(Đã dịch) Thần Sư - Chương 237. Không được đấm khách
Xoạch~
“Bùm! SSR Maid Lily đã xuất hiện!”
Chẳng tốn mấy thời gian để thay đồ, Lily nhanh chóng trở ra với một phiên bản trưởng thành và xinh đẹp hơn của chính mình, vừa vặn hoàn hảo với bộ trang phục đang khoác trên người.
Từ một bé lolita xinh xắn đáng yêu, giờ đây Lily đã bắt đầu ra dáng thiếu nữ tuổi dậy thì lanh lợi, hoạt bát và tràn đầy sức sống. Cộng thêm bộ đồ hầu gái kia nữa... Cô bé hiện tại có đủ “sức công phá” để đánh gục bất kỳ người đàn ông nào đứng trước mặt.
Tất nhiên là bao gồm cả Trần Hoài Nam.
“Thế nào? Em có hợp với bộ này không?”
“Trên cả hợp,” Trần Hoài Nam xoa cằm, nhìn Lily một lát rồi quay sang Himiko. “Lát nữa hai người mà đi tiếp thị thì mèo thần tài cũng phải quỳ xuống gọi một tiếng “tổ tông” mất. Mà thôi, mặc đã rồi thì trả lại cho người t–”
“Câm mồm đi, Bossu!”
Trần Hoài Nam: “...?”
Chẳng lẽ cậu vừa bị toàn bộ cấp dưới đồng loạt đứng lên làm phản?
Cô nàng linh dương tên Luna, người vừa cho Lily mượn bộ đồ hầu gái, đã quỳ rạp xuống, nhất thời không kìm được nước mắt trước vẻ đẹp tựa thiên sứ: “Tôi không còn gì để hối tiếc nữa... Giờ có bị anh sói ăn thịt tôi cũng không hối hận.”
“Không ăn đâu. Mà cô nói đúng, cả tôi cũng không còn gì để hối tiếc nữa.”
“Đúng đúng!”
Nguyễn Mai: “Hay vầy đi, trước khi tiếng trống vang lên thì chúng ta hãy cùng nhau chụp một tấm kỷ niệm khai trương nhà hàng chứ? Tất nhiên, vì Bossu quá thiếu tinh tế nên sẽ bị cho ra rìa!”
Trần Hoài Nam: “...”
Vậy thì thôi.
Chẳng buồn lên tiếng phản bác, Trần Hoài Nam lặng lẽ quay mặt vào góc, “aura” xung quanh cậu dần trở nên u ám đến lạ thường.
Himiko cùng Lily thì bị cả đám kéo đi chụp ảnh kỷ niệm, chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi mà đã có cả trăm tấm hình được bấm máy. Mãi cho đến khi tiếng trống lễ hội vang dội khắp mọi ngõ ngách trong trường thì bọn họ mới chịu giải tán: “Hết giờ chơi rồi, làm việc thôi làm việc thôi!”
“Bossu, tiếp theo chúng ta phải làm gì?”
Trần Hoài Nam: “...”
Giờ thì cậu mới hiểu ra bản thân cậu chính là công cụ kinh doanh của cái lũ bạc tình bạc nghĩa này.
“Lily, em muốn giúp bọn anh đúng không? Nếu đúng thì anh sẽ giao việc cho em đấy, không khách khí nữa đâu.”
Lily đứng nghiêm, một tay đưa lên trán chào kiểu quân đội: “Xin hãy sử dụng em như một công cụ, anh Nam!”
“Em nên dừng việc này lại trước khi anh bị ai đó giết chết,” Trần Hoài Nam nhắc nhở một câu rồi bước vào chuyện chính: “Được rồi, em với Himiko cầm bảng quảng cáo đi xung quanh trường tiếp thị đi. Với sức hút của hai ngư���i thì việc lôi kéo khách đến đây cũng chỉ là chuyện vặt thôi...”
“Còn lại, mọi người vận hết nội công lên mà chuẩn bị thức ăn đi. Tôi tin là mọi người cũng mường tượng được chuyện gì sắp sửa diễn ra với chúng ta rồi đấy.”
“Nhớ kỹ, tiếp khách thì tiếp khách nhưng cũng phải chừa lại một ít nguyên liệu để nấu ăn cho các thầy cô ban giám khảo bất ngờ đến thăm nữa. Đó mới là mục đích chính của lễ hội lần này và tuyệt đối đừng vì quá cao hứng mà quên mất điều đó, mọi người đã nghe rõ chưa?”
