(Đã dịch) Thần Sư - Chương 214. Kỵ sĩ vô danh
"Lấy được đồ chưa, lão Will?"
Đang giữa lúc đột nhập cứ điểm của Huyết Giáo, bên tai Monsieur bỗng vang lên một thanh âm quen thuộc. Tất nhiên, lão ta đã tháo gỡ mọi thiết bị liên lạc từ lâu để tránh bị phát hiện... Vậy nên, phương thức liên lạc mà người kia sử dụng hoàn toàn khác.
Có thể tạm gọi đó là Thiên Lý Truyền Âm, Ma Âm Quán Não hay bất kỳ thuật ngữ tương tự nào... Nói tóm lại, nó là phương thức truyền thẳng vào linh hồn người nghe từ xa, đại loại là vậy.
"Chưa, mà khoan đã, cô ra ngoài rồi?"
"Ngài Zero đã đến để giải quyết cho tôi rồi, ông đừng lo." Người kia nói tiếp: "Ngoài ra, có thể do đang ở dưới lòng đất nên ông không biết chứ bây giờ ở bên ngoài đang loạn lắm đấy."
"Thật ra thì tôi đã biết được phần nào rồi. Chúng ta vẫn chậm một bước... Nhưng không sao cả, chỉ cần lấy được Hoàng Tuyền Huyết Châu, kế hoạch vẫn được xem là hoàn thành."
"Tôi sắp đến nơi rồi, mọi người không cần phải hành động lén lút nữa. Bladie chắc hẳn đã đói khát đến khó nhịn, cứ để anh ta buông thả một phen đi. Đợi đến khi tôi đến, mọi người cứ chạy thật xa là được."
"... Damselette."
"Hửm?"
"Ngữ khí của cô có vẻ hơi lạ."
"Yên tâm đi, không có xúc cảm thì sẽ không còn biết đau nữa, tôi đã quen với việc này rồi..." Damselette lạnh nhạt đáp: "Chỉ hy vọng là chúa tể của ông biết giữ lời hứa, làm được điều mà ngay cả ngài Zero cũng không thể làm."
"..."
"Được, cứ giao cho tôi."
Liên lạc bị cắt đứt. Monsieur quay sang nhìn Blade và Princess, nói thật nhanh: "Kế hoạch thay đổi. Dùng biện pháp mạnh đoạt lấy Huyết Châu, sau đó lập tức mở cổng rời khỏi đây. Mọi chuyện sau đó, Damselette sẽ tự mình lo liệu."
"Đã hiểu."
Dứt lời, trên đỉnh đầu Blade và Princess dần hiện lên quầng sáng của Thể Thăng Hoa, một bên nội liễm u minh, một bên đẹp đẽ rực rỡ. Hai thứ lực lượng trông rõ ràng trái ngược nhau nhưng lại không hề xảy ra sự va chạm, trái lại còn có vẻ hài hòa và tự bổ sung cho nhau.
"Ai!?"
Nguồn linh lực khổng lồ bất ngờ bộc phát đã ngay lập tức bị phát hiện bởi đám tín đồ đang bận thực hiện nghi thức ma quỷ dưới lòng đất. Dĩ nhiên, Blade và Princess đã chuẩn bị sẵn cho trường hợp này, cùng nhau lao lên cứng chọi cứng với lũ tín đồ đông như bầy kiến.
Dù sao thì... tàn sát và giết chóc cũng là sở trường của một con quỷ như Blade.
Và với sự hỗ trợ đắc lực của Princess, con quỷ đó sẽ càng mạnh hơn nữa, thừa sức để đối đầu với cả một đội quân vạn người!
"Quis..."
"ut..."
"Deus."
"Lên đi, anh Kunai! Có em ở đây, anh chính là bất khả chiến bại đó!"
"Im giùm cái đi!"
Lão Will: "..."
Tổ chức ngầm này càng lúc càng giống một cái nhà trẻ rồi...
...
...
Trở lại với chiến trường.
Sau một thời gian bay lượn thám thính, bầy Phi Long đã bắt đầu phát động tấn công, bởi chúng nhận ra đa số sinh vật bên dưới sẽ không thể gây nguy hiểm cho mình.
Đó chính là tập tính trời sinh của tộc Wyvern, cũng là lý do vì sao chúng bị loài rồng coi là bộ tộc hèn nhát nhất trong toàn bộ chủng loài của mình... Hoặc ít nhất, đó là những ghi chép ít ỏi còn sót lại từ thời cổ đại.
