(Đã dịch) Thần Sư - Chương 249. Tưng tửng.
Sáng hôm sau.
Trên căn gác xép chật hẹp, Gaiahad tỉnh dậy từ sớm để lo toan mấy việc vặt vãnh trong nhà. Dẫu sao cậu cũng đang ở nhờ nhà người ta, vậy nên ít nhất cậu cũng phải tỏ ra có ích một chút.
Sau này có thời gian rảnh, cậu sẽ cố gắng tìm một công việc bán thời gian để kiếm thêm chút tiền, vừa là để trả ơn Teria, vừa là để có chút tiền tiêu riêng.
Thực lòng mà nói, chỉ làm mấy chuyện đơn giản như vệ sinh nhà cửa mà nhận tiền từ Teria mỗi tháng thì hơi kỳ cục, cảm giác giống như đang được phú bà bao nuôi vậy... Điều đó hoàn toàn không hề thoải mái chút nào đối với một kẻ đã phải tự lập từ nhỏ như cậu.
Sau khi tốn một khoảng thời gian dọn dẹp nhà cửa và sắp xếp lại bàn làm việc của Teria, Gaiahad lại phải bắt tay vào nấu bữa sáng.
"Trong tủ lạnh chỉ còn mỗi ngần này thứ thôi sao? Xem ra chiều về phải ghé cửa hàng một chuyến rồi."
Tuy trong nhà còn khá ít đồ ăn, Gaiahad vẫn xoay sở thành công để làm xong bữa sáng cho Teria, người vẫn còn đang ngủ nướng sau một đêm dài làm việc.
"Cứ đợi thế này thì thức ăn nguội hết mất, hay là mình đi gọi cô ấy nhỉ? Hay cứ để cô ấy ngủ tiếp, đợi khi nào tỉnh dậy rồi tự hâm lại ăn?"
Ngẫm nghĩ một lúc, Gaiahad quyết định đi gọi Teria, bởi vì mớ thức ăn cậu vừa nấu không thể bảo quản lâu được, mà để tủ lạnh thì lại mất ngon.
Cốc~ cốc~ cốc~
Sau tiếng gõ cửa của Gaiahad, trong phòng vang lên tiếng rên rỉ đầy lười biếng của Teria: "Nnnn~... 5 phút nữa..."
Tất nhiên rồi, khi công tắc làm việc ở trạng thái tắt, không lạ gì khi cô ấy lại trở nên lười chảy thây.
"Mau dậy ăn sáng đi, nguội hết bây giờ cái con dê lười này?"
"Zzz..."
Mặc kệ lời phàn nàn của Gaiahad, Teria vẫn tiếp tục nằm đó ngủ say sưa, buộc Gaiahad phải đẩy cửa bước vào để kéo cô ấy rời khỏi giường.
Là một người tuy biết cách tự chăm sóc bản thân nhưng lại lười chẳng buồn làm, phòng riêng của Teria dĩ nhiên bừa bộn như bãi rác. Thậm chí ngay khi vừa đặt chân vào, Gaiahad đã suýt ngã sấp mặt vì vô tình vấp phải một quyển sách bìa cứng như tảng đá, có niên đại đến cả trăm năm không chừng.
"Cái đồ loli bà bà này vẫn chẳng khá khẩm hơn chút nào."
Thầm mắng một tiếng, Gaiahad cẩn thận tiến đến chỗ giường của Teria rồi nói: "Này, mau dậy đi, sáng bảnh mắt rồi đấy, cơm canh nguội hết bây giờ?"
"5 phút nữa..."
"Đừng có chần chừ nữa, dậy ngay!"
"Zzz..."
Gaiahad: "..."
Nếu không phải vì đối phương là chủ nhà thì có lẽ cậu đã xốc cô ấy dậy mà chỉnh ��ốn một trận ra trò.
Mà, nói gì thì nói...
Cái bà này quyến rũ thật.
Mặc dù quần áo ngủ rộng thùng thình là vậy nhưng cô ấy vẫn đáng yêu theo phong cách lolita pha chút trưởng thành... Rất phù hợp với thị hiếu của cậu.
Thế là trong vô thức, cậu vươn tay tới nựng má Teria.