“Rõ!” Mọi người đồng thanh.
“Còn Himiko nữa, không được đấm khách nha em.”
Himiko: “...Ờ.”
...
...
Trên đường đi tiếp thị.
Không ngoài dự đoán của Trần Hoài Nam, hai người kia chỉ cần bước ra khỏi cửa đi được vài bước thì trong quán đã bắt đầu có khách đến thăm.
Tuy đang làm việc, thế nhưng Lily trông có vẻ vẫn vô cùng hạnh phúc, tay cầm bảng quảng cáo nhảy nhót tung tăng khắp nơi. Dẫu cho ngoại hình đã có thay đổi đôi chút, bên trong cô bé vẫn cứ là một Lily hết sức hoạt bát và ham chơi.
Himiko cũng không làm gì nhiều, chỉ lẽo đẽo đi theo Lily giống như một nàng vệ sĩ mạnh mẽ và nghiêm chỉnh, thậm chí là có chút hung thần ác sát, sẵn sàng quật ngã bất kỳ kẻ xấu nào dám tiếp cận Lily.
Thực tế thì con đường tiếp thị của hai người cũng chẳng mấy suôn sẻ, bởi vì sức hút của Lily quá to lớn, đến mức mà chỉ cần cô bé đi bộ ngoài hành lang thôi là mấy hàng quán xung quanh đã trở nên ế chổng đít rồi.
Lượng người muốn chụp hay xin chữ ký của cô bé không chỉ có năm nhất, mà còn có cả các anh chị năm trên đang đi dạo xung quanh để tham quan. Kết quả là dù mới ra ngoài có vài phút ngắn ngủi, Himiko đã bắt đầu có dấu hiệu quá tải.
[Không được đấm khách, Himiko... Tuyệt đối không được đấm khách. Phải làm tốt thì mới được thưởng.]
Himiko tự dằn lòng mình bằng những câu ấy rồi kéo tay dẫn Lily rời đi một cách nhanh chóng. Còn Lily thì chỉ kịp nói vài câu tiếp thị rồi cũng lẩn mất trước khi bị những người kia truy đuổi: “Em đang trong giờ làm việc nên xin lỗi nha, nhớ đến quán em chơi đó!”
Himiko nặng nề thở dài một hơi.
Cô ấy biết mấy nhân viên khác trong quán cũng sắp sửa cảm nhận được những gì cô ấy vừa phải trải qua rồi.
Lily do đã quen với đám đông nên cũng không tỏ ra khó chịu gì mấy. Trong khi đó, Himiko thì hoàn toàn ngược lại, cô ấy ghét bị đám đông bao vây, thậm chí là càng ghét hơn khi bị nhắm vào bởi những ánh nhìn không đứng đắn.
Quyến rũ quá nhiều đôi khi cũng là cái tội.
“Ui, chị không sao chứ? Muốn uống chút nước không? Thật xin lỗi, em không nghĩ trong trường lại có nhiều fan đến vậy.” Lily lấy ra một chai nước dúi vào tay Himiko rồi nói tiếp: “Chắc là nhờ hiệu ứng truyền miệng rồi... Một đồn mười, mười đồn một trăm, chẳng mấy chốc đã trở thành như thế này... Phù, cảm ơn chị nhé.”
Himiko vặn nắp rồi nốc cạn cả chai, lòng bắt đầu có hơi khiếp sợ trước sức mạnh của đám đông: “Chúng ta đi tiếp thôi, ít nhất cũng phải xong một vòng mới được. Đợt này không lấy được phần thưởng thì chị không chịu đâu.”
Lily nghe vậy liền bĩu môi: “Giá như em cũng được thưởng giống như chị thì tốt quá, đỡ mất công phải nghĩ cách gạ gẫm.”
Himiko: “...”
“Chị là bạn gái của anh ấy nên sao cũng được hết, còn em thì chưa phải nên cố gắng giữ giá một chút đi em. Em mà làm quá thì anh ấy sẽ khóc thật đó.”
“Em biết là em đã làm anh ấy thất vọng, thế nên em mới phải cố gắng để vớt vát lại chút gì đó đây này!” Lily giậm chân một cái đầy hờn dỗi: “Sao anh ấy không chịu nhìn nhận em như một đứa con gái bình thường cơ chứ? Không hiểu nổi luôn.”