Trên thực tế, ở thời điểm hiện tại đã chẳng còn bất kỳ con rồng nào xuất hiện trên thế giới. Nhiều nhất, chúng chỉ để lại một vài hậu duệ cận huyết như một minh chứng rằng chủng loài hùng mạnh đó đã từng tồn tại mà thôi.
Tuy vậy, Phi Long, dù là chủng loài yếu kém nhất, vẫn là một loài rồng. Mà đã là rồng thì không dễ dàng bị tiêu diệt bởi bất kỳ phương thức nào, nhất là khi chúng đi theo bầy đàn như thế này... Điều đó càng khiến chúng trở nên bất khả chiến bại trên cả bầu trời lẫn mặt đất.
Ngay khi phát giác tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát, vị chỉ huy khu pháo đài đã ngay lập tức ra lệnh cho toàn bộ người dân ẩn náu xuống khu hầm trú ẩn được xây dựng từ rất lâu bên dưới pháo đài, như một biện pháp đối phó cuối cùng.
Còn lại, mọi chuyện sau đó sẽ giao cho các Thể Thăng Hoa mà thế giới đã sản sinh. Nguyên do đơn giản, đó là bởi vì chỉ có Thể Thăng Hoa mới có thể giết chết Thể Thăng Hoa, và bên dưới cấp Thăng Hoa... tất cả mọi sự kháng cự đều là vô nghĩa.
Có thể nói, hơn 95% sinh vật sống trên thế giới này đã bị loại khỏi vòng chiến, không thể can thiệp, chỉ có thể đứng nhìn và chờ đợi kết quả. Hoặc là chiến thắng với tổn thất khủng khiếp... hoặc là cùng nhau đối mặt với tận thế.
Nhận thấy người dân bắt đầu trốn xuống lòng đất, một vài con Phi Long đã nhanh chóng thoát khỏi sự kiểm soát của các Thể Thăng Hoa, lao thẳng về phía những người vô tội.
"A!!!"
"Không!!!"
"Cứu! Cứu với! Tôi không vào kịp!"
"Á!"
Uỳnh uỳnh!
Trước làn da của chúng, súng đạn hay tên lửa đều chỉ giống như mũi đốt inox. Chúng há miệng, bắt đầu tàn sát và ăn thịt hàng trăm, hàng nghìn người xấu số, thậm chí có một số ít bị chúng dùng chân gắp lên như một đống lương thực dự trữ.
Sau đợt càn quét, thứ chúng để lại trên mặt đất là một vũng máu khổng lồ với rất nhiều bộ phận vụn vặt.
Có những kẻ xui xẻo chỉ kịp đưa tay cho những người bên trong hầm nắm lấy. Thế nhưng khi người ta hoàn hồn nhìn lại, cánh tay đó cũng đã trở thành một bộ phận hiếm hoi còn sót lại... trong khi thân mình của kẻ đó thì đã bị Phi Long nuốt chửng chỉ trong một cái nháy mắt.
"Đến trễ rồi."
Giữa thời khắc tuyệt vọng, một bóng hình nghiêm nghị bất ngờ xuất hiện, tay cầm trường thương vững chãi đứng chắn trước cửa hầm.
Người đó mặc bộ giáp kỵ sĩ màu đỏ, mái tóc dài màu đỏ thẫm trải rộng xuống tận eo. Trên đỉnh đầu là Thăng Hoa Luân xếp chồng lên nhau với họa tiết hình đóa hoa hồng ở chính giữa. Vẻ mặt cương trực, hai mắt sáng ngời có thần, thoạt trông tựa như một chàng kỵ sĩ đẹp đẽ bước ra từ những quyển truyện cổ tích.
Chàng kỵ sĩ nhận thấy những người bên trong đã an toàn liền hướng mắt về phía bầy Phi Long, nơi một số người khác đang bị chúng bắt đi làm thức ăn dự trữ: "Mọi người đợi tôi một chút, tôi sẽ lập tức cứu họ trở về."
Nói rồi chàng kỵ sĩ vận sức, nắm chặt thanh trường thương trong tay rồi xông thẳng lên bầu trời, một mình một thương tung hoành giữa bầy Phi Long.
Không chỉ những người dân thường bên dưới phải há hốc mồm trước chàng kỵ sĩ, mà ngay cả các Thể Thăng Hoa, dù đang kịch chiến, vẫn phải sững sờ trước vẻ đẹp anh dũng mà anh ta toát ra.
