Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 239: Ông bắt nạt tui!

Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ nghỉ ngơi lấy lại sức, cả nhóm câu lạc bộ nấu ăn lần lượt ngồi dậy, thu dọn đồ đạc, định ra về thay vì đi chơi lễ hội.

"Bossu, bọn này đang tính về ký túc xá ngủ một giấc đây. Còn cậu thì sao? Hình như cậu không ở ký túc xá phải không?" Nguyễn Mai hỏi.

"Không biết nữa, chắc tôi cũng về luôn. Dù gì thì nhà tôi cũng không xa trường là m���y, hơn nữa..."

Trần Hoài Nam vừa nói, vừa nựng nựng má Himiko, người nãy giờ vẫn đang vật lộn với sự mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần: "Tôi không nghĩ để bạn gái nghỉ ngơi ở trường là một ý hay. Chắc cô ấy cũng cần ngủ một giấc thật đã."

"Vậy á? Chu đáo quá nhỉ?"

Lúc này, Lily đứng dậy, hít một hơi thật sâu rồi cúi đầu nhận lỗi: "Thật xin lỗi, chỉ vì em mà mọi người đều bị trừ mất một điểm... Đáng lẽ em không nên lỡ lời, không nên ích kỷ vòi vĩnh..."

"Dừng lại!"

Nguyễn Mai ra hiệu Lily im lặng, sau đó chậm rãi nói: "Chuyện bị trừ một điểm này là lỗi của bọn chị mới đúng. Ngay từ đầu bọn chị đều biết nếu có em giúp thì kiểu gì cũng không đạt điểm tối đa... Nói cách khác, đây là lựa chọn của bọn chị chứ không hề do lỗi của em."

"Vả lại bọn chị chỉ muốn lấy điểm cao nhất có thể thôi chứ nào dám mơ đến điểm tuyệt đối? Chắc em không biết điểm chín khó đạt đến mức nào đâu... Nếu lúc đó không có Bossu đến hỗ trợ kịp thời thì bọn chị nhiều lắm cũng chỉ được sáu, bảy điểm là cùng." Luka tiếp lời.

"Tôi chỉ mồm mép ba hoa thôi, điểm số là công lao của mọi người, đừng tâng bốc tôi." Trần Hoài Nam ngáp một cái.

"Khiêm tốn quá đôi khi sẽ trở thành kiêu ngạo đấy, Bossu." Nguyễn Mai cười tít mắt rồi quay người rời đi: "Với những người đầu bếp như chúng tôi mà nói, chỉ cần được nhìn thấy khách hàng của mình hài lòng với chất lượng món ăn mình tạo ra là đủ rồi. Điểm chác gì đó... Kỳ thực cũng không quan trọng đến thế."

"Thế nên đừng để chuyện này trong lòng nhé, thiên sứ của bọn chị~"

Lily: "Làm ơn đừng gọi em như thế nữa."

Cả nhóm cười phá lên rồi quay về ký túc xá, chỉ còn lại Trần Hoài Nam, Himiko và Lily trong căn phòng câu lạc bộ bừa bộn đến nỗi chẳng ai thèm dọn... Mà thực ra thì bọn họ còn hơi sức đâu mà dọn nữa?

Thôi thì đợi tới chiều họ lên rồi dọn vậy.

Sau khi bọn họ rời đi, thấy cả Trần Hoài Nam và Himiko đều đã mệt mỏi, Lily liền nói: "Để em mở cổng không gian đưa anh chị về cho nhanh... Giờ thì còn tâm trí đâu mà đi bộ thong dong nữa?"

"Lo cho đám fan của em đi đã. Bọn họ đã đợi em ngoài kia rất lâu rồi đấy."

"Nhưng mà..."

"Chỉ có chút thời gian thôi. Ít nhất em cũng nên để họ chụp một vài tấm ảnh kỷ niệm chứ?" Trần Hoài Nam khuyên nhủ: "Lúc nãy em đã ích kỷ rồi, nên lần này hãy cố gắng bao dung với họ đi."

"Anh nhiều khi còn tốt bụng hơn cả em nữa đó. Thôi được rồi, nghe anh vậy."

Lily thở dài, một mình tiến ra cửa giao lưu với fan hâm mộ của mình.

"Em vẫn ổn đấy chứ Himiko?"

"Ừm, cho em mượn chỗ này một lát."

Nói rồi Himiko tựa đầu xuống đùi Trần Hoài Nam ngủ thiu thiu. Có vẻ như cô ấy đã rất mệt mỏi khi phải liên tục phục vụ trong suốt mấy tiếng đồng hồ đầy vất vả và căng thẳng vừa qua.