"Nnn~"
Teria nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu: "Aurora, đ���ng có xem tôi như con nít nữa..."
Ồ? Thế tức là trước kia Aurora đã từng làm điều tương tự với bà cô này rồi à?
Ừm, không lạ, cảm giác mềm mại thoải mái này đúng là cực kỳ khó cưỡng.
Sờ má chán chê xong, Gaiahad bắt đầu chuyển sang sờ tóc.
Mái tóc của Teria vốn bồng bềnh như một áng mây chiều, vừa êm dịu lại vừa ấm áp đến lạ kỳ. Nếu người ta hỏi chiếc chăn nào tuyệt nhất trên đời thì đó chắc chắn chính là tóc của bà cô này.
Đã mềm mại, êm ái lại còn dày dặn nữa, đắp lên ngủ thì phải nói là hết nước chấm!
"Đừng có nghịch tóc..."
Thấy Teria lại tỏ ra khó chịu, Gaiahad cũng định dừng lại... Thế nhưng cảm giác say mê trong cậu vẫn chưa hề chấm dứt, trái lại cậu còn chuyển ánh nhìn đến cặp sừng trên đầu cô ấy.
Một cặp sừng nhỏ đen nhánh tuyệt đẹp kẹp lấy mái tóc dày, trông giống như một món trang sức hơi kỳ quái thay vì là một bộ phận trời sinh đã gắn liền với cơ thể cô ấy.
Với lòng hiếu kỳ vô hạn, Gaiahad thử chạm tay vào chiếc sừng...
Và cũng ngay khoảnh khắc đó, Teria mở choàng mắt, ngay lập tức ngồi dậy rồi cuộn tròn về phía góc giường với vẻ mặt kinh hãi tột cùng: "C-c-c-... Con muốn làm gì ma ma?!"
"Có làm gì đâu, chắc là chỉ... Nghịch tí thôi? Xin lỗi," Gaiahad gãi gãi đầu, hối lỗi đáp lời.
Teria úp mặt vào đùi mình, chỉ để lộ ra đúng một ánh mắt sợ hãi tựa như cừu vừa gặp sói. Đồng thời, hai tay cô ấy che giấu đi cặp sừng nhỏ, khẽ nói: "Thứ này nhạy cảm lắm, đừng có tùy tiện chạm vào... Nha?"
Gaiahad quay mặt đi.
Teria thấy vậy càng tỏ ra sợ hãi hơn, trông như sắp khóc đến nơi: "Con phản ứng kiểu gì vậy Gaiahad? Mau hứa với ma ma đi chứ! Mau hứa đi được không? Đi mà!"
"Trước tiên thì coi lại bản thân đi bà cô già! Lộ hết cả rồi kìa!" Gaiahad lớn tiếng.
"Ể?"
Thấy Gaiahad nói vậy, Teria cũng tự nhìn lại bản thân mình.
Bởi vì tư thế ngồi hơi bản năng nên cô ấy mới không để ý khép chân, thế là phần quần lót bên dưới váy ngủ đập thẳng vào mắt cậu trai trẻ, khiến cậu chỉ có thể quay mặt đi chỗ khác chứ không thể nào nhìn thẳng tiếp được.
"Ồ!"
Teria hiểu ra mọi chuy���n, khóe miệng dần nhếch lên nụ cười giễu cợt trông rất dễ ghét.
"Trời, coi con trai dễ thương chưa kìa! Cơ thể ma ma con đã thấy hết cả rồi, thế bây giờ con lại xấu hổ chỉ vì chiếc quần lót này sao? Đáng yêu quá đi~"
Nói rồi Teria vươn tay tới ôm Gaiahad vào lòng, làm cậu ta suýt chết ngạt trong vòng tay cô ấy: "Buông ra! Khó thở chết đi được, già rồi mà còn mặc quần con gấu hả?"
"Làm sao? Ma ma không được phép ăn mặc thiếu nữ một chút à? Chẳng phải con bảo muốn nhìn ma ma điệu đà hơn sao?"
"Bà có hiểu lầm gì về chuyện tối hôm qua không vậy?"
"Ufufufufu~"
Teria cười ngọt sớt, ôm chặt Gaiahad cho đến khi cậu ta chết ngạt vì thiếu dưỡng khí thì thôi.