“Chuyện đấy... Nói sau đi. Chúng ta tiếp tục thôi em.”
Nghỉ ngơi xong, Himiko và Lily lại tiếp tục lên đường tiếp thị.
Chắc hẳn những người làm việc ở quán lúc này cũng đang vất vả lắm rồi, thế nên họ càng không thể mặt dày lười biếng được, phải cố đi cho xong một vòng quanh khối năm nhất rồi mới được phép trở về.
Dọc đường cả hai đã đụng phải không ít đám đông, thế nhưng lần này Lily đã có kinh nghiệm nên cô ấy hoàn toàn có thể giải quyết một cách ổn thỏa mà không cần Himiko phải đứng ra giải vây nữa.
Đó là cho đến khi cả hai gặp phải một băng nhóm côn đồ.
“Uy, hai quý cô đang đi đâu đó?”
Cảm nhận được áp lực mà mấy gã kia đang tạo ra thông qua cái gọi là “uy áp linh lực”, bước chân của Lily và Himiko cũng từ từ dừng lại. Himiko trong vô thức để Lily nấp sau lưng mình, còn bản thân thì đứng đối diện với mấy gã đầu gấu cùng một ánh mắt không chút khoan nhượng.
“Chà, không hổ là lưỡi kiếm của lớp cá biệt, thần thái đúng là sắc bén như lời đồn.” Gã đầu sư tử kia xoa xoa cằm, nhìn từ trên xuống dưới bằng một ánh mắt khát vọng.
“Đại ca, trên người cô ta chỗ nào cũng bén hết đó, lần trước quan sát cô ấy chiến đấu trong hội thi thì em đã để ý rồi. Không làm đại ca thất vọng mà, có đúng không?” Một tên đàn em tộc chuột cống, mặt mày tự đắc khoe khoang.
“Tất nhiên, tao sẽ để lại cho mày ít cơm cháo mà, yên tâm đi.”
Gã đầu sư tử cao lớn tỏ ra không quá quan tâm đến tên đàn em ma mãnh, chỉ một mực chú ý đến Himiko. Mãi một lúc sau, khi nhìn thấy Lily đang nấp sau lưng Himiko, mặt mũi của hắn ta dường như còn hưng phấn thêm nữa: “Vớ bở rồi, còn có cả Thiên Thần Cõi Mạng ở đây nữa... Tụi bây, chuẩn bị bắt hai đứa này ra khỏi trường mau lên!”
Bắt ra khỏi trường, mang đi đâu thì khỏi phải nói ai cũng ngầm hiểu được. Vấn đề ở đây là liệu bọn này có làm được hay không mới là quan trọng.
[Không được đấm khách, không được đấm khách, không được đấm khách.]
Kể cả khi là một đám đầu gấu, Himiko vẫn tin rằng mình có thể bòn rút túi tiền của mấy kẻ này. Dù gì thì cũng đang mặc đồ hầu gái mà, cô ấy rất ngại phải lao vào chiến đấu một cách không cần thiết...
Nếu có thể, cô ấy muốn biến mấy kẻ này thành khách hàng... Mặc dù có hơi khó, nhưng nhất định sẽ được thưởng lớn.
“Nếu các anh muốn thì các anh có thể đến quán của em, lát nữa em sẽ sẵn sàng phục vụ cho các anh đó.”
Lily nghe vậy, không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Himiko: “...”
Một nụ cười thương mại đen kịt, lạnh ngắt bao bọc lấy một ngọn lửa đang âm ỉ.
“Phục vụ? Ha ha, ở đó thì khó hành sự lắm em ơi... Mặc dù cái miệng của em ngọt ngào thật đấy nhưng bọn anh xin phép được từ chối nhé.”
[Không đấm khách, không đấm khách.]
Himiko vẫn kiên nhẫn duy trì nụ cười thương mại nói tiếp: “Hình như các anh hiểu lầm ý em rồi. Ý em là muốn phục vụ các món ăn của quán em cho các anh cơ, liệu các anh có thể lịch s�� hơn một chút được không nhỉ?”
“Ha ha ha~”
Cả đám đầu gấu năm tên cười phá lên một tràng rất mất nết. Sau đó, tên đầu sư tử mới trả lời một cách trực diện: “Mấy món đó không thú vị lắm, bọn anh chỉ muốn ăn thịt các em thôi. Liệu các em có phục vụ cho bọn anh món này không?”
