(Đã dịch) Thần Sư - Chương 25. Nhậu hem?
Sau khi được Vũ Trường Phong đưa về tận nhà, cả nhóm bạn như thể có hẹn từ trước, cùng nhau chọn cách nghỉ ngơi suốt mấy ngày liền, không màng bước chân ra khỏi cửa.
Hòn đảo hoang đó không chỉ khiến thể xác họ kiệt quệ mà tinh thần cũng bị giày vò tan nát. Vì lẽ đó, họ đã phải mất khá nhiều thời gian để hồi phục.
Sau ba ngày ăn ngủ thả ga, Edgar bắt đầu dở chứng thèm nhậu. Cậu tự mò mẫm số liên lạc rồi đích thân liên hệ từng người một trong lớp cá biệt.
Buổi tiệc lần này có vẻ không chỉ là một buổi ăn nhậu đơn thuần, mà còn là dịp để cả bọn trò chuyện nghiêm túc sau quãng thời gian khổ cực vừa qua.
Trước thành ý của Edgar, những người còn lại dù có muốn chây lười đến mấy cũng chẳng thể từ chối. Hơn nữa, việc tiếp tục chây lười có thể khiến họ rơi vào cảnh túng quẫn về kinh tế... Nói trắng ra, họ muốn "tận dụng" triệt để sự giàu có của Edgar.
Miễn phí mà, tội gì không đi?
Chiều tối hôm đó, cả nhóm đã tề tựu đông đủ tại một nhà hàng sang trọng. Thật bất ngờ, lần này Himiko và Hoa Tử Ngọc cũng có mặt! Điều này khiến đám con trai bỗng nhiên cảm thấy gượng gạo, cử chỉ cũng không còn tự nhiên như khi chỉ có riêng họ với nhau.
Thôi thì, lỡ rồi. Có mấy bạn nữ ở đây thật ra cũng chẳng tệ lắm.
Như thường lệ, Edgar đi gọi món trước. Những người còn lại tùy ý ngồi vào bất cứ chỗ nào mình thích, bởi vì cả căn phòng hạng sang này đã được tên rich kid kia bao trọn.
Himiko theo bản năng chọn người quen thuộc nhất để ngồi cùng, và đó không ai khác chính là Trần Hoài Nam. Bản thân cậu ta cũng chẳng mấy ngạc nhiên trước sự chủ động của cô, bởi lẽ đã quá quen với chuyện này.
Còn Hoa Tử Ngọc thì... cô ấy vẫn ngồi riêng một chỗ, không muốn tiếp xúc gần với bất cứ ai, kể cả người đồng giới. Nơi cô ấy ngự trị luôn tỏa ra một khí thế bất khả xâm phạm, khiến không ai trong lớp đủ to gan đến gần.
"Nhà giàu sướng thật nhỉ? Muốn làm gì thì làm, muốn ăn gì thì ăn, căn bản chả thèm để tâm đến chi phí." Ikki tựa lưng thở dài. "Mà, tôi cũng không ghét mấy bữa tiệc xả hơi như thế này. Có cơ hội thì nên cố gắng tận hưởng một chút... Đừng có quên tuần sau là địa ngục đấy."
Limia thì chăm chú đọc thực đơn, rồi trầm ngâm ngẩng đầu nhìn lên trời. Có vẻ như cậu ta vừa bị sốc bởi bảng giá.
Những người con trai khác trong nhóm thì đã sớm đói meo ruột, vô thức nhìn theo hướng Edgar vừa rời đi. Trong lòng họ tự hỏi sao lâu quá vậy, người ta sắp chết đói đến nơi rồi có biết kh��ng?
Himiko thì vẫn yên lặng ngồi đó, im lìm không nói một lời. Ít nhất thì cô ấy trông vẫn dễ gần hơn so với Hoa Tử Ngọc, hoặc ở đây chỉ mình Trần Hoài Nam là đang nghĩ vậy.
Hoa Tử Ngọc thì thi thoảng lại nhìn quanh, vẻ như đang chờ đợi ai đó. Thái độ cho thấy cô ấy không thực sự xem trọng buổi tiệc này.