"Em có làm tốt không?" Himiko hỏi.

"Được rồi, anh sẽ thưởng cho em, chiều theo ý em, nhưng không phải hôm nay." Trần Hoài Nam dở khóc dở cười: "Ít nhất thì em cũng phải đỡ mệt đi đã. Bản thân anh cũng cần nạp lại năng lượng rồi mới chiều chuộng em được."

"Ừm... Vậy thì đến hôm sinh nhật, anh thưởng cho em luôn một thể nhé? Một sinh nhật thật bùng nổ!" Himiko hào hứng cười nói: "Trước kia em đã từng nghĩ rằng chuyện này thật dơ bẩn... Cơ mà sau khi yêu anh rồi, em cứ muốn được cùng anh làm như thế này mãi..."

"Em nghiện nặng lắm rồi đó, có rảnh thì đi bác sĩ tâm lý khám đi em." Trần Hoài Nam ngẩng đầu nhìn trời: "Mà đến lúc đó chắc anh cũng nghĩ cách đáp lễ Valentine luôn. Đợt Tình Nhân Trắng vừa rồi anh quên khuấy đi mất, chán cái não này thật."

"Em có bắt anh đáp lễ đâu." Himiko cười hì hì, tinh nghịch nói: "Vì ngay từ đầu, việc anh chấp nhận con người thật của em đã là món quà đáp lễ lớn nhất rồi."

"Học đâu ra cái thói ăn nói ngọt sớt vậy? Em học theo Lily đọc truyện ngôn tình rồi đấy hả? Chậc, thôi bỏ đi, mặc dù hơi ngại một chút nhưng nghe cũng mát tai phết."

"Đúng không~?"

Xoạch~

"Anh Nam, chị Himiko, hai người không được cho em ra rìa!" Lily đột ngột đẩy cửa tiến vào, vẻ mặt giận dỗi: "Tai của em thính lắm nên hai người nói gì em đều nghe hết cả rồi. Bón cẩu lương nhiệt tình thế này, hai người không sợ em sẽ bị "Trigger" hả? Hừ!"

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

...

...

Phía bên kia.

Sau mấy tiếng đồng hồ tiếp thị vất vả, cuối cùng thì cả Limia và Hoshino cũng đã được đổi ca. Hiện tại Edgar và một thành viên nữ khác trong nhóm sẽ phụ trách phần công việc này, còn hai người vừa tan ca kia hoàn toàn có thể làm bất kì điều gì mình muốn.

Ngoài ra, Hoshino biết rõ em gái mình vẫn còn đang bận bịu công chuyện giám sát nên sẽ không thể quấy nhiễu mình được. Thế là cô ấy quyết định chớp lấy cơ hội hiếm hoi để ở riêng với Limia: "Này... Làm nãy giờ chán quá, hay là ông dẫn tôi đi chơi một chút được không?"

Limia cúi xuống nhìn cặp mắt to tròn long lanh của Hoshino, chỉ do dự vài giây rồi khẽ gật đầu: "Muốn chơi ngay bây giờ thì cũng được thôi... Nhưng nhớ là phải cố gắng giữ sức, vì tối nay còn phải thức đêm để xem kịch nữa."

"Ừ!"

Được đối phương đồng ý, Hoshino liền nắm lấy tay cậu ta rồi kéo cậu ta đến mấy quầy hàng dọc theo hành lang trường học.

Cũng vì ở đây có rất nhiều nhóm với các ý tưởng độc đáo, đa dạng nên Hoshino hiện đang phân vân kh��ng biết nên chơi trò nào trước, và liệu có đủ tiền để chơi hết tất cả hay không.

Cuối cùng, không nghĩ ra nên chơi cái nào trước, Hoshino quyết định đi ăn để lấp đầy chiếc bụng đói, sau đó mới từ từ suy nghĩ tiếp.

"Ông cứ gọi món đi, tôi bao hết á."

Ngồi vào bàn ăn trong một tiệm đồ ngọt, Hoshino hào phóng nói, tiện tay ném thẳng chiếc menu đồ ngọt vào mặt làm Limia nhất thời không biết phải nói gì.

Bình thường cậu không ăn đồ ngọt. Đơn giản vì cậu không thích... và dĩ nhiên, chúng cũng khá đắt đỏ nữa. Thế nên về cơ bản, chỉ những dịp đặc biệt như sinh nhật cậu mới chịu mua.

Chính vì vậy mà khi được bao, cậu mới không biết phải gọi cái gì.

Một lúc sau, cô phục vụ trong quán tiến đến, nở nụ cười niềm nở: "Hai quý khách muốn ăn gì?"