Đến cuối cùng, cậu ta vẫn không tài nào hiểu được lối suy nghĩ kỳ quặc của Teria.
Cô ấy có thể khoe thân trước mặt cậu mà không biết xấu hổ là gì, thậm chí còn có thể đem chuyện đó ra trêu chọc cậu... Tuy nhiên, khi đụng đến sừng, cô ấy lại phản ứng như lẽ ra cô ấy phải làm ở vế trước.
Chẳng lẽ trong mắt cô ấy, việc bị chạm vào sừng còn nhạy cảm và xấu hổ hơn cả việc bị người khác nhìn thấy cơ thể hay sao?
Nếu điều này là đúng... Thì cậu hoàn toàn không thể, và sẽ không bao giờ hiểu được cách tư duy của Teria.
Tuy vậy, có một điều mà cậu vẫn có thể hiểu...
Đó là lý do vì sao Aurora lại chú ý bảo vệ cô bạn vô tích sự ấy đến vậy.
...
...
Ở nhà Trần Hoài Nam.
Vì hôm nay phải lên trường để tổ chức tiệc ăn mừng nên cả nhà vẫn phải dậy sớm thay vì cứ nằm lì trên giường để nghỉ ngơi hồi sức.
Trong ba người thì Himiko đã ra ngoài sân luyện kiếm, còn Lily thì loay hoay trong bếp làm vài món ăn nhẹ, chủ yếu để lót dạ cho đến khi ngồi vào bàn tiệc.
Còn Trần Hoài Nam thì... Cậu ta lại bước vào trạng thái lười biếng, ngủ say sưa trong phòng riêng do "lời nguyền" vẫn chưa hoàn toàn khỏi. Nói cách khác, thi thoảng cậu ta vẫn chây lười giống như hiện tại vậy.
Sau khi làm xong bữa sáng, Lily ngẩng đầu nhìn lên phòng Trần Hoài Nam, do dự một lát rồi từ từ nở một nụ cười cổ quái.
"Biến lớn nào."
Lily thoáng cái đã biến thành phiên bản trưởng thành của mình. Cô ấy thực sự rất tự hào về dung mạo ở dạng này của mình, vì dù sao nếu chỉ nói về sắc đẹp, cô ấy đẹp đến mức khiến người ta mải mê ngắm nhìn, quên cả hít thở!
Chỉ là...
Ngực... Hình như không được nở nang cho lắm.
Điều này giống như một lời nguyền mà mẹ cô ấy đã để lại... Chính xác như những gì người chú Tsundere đó đã phán đoán.
"Không sao, vẫn ổn cả."
Lily tự an ủi bản thân một câu rồi bắt đầu thực hiện âm mưu trước khi Himiko trở vào nhà sau buổi luyện kiếm.
...
Một lúc sau.
Cạch~
Lily phiên bản trưởng thành tự ý mở cửa bước vào phòng Trần Hoài Nam, người lúc này vẫn còn đang ngủ say sưa trên giường, thoạt trông khá là... quyến rũ?
Lily mỉm cười, để cốc sữa tươi lên bàn rồi khẽ cúi xuống, thì thầm vào tai cậu ta: "Anh mà không chịu tỉnh dậy nha... Lỡ có chuyện gì xảy ra thì em không biết đâu nhé?"
Bịch~
Với sự kinh hãi tột cùng, Trần Hoài Nam choàng tỉnh dậy, quay ngoắt sang nhìn Lily lúc này đang nhếch môi, nở một nụ cười hết sức đáng quan ngại... Nhất là khi cô ấy đang ở trong dạng trưởng thành.
"Em lại có ý đồ gì đấy?" Trần Hoài Nam hỏi với sự cảnh giác cao độ.
Trong trường hợp em ấy định tấn công, cậu sẽ dựa vào "Bóng Tối" để chuồn...
Dù tỉ lệ trốn thoát thành công là không cao, nhưng như thế còn tốt hơn là không làm gì hết.
Lily nghiêng đầu, yểu điệu cười một tiếng giòn tan: "Anh làm em đau lòng đó... Em làm gì có ý đồ gì đâu, em chỉ muốn gọi anh dậy ăn sáng kẻo nguội hết thôi~"
Trần Hoài Nam cau mày.