Một lúc sau, Edgar quay trở lại, theo sau là cả đoàn phụ bếp đang bưng món lên. Chỉ trong phút chốc, một bàn tiệc hạng sang tràn đầy sơn hào hải vị đã được bày biện đầy đủ trước mắt đám bạn học, khiến họ nhất thời lóa mắt.
"Ed, cái này... Hình như có chút không ổn?"
"Có gì mà không ổn? Chả thấm vào đâu đâu nhé! Cả bàn thức ăn này so ra còn chẳng bằng một phần trăm tiền tiêu vặt mỗi tháng của tôi." Ed nhún vai, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Cái tên nhà giàu chết tiệt! Nghĩ xem, cậu không biết ở đây có bao nhiêu người nghèo hay sao!?
"Ed, xin lỗi nhưng nếu lần sau còn nhậu ở đây thì tôi xin kiếu nhé, không quen nổi." Trần Hoài Nam thẳng thắn bày tỏ: "So với những nơi lộng lẫy thế này, tôi càng thích bầu không khí ở mấy quán vỉa hè hơn. Tiền không quyết định mọi thứ đâu, tôi nghĩ vậy."
Đối với Trần Hoài Nam, bầu không khí ở mấy quán vỉa hè mới là đặc trưng, là cái "chất" riêng của mỗi cuộc nhậu. Còn ở nơi xa hoa tốn kém thế này thì... Chịu, không thể "bung lụa" nổi!
Edgar tỏ ra hơi hụt hẫng trước lời góp ý của Trần Hoài Nam, nhưng cậu ta cũng rất nhanh lấy lại tinh thần: "Tôi hiểu rồi, tôi sẽ để ý hơn."
Nhận ra điều đó, Edgar liền hủy ngay mấy chai rượu cao cấp đã gọi. Thay vào đó, cậu gọi bia tươi. Dù không phải loại cao cấp nhất ở đây, nhưng ít nhất cũng là một lựa chọn tuyệt vời để thể hiện thành ý của mình.
Lần này Trần Hoài Nam không còn ý kiến gì nữa.
"Rồi rồi, đừng căng thẳng thế chứ, chúng ta mau khai tiệc thôi!" Lưu Hiên "the trapper" hai mắt sáng rực như đèn pha ô tô, cái miệng nhỏ chực nhỏ dãi: "Các cậu không ăn thì tôi xơi trước đây, chịu hết nổi rồi đó!"
"Này! Lẩu còn chưa bật bếp đâu, đừng có mà chọc đũa vào!"
"Tôi mặc kệ!"
Limia: "Để tôi giữ tên này lại cho."
Trần Hoài Nam khẽ thở dài rồi vô thức bật cười thành tiếng: "... Cái lũ ồn ào này..."
Sau cùng thì cậu cũng phần nào hiểu ra ý đồ thực sự của thầy Phong khi sắp xếp buổi dã ngoại địa ngục kia cho họ.
Trước kia, các bạn trong lớp thường hành xử khá xa cách. Dù có nói chuyện với nhau, nhưng cũng chỉ dừng lại ở vài câu xã giao chứ chẳng hề thân thiết. Thế nhưng, sau màn sống sót kỳ diệu vừa rồi, mối quan hệ giữa bọn họ dường như đã khăng khít hơn trước rất nhiều...
Từ thái độ, cử chỉ, biểu cảm cho đến cách nói chuyện giữa họ, nay đã ẩn chứa sự quan tâm rõ ràng chứ không còn mờ nhạt như trước nữa.
Thầy Phong, đây mới chính là điều thầy mong muốn đó sao?
Tâm tư của người đó thật sự quá khó đoán nhỉ? Chỉ khi mọi chuyện đã kết thúc, kết quả đã hiện ra trước mắt thì Trần Hoài Nam mới có thể minh ngộ ra mục đích của thầy ấy sau tất cả...
Aiz.
"Này, cho cậu."
"Woc!?"
Bị Himiko bất chợt dí cốc bia lạnh ngắt vào má, Trần Hoài Nam không nhịn được giật thót mình.
Thấy biểu cảm ngơ ngác của đối phương, Himiko liền quay mặt đi, cố nén tiếng cười: "Xin lỗi, tại phản ứng của cậu trông thú vị quá..."
