết."

Lily khẽ gật đầu, hai mắt khẽ khép, nhưng vẻ mặt vẫn tĩnh lặng, chẳng hề đổi sắc: "Em biết em có lỗi với chị... nhưng em sẽ không hối hận đâu."

"Em!?"

Lily ngẩng đầu, tiếp tục nhìn thẳng vào mắt Himiko: "Chị muốn đánh em thế nào cũng được. Em đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước khi quyết định làm chuyện đó rồi."

"Em biết chị thế nào cũng sẽ nổi giận đùng đùng, biết chị sẽ không thể chấp nhận những gì em đã làm... Vì vậy, em sẽ chấp nhận mọi sự trừng phạt, không hề bao biện gì hết."

Himiko: "..."

Đúng lúc này, từ trong nhà, bóng một người đàn ông chậm rãi xuất hiện... Đó không phải Trần Hoài Nam, mà chính là Vũ Trường Phong.

"Tôi đến không đúng lúc nhỉ?" Vũ Trường Phong thở dài: "Himiko, phiền em cho tôi chút thời gian nhé? Yên tâm, tôi sẽ không bênh ai đâu, mấy đứa lớn cả rồi, tôi tin mấy đứa có thể tự giải quyết chuyện này mà không cần tôi can thiệp."

Himiko nghe vậy, do dự một lúc rồi thu kiếm lại.

"Chú nghe vợ chú kể rồi. Cái bà điên đó mới là kẻ đầu têu, xúi giục Lily làm chuyện này. Tất nhiên, chú cũng đã mắng cô ấy một trận ngay khi vừa về đến nhà."

Nói đến đây, Vũ Trường Phong nhìn Himiko: "Xin lỗi."

Himiko quay sang chỗ khác.

"Lily, giờ đến lượt con," Vũ Trường Phong lại nói: "Con đã làm một hành động hết sức ích kỷ, cực kỳ ích kỷ... Nhưng chú sẽ không trách con, bởi vì ích kỷ chính là cách để con yêu thương bản thân mình. Nhất là khi con đã từng hy sinh quá nhiều thứ vì người khác."

"Vâng."

"Tuy nhiên, là một người phụ nữ, con phải có trách nhiệm gánh chịu hậu quả từ những hành động ích kỷ mình đã làm," Vũ Trường Phong nghiêm giọng: "Đầu tiên, xin lỗi đương sự."

Không nói nhiều, Lily tự mình quỳ xuống trước mặt Himiko, thậm chí còn xin lỗi trong tư thế dogeza để thể hiện sự hối lỗi: "Em xin lỗi vì em đã quá ích kỷ... Em biết mình không có tư cách nói câu này, nhưng em vẫn sẽ không hối hận đâu."

Himiko vẫn không hồi đáp, thậm chí không thèm nhìn tới dù chỉ một ánh mắt.

Dĩ nhiên, Himiko vẫn còn rất giận dữ và nhất thời không thể tha thứ cho hành động bồng bột, ích kỷ của Lily.

Dù vậy, cô ấy vẫn biết mình nợ Lily rất nhiều.

Nếu không có Lily tiếp thêm động lực... có lẽ Himiko đã không thể chiến thắng cuộc đua này vì sự nhút nhát của mình trước kia.

Ngay từ đầu, chính Lily là người đã dâng cho cô ấy chiến thắng... Vậy nên, cô ấy cũng không thể ích kỷ với Lily được... ít nhất là lần này.

"Được rồi, và hậu quả tiếp theo," Vũ Trường Phong chỉ tay lên phòng Trần Hoài Nam: "Con có biết người con yêu đã cảm thấy thế nào khi con làm vậy với cậu ấy không?"

Lily mím môi, vẫn giữ nguyên tư thế dogeza.

"Lily, con đã tổn thương thằng Nam, đâm một nhát dao chí mạng thẳng vào trái tim nó. Con biết rõ mà, đúng không? Rõ ràng là cậu ấy vẫn chưa sẵn sàng đón nhận tình yêu của con đâu."

"Con biết chứ... Con cũng đã sợ lắm... Sợ anh ấy sẽ ghét con..." Lily nói khẽ, nghe như sắp khóc đến nơi: "Nhưng con không muốn bản thân phải hối hận thêm lần nào nữa."

"Dù rằng việc con làm sẽ tổn thương cả hai người con yêu thương nhất?"

Lily im lặng một lúc lâu.

"Ha... Được rồi, chú cũng chẳng phải loại tốt lành gì nên không thể đứng ra giảng hòa cho mấy đứa được. Nói tóm lại, chú muốn nhắc nhở mấy đứa một chút," Vũ Trường Phong thở dài một hơi rồi nói tiếp: "Thằng Nam đang gặp vấn đề đấy, mau lên phòng thăm nó đi."