[Đấm khách, đấm khách.]
Lily: “Thôi xong, chạy nhanh còn kịp.”
Ngay sau lời cảnh báo, Lily rời khỏi sự bảo vệ của Himiko, né sang một bên, đồng thời còn lấy điện thoại ra video call cho Trần Hoài Nam. Còn Himiko thì đã triệt để “bốc lửa”, chẳng thể giữ được nụ cười thương mại của mình nữa: “Chỗ em có món cút trộn máu bằm, hi vọng các anh đây sẽ không chê.”
Dứt lời, Himiko lao đến chỗ tên đầu sư tử với tốc độ ánh sáng rồi nâng gót chân lên, tựa như cầu thủ đứng trước khung thành một cước đá thẳng vào hạ bộ đối phương mà không hề có một chút sự lưu tình nào.
Ầm~
Rắc~
“Aaaaaaaaaaaa!”
Tiếng kêu la thảm thiết của gã đầu gấu mau chóng thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Những chiếc “camera chạy bằng cơm” kia không ngừng bu vào xem kịch hay, thế nhưng lạ thay là lại không ai ra mặt ngăn cản cả... Thậm chí là họ còn có phần hả hê khi nhìn thấy gã đầu gấu kia bị Himiko tẩn cho không còn súng ống.
Chắc hẳn bọn này đã gây ra cho người khác bao nhiêu sự khó chịu rồi nên mới bị người ta ghẻ lạnh đến vậy!
“Hừ.”
Hạ gục tên đầu tiên xong, Himiko bắt đầu đảo mắt tới bốn tên khác đều đang trưng ra bộ mặt khiếp sợ che lấy thân dưới: “Có ham muốn tình dục cũng tốt đấy, tuy nhiên cơ thể của bà đây lại không dành cho mấy thằng yếu đuối. Nói tóm lại, cái lũ chúng mày không xứng đáng có đời sau!”
Dứt lời, Himiko lại bứt tốc lao tới đá tung “bộ ấm chén” của mấy tên còn lại.
Ầm~ Rắc~
“Aaaaaaaaaaaa! Sát nhân!”
Ầm~
“Áaaaaaaaa! Cứu mạng!”
...
Qua màn hình điện thoại, Trần Hoài Nam một tay che mặt: “...”
Lily cũng bị cạn lời mà nhìn Himiko hạ thủ tàn nhẫn, phải mất một lúc mới hoàn hồn để nói chuyện được: “Giờ thì sao đây anh, còn cứu được hay không?”
“Không cứu được,” Trần Hoài Nam đáp lại ngay lập tức: “May ra cô ấy đá chỗ khác thì họa chăng có thể cứu vớt được một chút... Nhưng mà đã đá vào chỗ đó thì không còn đường nào cứu được nữa, thậm chí...”
“...”
“Dù đã qua màn hình điện thoại rồi mà anh vẫn nghe thấy tiếng rắc rắc, pha này coi bộ không chỉ súng ống mà xương chậu cũng bị đá vỡ tung lên rồi,” Trần Hoài Nam có chút rùng mình nói tiếp: “Cái cảm giác hai hòn bi chạy ngược lên tận óc này... Chỉ cần nhìn thôi đã thấy thốn rồi.”
Lily: “...Em sẽ cố gắng cứu chữa vậy.”
“Thôi, đừng có cứu, để cái bọn đó tự lãnh hậu quả khi chọc phải cọp cái đi. Anh nghĩ các thầy cô mới là người phải chịu trách nhiệm cứu chữa trong chuyện này. Còn hai người cứ đóng tốt cái vai cô gái nhà lành vừa bị quấy rối tình dục là được rồi.”
Lily: “Anh... Xấu tính thật. Có phải anh cũng đang giận lắm không?”
“Ờ, anh giận.”
Himiko trong lúc túm cổ đấm nâu mắt từng tên một, dường như nghe được cuộc hội thoại giữa hai người kia liền lên tiếng quát tháo: “Liệu hồn mà xoa dịu em đi! Hôm nay em bực lắm rồi đó!”
Lily tái mặt: “Tới lượt anh rồi kìa.”
Trần Hoài Nam: “...Để anh lót sẵn đệm bông vậy, hi vọng là sẽ không vỡ xương.”
...
Mọi quyền lợi liên quan đến nội dung này đều thuộc về truyen.free, dù cho nó đã được biên tập lại với sự trau chuốt tỉ mỉ.