"Cả ngoại hình lẫn chiến lực vượt trội như thế này... tôi khá chắc anh ta thuộc Đội Kỵ Sĩ Thần Vũ trứ danh kia rồi."
Một pháp sư Lizardman xoa cằm, hai mắt ánh lên sự uyên bác thường thấy ở một chủng tộc hậu duệ của rồng: "Chỉ có điều Đội Kỵ Sĩ Thần Vũ đặt trụ sở ở lục địa phía Tây cơ mà... Sao lại xuất hiện ở đây?"
"Tôi không phải Kỵ Sĩ Thần Vũ."
Tự tay giết chết một con Phi Long, đồng thời cưu mang một cô gái nhỏ nhắn vào lòng, chàng kỵ sĩ kia trả lời lão pháp sư Lizardman: "Tôi chỉ là một kỵ sĩ vô danh đang trên đường tìm kiếm lý do để chiến đấu mà thôi."
"Vậy sao? Vậy bây giờ cậu có rồi à?"
"Có rồi..."
Chàng kỵ sĩ mỉm cười, trong vô tình lỡ "đốn tim" cô gái trẻ đang nằm gọn trong vòng tay của mình: "Đàn em của tôi đang an toàn trong hầm trú ẩn... Cũng may là các quân y đã phản ứng kịp thời, ưu tiên đưa người bệnh vào bên trong trước cả khi có mệnh lệnh. Mà bọn họ phản ứng cũng coi như là nhanh nhẹn nữa... Không tệ."
"À quên, cô không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?"
Cô gái trẻ quay mặt đi, tự biết mình không có cơ hội liền dùng hai tay vỗ bôm bốp lên mặt để trấn tĩnh bản thân: "Em không sao, mau thả em xuống đi, đừng để em trở thành gánh nặng."
"Tất nhiên rồi."
Chàng kỵ sĩ khẽ mỉm cười, cột cơ thể cô gái vào một thanh kiếm rồi lạnh lùng ném thẳng xuống trước cửa hầm, khiến cả đương sự lẫn những người xung quanh đều kinh ngạc.
Dĩ nhiên, chàng kỵ sĩ đã cố tình thêm sẵn cơ chế an toàn để cô gái kia không chết vì bị rơi tự do ở độ cao hàng kilomet. Dù vậy, mọi người lẫn cô gái đó đều bị một phen hú vía trước hành động của anh ta.
"Tôi sẽ giữ an toàn cho đàn em của tôi. Đó là lý do để tôi chiến đấu hôm nay."
Xoạch!
Chàng kỵ sĩ vừa nói, vừa múa thương một vòng với Thăng Hoa Luân trên đỉnh đầu trở nên cháy rực một màu đỏ tinh khiết tựa như những cánh hoa hồng cao quý: "Mong là các vị sẽ giúp đỡ kẻ lạc lối này, hỡi các Thể Thăng Hoa cao quý."
"Lại còn cả bí thuật độc môn Huyết Chiến Thiên Hồng nữa à... Cậu chính xác là Kỵ Sĩ Thần Vũ rồi, hà cớ gì lại không chịu nhận? Mà thôi vậy, chỉ có thể nói thật không hổ danh các cậu thôi nhỉ?"
Lão pháp sư Lizardman thở dài, ngón tay nhọn hoắt gãi gãi má lộ vẻ khó xử: "Trên đời này chắc cũng chỉ có Kỵ Sĩ Thần Vũ mới ăn nói hoa mỹ, lịch sự như vậy ngay cả khi bản thân là một Thể Thăng Hoa. Mặc dù có hơi kỳ quái và xấu hổ... nhưng tôi cũng khó mà ghét được kiểu ăn nói này."
"Đúng đúng, đám Kỵ Sĩ Thần Vũ này xưa nay đều kỳ quặc như vậy... Nhưng người ta lại không tài nào ghét nổi bọn họ."
"Có tên kỳ quái này ở đây, coi bộ phần thắng của chúng ta sẽ tăng lên không ít."
"..."
Thấy chủ đề dần trở nên sai lệch so với định hướng ban đầu, chàng kỵ sĩ kia liền giơ tay lên thu hút s��� chú ý của mọi người, sau đó nghiêm túc khẳng định lại: "Tôi chỉ là một kỵ sĩ vô danh..."
"Biết rồi, ha ha ha!"
Chàng kỵ sĩ: "..."
Từng câu chữ trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được phép.