"Cậu ấy nhé..."
Trần Hoài Nam mệt mỏi, vô thức thở ra một hơi thật dài. Đoạn, cậu cầm cốc bia lên, từ từ uống cạn cả cốc lớn trước con mắt kinh ngạc của Himiko và những người khác.
"Wow... Tửu lượng vẫn mạnh như ngày nào nhỉ, đội trưởng?" Edgar cười ha hả.
"Đừng có gọi tôi như thế, phù... Bia này mạnh thật, chắc là đêm nay tôi sẽ say thật đấy."
Limia dùng đũa đảo thức ăn trong nồi lẩu một chút rồi nói: "Thịt chín cả rồi đấy, nhưng các cậu đừng quên ăn thêm rau nhé. Đồng thời, nếu đã nhậu thì cơ thể không thể thiếu đường được đâu, cố mà kiếm gì đó ngọt ngọt ăn kèm cho đỡ ngất ngây."
Dạ Trầm Uyên: "Kinh nghiệm phết nhỉ?"
"Tại lúc nhỏ tôi thường xuyên bị cha lôi đi nhậu mà..."
Ikki: "Ghen tị thật đấy. Cha tôi thì suốt ngày bắt tôi vẽ bùa, chán chết đi được."
Lục, người vẫn im lặng từ đầu đến cuối, bỗng cảm thấy bị đả kích. Cậu nhanh tay vét mấy miếng thịt rồi nốc cạn cốc bia y chang Trần Hoài Nam, và rồi... mê sảng ngã lăn ra bất tỉnh.
Cả lớp: "..." Ui... Hình như vô tình chạm phải chủ đề nhạy cảm rồi... Bỏ qua thôi!
"Nói về chuyện cũ, cánh tay trái của cậu đã ổn chưa, Ed? Mặc dù ông thầy đó tài thật nhưng tôi vẫn chưa yên tâm lắm." Trần Hoài Nam đột nhiên hỏi.
"Ổn, thậm chí còn khỏe hơn trước kia vài phần ấy chứ!" Edgar cười ha hả, khoe chuột, tựa như đang cố chứng minh cho sự khỏe mạnh của mình. Tiếp đó, cậu ta hỏi lại: "Lớp trưởng, thanh đao đó thế nào rồi? Cậu thật sự có thể bảo quản nó sao?"
"Bị thầy ấy đánh trọng thương rồi, phải mất rất nhiều thời gian nữa mới tỉnh lại được nên cậu cứ yên tâm."
Ăn xong, Himiko nhấp một ít bia rồi nói tiếp: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại... Đường kiếm mà ông thầy đó sử dụng chính là Quỷ Đạo, hay nói đúng hơn, là trường phái tôi đang theo đuổi... Vấn đề là tại sao thầy ấy lại biết đến nó, trong khi tôi là người duy nhất..."
Nói đến đây, Himiko bỗng nhiên im bặt, dường như chuyện này có liên quan đến một đoạn quá khứ khó nói của cô ấy.
Thế nhưng, bọn họ vẫn đại khái hiểu được ý của Himiko.
"Thầy ấy bí ẩn lắm, nhưng có thể khẳng định là thầy ấy mạnh kinh khủng, hoàn toàn đủ khả năng dùng thanh Hung Đao của Himiko như một món đồ chơi rẻ tiền." Ikki nói thẳng: "Vì sao tôi lại nói vậy thì chắc các cậu cũng hiểu rồi, chỉ vẻn vẹn một sợi cỏ thôi đấy nhé..."
Cả lớp: "..." Himiko cũng câm nín. Lòng tự trọng khiến cô ấy rất muốn phủ nhận... nhưng lại không thể. Vì đó chính là sự thật mà...
Trần Hoài Nam khẽ cười: "Bỏ qua cái tính cách khó chịu đó đi thì lão ta lúc đó trông thật sự rất ngầu nhỉ? Nhất là cái tư thế đâm kiếm đó... Chỉ cần "ầm" một tiếng là thổi bay tất cả luôn! Cái gì nhỉ... Linh Thức Thẩm Phán đúng không? Chỉ riêng cái tên thôi đã ngầu đến bức người rồi."