Himiko và Lily nghe vậy, lập tức gạt bỏ mọi hiềm khích cá nhân mà chạy thẳng lên phòng Trần Hoài Nam.

Quả nhiên, kể cả khi có mâu thuẫn nội bộ, họ vẫn chỉ hành động vì một người duy nhất.

Nam ơi là Nam... Vận đào hoa của nhóc đúng là chết người mà.

Trên phòng.

Trước con mắt sợ hãi của cả Lily và Himiko, mái tóc bạc trắng của Trần Hoài Nam đang dần chuyển thành màu đen như cũ... Quan trọng hơn, màn sương đen đang bao phủ quanh cậu ta, một thứ đến cả Lily cũng không biết là gì.

"Quả nhiên, con đã lợi dụng lúc quan hệ để cải tạo thể chất của thằng nhóc nhỉ?" Vũ Trường Phong thở dài bước vào: "Vợ mình dạy kỹ thật... Đến cả kỹ thuật song tu nhạy cảm như vậy cũng dạy luôn, thật hết nói nổi."

"Không được sao chú?"

"Còn tùy thuộc vào góc nhìn... Dù sao, một khi đã bị cải tạo, thằng Nam đã không còn là con người thuần túy nữa mà đã pha trộn một chút sức mạnh Thần Linh trong người."

Himiko nghe vậy, cảm xúc dần trở nên lẫn lộn, thốt lên: "Song tu...?"

"Nói đơn giản, đó là kỹ thuật gia tăng khoái cảm trong lúc ân ái, đồng thời còn giúp cả hai bên tăng cường sức mạnh. Có lẽ điểm yếu duy nhất của kỹ thuật này là bạn nữ sẽ không thể mang thai trong lần song tu đó, bởi vì bao nhiêu tinh hoa của cả hai bên đều đã dung hợp để biến thành sức mạnh mất rồi." Vũ Trường Phong giải thích một lúc rồi gạt phắt qua một bên: "Cơ mà cái đó không quan trọng, thấy màn sương đen đó không?"

Himiko và Lily khẽ gật đầu.

"Đây là hậu quả tiếp theo từ hành động ích kỷ đến khờ dại của con đấy, Lily," Vũ Trường Phong nói: "Thằng Nam đang bị đẩy vào trạng thái tương tự "Chu Kỳ Ác" của lũ Ác Ma."

"Hả?" Lily không hiểu.

"Người đại diện cho ý chí không thể là kẻ điên, nhất là đối với ý chí cao ngạo như "Bóng Tối". Chú đoán là nó đã âm thầm thiết lập cơ chế phòng vệ cho thằng nhóc, để nó tiến vào trạng thái "Chu Kỳ Ác" mỗi khi căng thẳng quá mức, thay vì trở nên điên loạn."

"Chú, "Chu Kỳ Ác" là gì vậy?"

"Thứ này không xuất hiện ở con người nhưng lại rất phổ biến trong các Ác Ma. Như chú đã nói, mỗi khi sự căng thẳng vượt quá mức chịu đựng, cơ chế này sẽ được kích hoạt. Nó khiến những suy nghĩ bạo lực và tàn phá trở nên leo thang... Ừm, nói thế nào nhỉ?" Vũ Trường Phong nghĩ một lát rồi tóm gọn một cách đơn giản: ""Trở thành kẻ ác, làm mọi việc ác để xả stress." Nói thế cho dễ hiểu."

"Vậy tức là khi xả stress xong thì anh ấy sẽ trở lại bình thường nhỉ?" Lily sáng dạ, lập tức lĩnh hội ngay trọng điểm.

"Ờ, và thời gian trong chu kỳ ác cũng tùy thuộc vào mức độ căng thẳng cũng như hiệu quả xả stress," Vũ Trường Phong nói tiếp: "Một đứa cứng rắn, điềm tĩnh như thằng Nam mà còn bị ép đến mức suýt hóa điên... Giờ thì con đã hiểu hậu quả mình gây ra lớn đến thế nào chưa hả?"

Lily mặt mũi tối sầm, trong vô thức cúi đầu xuống.

Vũ Trường Phong lại thở dài, cốc đầu Lily một cái rồi lặng lẽ rời đi: "Bồng bột tuổi m��i lớn là điều bình thường... Nhưng dám đứng ra chịu trách nhiệm cho sự bồng bột của mình mới là minh chứng cho sự trưởng thành."

"Vì vậy, hãy chịu trách nhiệm như một người phụ nữ đi, Lily."

Himiko quay đầu lại, dõi theo bóng lưng dần khuất xa của Vũ Trường Phong rồi nặng nề thở dài.