Thấy Limia do dự mãi vẫn chưa chọn được món nào ưng ý, Hoshino liền quyết định ra tay luôn cho khỏi lằng nhằng: "Bạn ơi, bọn mình muốn hai ly parfait, một vị dâu và một vị chocolate."

"Đã hiểu, mời hai cậu đợi một lát."

Cô phục vụ ghi chú vào mảnh giấy rồi nhanh chóng quay sang bàn khác, nơi một cặp đôi trẻ cũng đến đây ăn trưa với toàn những món ngọt.

"Đừng tự ý như thế chứ?" Limia càm ràm.

Hoshino cười tít mắt, hai tay chống cằm: "Nếu tôi không ra tay, thể nào ông cũng gọi mấy món rẻ bèo rẻ rớt thôi... Ha, nhìn mặt ông là tôi biết ông định gọi cà phê rồi. Đi tiệm đồ ngọt mà lại gọi cà phê, đúng là không biết nể mặt ai cả."

Limia cứng họng.

Không lâu sau đó, hai ly parfait đã được nhân viên mang lên. Chúng rất cao, đầy và ngập tràn hương vị ngọt ngào, đến nỗi Hoshino chưa cần động đến thìa mà khóe môi đã ứa nước dãi.

Thấy vẻ mặt của Limia trông như đang muốn cười, Hoshino chỉ khựng lại một lát rồi lập tức nhận ra vấn đề: "Ối! Xin lỗi, tại tôi đói quá."

"Cũng quen rồi, đói thì mau ăn đi."

"Ừm! Mời ông xơi cơm!"

Hoshino bắt lấy chiếc thìa, hào hứng múc một thìa cho vào miệng nhỏ rồi khẽ thốt lên: "Tuyệt cú mèo~"

Hoshino thuộc kiểu người thích ăn ngọt và tận hưởng từng phân tử đường vương trên đầu lưỡi. Còn Limia thì khác, cậu chỉ đơn giản là thấy món này ng��t và béo quá, hoàn toàn không phù hợp với khẩu vị của bản thân.

Tất nhiên, với tính cách cẩn thận tiết kiệm của mình thì Limia sẽ không bỏ mứa.

Dù vậy thì... Món này đối với cậu mà nói vẫn khá là khó khăn.

Thấy Limia trông có vẻ vất vả, cứ vài thìa lại uống thêm chút nước để tẩy vị, Hoshino thầm ghi nhớ điều này rồi nhường cho cậu ta cốc trà miễn phí của mình: "Cho ông đó, tôi giỏi ăn ngọt nên sẽ không sao đâu."

"À, cảm ơn."

Limia tự biết rõ những khó khăn của mình nên cũng không từ chối ý tốt của đối phương. Chỉ là đến giữa chừng, Hoshino đột nhiên ngượng ngùng nhìn chằm chằm vào cốc nước vừa cho mượn: "Ông... Không để ý luôn hả?"

"Để ý cái gì? Bà khát nước hả?"

Hoshino dùng sức lắc đầu: "Không phải... Chỉ là, ừm... Vừa nãy, cốc nước đó... Tôi đã uống rồi... Nên là..."

Limia: "..." Mất khoảng năm giây để xử lý thông tin, Limia không nhịn được bật cười: "Đã từng này tuổi rồi mà bà vẫn để ý chuyện đó sao? Ha ha, bộ bà là thiếu nữ chắc?"

"Thì tôi là thiếu nữ mà! Mới có mười tám tu��i thôi! Ông có khác gì tôi đâu mà bày đặt ra vẻ trưởng thành thế!?" Hoshino lớn tiếng.

"Ê, bình tĩnh nào, mọi người đang nhìn kìa."

Nghe Limia nhắc nhở, Hoshino mới ý thức được ánh mắt của những người xung quanh đang hướng thẳng về phía mình. Cuối cùng, cô ấy chỉ đành ngồi xuống, cố gắng chịu đ��ng cảm giác xấu hổ, trong khi gò má đã sớm đỏ bừng lên đến tận mang tai.

Thấy Hoshino ăn uống lơ đễnh, Limia chỉ biết thở dài rồi lấy khăn tay của mình ra lau vết kem trên má Hoshino: "Tập trung vào nào, ráng ăn cho xong để còn đi chơi chứ."

Hoshino: "..."

"Ông bắt nạt tôi..."

Limia: "...Hồi nào vậy?"

"Đồ xấu tính."

"???"

Nội dung này được truyen.free dày công chuyển thể, xin cảm ơn sự ủng hộ của độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free