Vẫn là không thể phủ nhận.
Nhóm bạn nam, vốn là những đứa trẻ vĩnh viễn không bao giờ lớn, đều đồng loạt gật đầu đồng ý. Đừng nói Trần Hoài Nam, bản thân họ cũng cảm thấy thầy Phong lúc đó trông cực kỳ ngầu... Cơ bản giống như cảm giác của những đứa trẻ lúc nhỏ khi xem phim siêu nhân vậy.
Cũng thích lắm, cũng mơ ước lắm... Nhưng mà không làm được! Không thể nào!
Thấy đám con trai đều trưng ra vẻ mặt hâm mộ, Himiko nhất thời không khỏi dở khóc dở cười. Ngay cả Trần Hoài Nam vốn ít khi biểu lộ cảm xúc cũng đang có vẻ mặt y hệt... Chẳng lẽ ông thầy đó thực sự cuốn hút đến th�� sao?
Từ góc nhìn của mình, cô ấy không hề cảm thấy như vậy. Ông ta quả thật rất đẹp trai, và mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó mà thôi. Bàn về nhân cách, ông ta có lẽ là người tệ hại nhất trong ngành giáo dục – những người vốn dĩ nên giữ sự gương mẫu để đám học trò noi theo.
"Con người đó thì ngầu chỗ nào chứ?"
Cô ấy thực sự không hiểu. Chuyện này có lẽ chỉ có bọn con trai mới hiểu được.
Lúc này, Hoa Tử Ngọc đột nhiên đứng dậy, đẩy cửa bước ra ngoài mà chẳng thèm nói một lời nào, khiến cả lớp không khỏi khó hiểu.
Thế nhưng, không lâu sau đó, cô ấy lại bước vào, đồng thời hai tay ra sức kéo theo một người đàn ông với vẻ mặt kháng cự.
Cả lớp ngạc nhiên kêu lên: "Ủa thầy!?"
"Chậc." Vũ Trường Phong khẽ tặc lưỡi một tiếng, cực kỳ nghi hoặc hỏi Hoa Tử Ngọc: "Thầy nói này, đây là bữa tiệc của riêng các em đúng không? Đã thế thì em kéo thầy vào đây làm gì? Mau buông ra, thầy còn bận đi ăn với vợ thầy nữa."
"Em đã đợi thầy từ nãy giờ rồi, làm gì có chuyện em sẽ buông tay thầy chứ?" Hoa Tử Ngọc lần đầu tiên lộ cảm xúc trên mặt, và bất ngờ thay, đó lại chính là sự bướng bỉnh thường thấy ở những cô gái mới lớn.
Vũ Trường Phong: "..." Đợi ư? Con bé này biết mình sẽ đến sao? Giờ thì Vũ Trường Phong đã bắt đầu tin lời vợ mình rồi. Con bé này quả nhiên có gì đó khác thường, không giống với bất kỳ học sinh nào hắn từng gặp.
Lúc này thì cả Nguyệt và Na La đều đã đến nơi. Thấy Vũ Trường Phong đang bị Hoa Tử Ngọc ra sức níu giữ, họ liền bắt đầu sinh lòng ghen tuông. Thế nhưng, sau khi nghĩ lại một chút, họ lại không thấy ghen nữa.
Con bé này thì nguy hiểm gì chứ? Kệ.
"Chiều bọn nhỏ một lần đi anh, đã là ăn lẩu thì càng đông càng vui mà." Na La cười tít mắt, dáng vẻ cực kỳ cưng chiều lũ nhỏ, nói: "Chẳng mấy khi được một lần tình cờ như thế này nha, nhỡ đâu là do duyên phận sắp đặt thì sao? Vả lại đồ ăn ở đây đều miễn phí cả, sẽ không sao đâu anh à."
Nguyệt: "..." Có em ở đây rồi, chị còn sợ tốn tiền sao?
"Nếu em đã nói vậy thì... Được thôi."
Hãy đón đọc những diễn biến tiếp theo của câu chuyện tại truyen.free, nơi giữ bản quyền chuyển ngữ độc quyền.