Lily thì thậm chí chẳng dám quay đầu lại nhìn. Cô ấy đã đủ xấu hổ vì sai lầm lần này rồi.

Có lẽ chỉ khi khắc phục được hậu quả, Lily mới dám nhìn thẳng vào mắt Vũ Trường Phong thêm lần nữa.

"Em đúng là một đứa tồi tệ."

Như mọi lần, Lily lại bật khóc... Nhưng lần này lại có phần khác đi, bởi cô gái nhỏ yếu ớt ngày nào giờ đã trưởng thành: "Nhưng em sẽ không trốn chạy thêm lần nào nữa."

Himiko trầm mặc: "..."

"Lily, mau trả lời câu hỏi của chị."

"Dạ?" Lily mừng rỡ đáp.

"Hôm qua anh ấy có phản kháng lại em hay không?"

"Có, nhưng không đáng kể." Lily đắc ý nói: "Tại vì em có cho anh ấy chút cơ hội phản kháng nào đâu~☆"

Himiko: "..."

Con bé này đúng là không hề có chút hối hận nào nhỉ?

"Hừ..."

Himiko biết mình không đủ cao thượng để ngay lập tức tha thứ cho hành động lần này của Lily... Tuy vậy, cô ấy vẫn biết rất rõ rằng con bé này làm vậy không hoàn toàn chỉ vì ham muốn ích kỷ cá nhân, mà còn vì muốn Trần Hoài Nam mạnh lên nữa.

Rõ ràng con bé rất muốn có thai, thế nhưng vẫn chấp nhận hy sinh cơ hội vốn đã ít ỏi đó để toàn tâm toàn ý cải tạo thể chất cho Trần Hoài Nam!

Về tinh thần sẵn sàng hy sinh mọi thứ, kể cả sự trong trắng của chính mình vì người mình yêu... Himiko thật sự không còn gì để nói, trái lại, cô ấy còn cảm thấy cực kỳ ghen tị.

Chắc hẳn thầy Phong cũng nhận thức được điều đó nên mới cố tình gợi ý cho Himiko thông qua cụm từ "song tu"... cốt để Himiko hiểu rằng Lily dù ích kỷ nhưng cũng không phải hạng người không biết quan tâm đến người khác.

Rằng Lily cũng yêu Trần Hoài Nam đến mức sẵn sàng dâng hiến tất cả những gì mình có... kể cả một thứ quý giá như trinh tiết của một vị Thần Linh!

Nghĩ đến đây, thay vì giận dữ, Himiko lại càng cảm thấy ghen tị với Lily nhiều hơn.

Cô ấy không có sức mạnh lớn lao như Lily, cũng không biết liệu mình có sở hữu lòng vị tha đối với người mình yêu giống như Lily hay không...

Hơn nữa, cô ấy càng tự hỏi liệu tất cả những gì mình đang làm có thực sự giúp người cô ấy yêu thoát khỏi vận mệnh trớ trêu kia hay không...

Cô ấy không biết.

Lily sẵn sàng mạo hiểm đắc tội với cô ấy, sẵn sàng vứt bỏ sự thuần khiết của chính mình để giúp Trần Hoài Nam mạnh lên... Nhưng còn cô ấy thì sao?

Liệu cô ấy có quyền trở nên ích kỷ... Hay nói đúng hơn là liệu cô ấy có đủ tư cách để trừng phạt Lily không?

Cô ấy cũng không biết.

Chính vì bản thân chưa thực sự làm nên trò trống gì nên Himiko mới ghen tị với Lily.

"Himiko, trước khi bắt đầu, mau nói cho sư phụ nghe dục vọng thực sự của con là cái gì?"

Đột nhiên, câu hỏi của Naberius thoáng lướt qua suy nghĩ của Himiko, khiến cô ấy vô thức siết chặt nắm tay.

"Dục vọng thực sự của mình..."

Lily: "Hả?"

"Không có gì, chị chỉ đang độc thoại một mình thôi."

Nói xong, Himiko liền quay lưng bỏ đi, để Lily tiếp tục ở lại đó một mình gánh chịu hậu quả.

"Chị Himiko? Chị vẫn còn giận em sao? Em xin lỗi, em sẽ làm mọi thứ để chị nguôi giận... Xin đừng bỏ rơi em mà!"

Himiko đứng ngoài cửa phòng trầm mặc một lát rồi tiếp tục cất bước rời đi.

"Chị cần thêm thời gian để tìm kiếm câu trả lời cho mình."

Bản dịch này được thực hiện bởi đ��i ngũ biên tập của truyen.free, xin hãy ủng hộ chúng tôi bằng cách đọc truyện trên nền tảng chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free