Quái? Chỉ có thế thôi á?
Không không không, chỉ đơn giản như thế thôi thì người này tuyệt đối không phải Lily mà cậu biết. Huống chi cô ấy còn cố tình biến thành dạng trưởng thành nữa... Thực sự cực kỳ khả nghi!
"Trời, sao anh lại thiếu lòng tin ở em đến vậy? Em đã làm gì anh đâu ta?" Lily thở dài nói tiếp: "Mà thôi, cho anh cốc sữa nè. Nghe nói mỗi sáng một cốc sữa sẽ tốt cho sức khỏe lắm nên anh cũng uống thử đi?"
"Em có bỏ thứ gì kỳ lạ vào bên trong không đấy?"
"Hứa, không có. Tươi 100%."
Thấy Lily khẳng định như vậy, Trần Hoài Nam cũng thấy yên tâm phần nào.
Chẳng là...
Sau khi uống xong, hương vị của cốc sữa này cho cậu một cảm giác vô cùng quỷ dị.
"Lily, anh nhớ trong nhà mình làm gì có sữa tươi đâu nhỉ? Em đào cốc này đâu ra vậy?"
Lily chỉ nghiêng đầu, mỉm cười mà không trả lời.
"...Trả lời anh, đây là sữa bò đúng không em?"
Lily vẫn chỉ cười tít mắt: "..."
Trần Hoài Nam: "..."
Với nhận thức sâu sắc về độ tưng tửng của Lily, cậu đã có vài giả thuyết giải thích nguồn gốc của cốc sữa này.
Trong đó có một cái rất đáng sợ.
Cực kỳ đáng sợ.
Và phản ứng của cơ thể cậu đang chứng minh rằng giả thuyết đó có phần đúng hơn những giả thuyết còn lại.
"Rồi, vậy là +50 năm tuổi thọ sinh học nhé. Chắc vậy." Lily cười thêm vài tiếng rồi vui vẻ rời đi.
Trần Hoài Nam mặt tối sầm: "...Chẳng phải em đã hứa sẽ không bỏ cái gì kỳ lạ vào bên trong rồi sao?"
"Thì em có bỏ gì lạ vào đâu~?"
...
Dưới nhà.
"Chị Himiko, cho chị cốc sữa."
Himiko: "...?"
Không rõ lý do vì sao Lily lại làm vậy nhưng Himiko vẫn nhận lấy rồi nốc cạn một hơi, bởi vì c�� ấy không nỡ từ chối thành ý của đối phương.
Nhưng rồi ngay sau đó, cô ấy nhận ra mình thật ngây thơ khi đã lựa chọn tin tưởng Lily.
Ợ~
"Em bỏ cái gì kỳ lạ vào bên trong rồi đúng không?" Himiko tóm lấy đầu Lily, trên môi nở nụ cười lạnh thấu xương.
Sữa gì mà hồi thể lực còn kinh hơn cả chất kích thích thế này?
"Em có đâu, sữa tươi nguyên chất luôn đó." Lily bình tĩnh phủ nhận cáo buộc vừa rồi.
"...Nhưng trong nhà làm gì có sữa tươi?"
"Ufufufufufufufu~"
Himiko: "..."
"Xem ra chị phải đánh đòn em một phen rồi."
"Ể? Không, em thề là em không có bỏ cái gì kỳ lạ vào hết! Em nói thật mà, đừng đánh em!"
"Muộn rồi, không khai thật thì ăn đòn."
"Kya!"
Trước sự "hoảng sợ" của Lily, Himiko túm lấy cô ấy, đặt nằm sấp lên đùi mình rồi từ từ nâng bàn tay lên cao, sau đó dùng hết sức giáng một phát vào mông đối phương:
Chát~
"Ư~ Thật quá đáng..."
Chát~
Chát~
...
Trần Hoài Nam ở trên lầu nhìn xuống, tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhưng lại không biết làm gì khác ngoài bất lực che trán: "..."
Con bé Lily này càng lúc càng tưng tửng, không đỡ nổi.
Dù biết là không nên, nhưng mà nhìn Himiko đánh đòn Lily cũng làm cậu thấy có hơi... hả dạ.
Bản quyền đối với phần biên tập này do truyen.free nắm giữ.