(Đã dịch) Thần Sư - Chương 199. Đêm thứ tư
Không biết bao lâu sau đó, Trần Hoài Nam tỉnh dậy khỏi trạng thái thiền định bởi tiếng bom đạn nổ đùng đoàng, kèm theo những cú lắc mạnh đến mức cậu cảm tưởng đầu mình sắp văng ra ngoài.
Himiko đã cố gắng hết sức để đánh thức cậu như hồi sáng, nhưng lần này tình hình có vẻ nghiêm trọng hơn nhiều: "Huyết Nguyệt đã bắt đầu rồi đó... Anh còn ngồi đó thiền định này nọ nữa, tính tu thành chính quả luôn hay sao?"
"Mọi chuyện thế nào rồi?"
"Không ổn lắm, nghe mấy ông chú đánh giá thì quái vật hôm nay rất mạnh, khả năng chống chịu bom đạn của chúng đã tăng lên đáng kể. Không những vậy..."
"Thế nào cơ?" Trần Hoài Nam gặng hỏi.
"Chúng biết cách sử dụng thi thể làm lá chắn thịt," Himiko trả lời: "Không còn thuận theo bản năng ăn sạch mọi sinh vật sống như trước đây... Bây giờ chúng thậm chí còn biết tận dụng thi thể để làm lá chắn, hòng đánh vào ý chí chiến đấu lẫn hỏa lực của chúng ta."
Trần Hoài Nam cau mày.
Trí thông minh của chúng tiến hóa mạnh mẽ đến mức đó ư? Vậy thì thật nan giải.
"Đi thôi, anh muốn quan sát một chút."
Vội vã chạy ra ngoài, Trần Hoài Nam và Himiko thấy nhóm của cậu đang cùng Hội và quân đội chiến đấu, cố gắng giải quyết đám quái vật "lá chắn thịt" càng sớm càng tốt, ngăn không cho chúng tiến sâu vào khu căn cứ.
Với "bản hack" mới của mình – Ý chí Sấm Sét, Trần Hoài Nam lặng lẽ nhảy lên nơi cao nhất để quan sát chiến trường, tiện tay tỉa bớt mấy con quái vật biết bay đang quấy nhiễu những khẩu pháo phòng không bên dưới.
"Bọn chúng hành động có tổ chức hơn nhiều rồi... Nhưng mình vẫn có cảm giác chúng không thông minh đến mức độ đó. Một sinh vật thông minh sẽ không khờ dại đến mức tự mình lao đầu vào chỗ chết như vậy mà không hề sợ hãi hay chùn bước..."
"Cái bọn này... có khi còn chẳng biết chết là gì nữa, cứ thế cầm 'lá chắn thịt' lao lên, như thể chúng..."
"..."
"Mình có thể tạm đưa ra kết luận... Nhưng vẫn cần phải điều tra thêm."
Thầm nghĩ vậy, Trần Hoài Nam liền nhảy xuống, bàn bạc đôi điều với bạn gái mình: "Trước tiên cứ tạm gác việc hỗ trợ họ, chúng ta cùng ra ngoài điều tra một chút... Nhớ là đừng vội vàng đánh nhau, anh đang có vài chuyện quan trọng cần phải xác nhận về lũ quái vật này."
"Anh nghĩ ra điều gì rồi hả?"
"Anh chỉ đoán thôi, không biết có đúng hay không nên mới cần phải điều tra đó. Nếu suy đoán của anh là đúng, chúng ta hoàn toàn có thể dẹp yên đợt tấn công phiền phức này... Hoặc ít nhất là hạn chế được nó ở một mức độ nào đó."
Himiko cười tít mắt, nhẹ nhàng khoác lấy tay cậu: "Vậy thì cùng nhau đi thôi, em sẽ bảo kê cho anh."
"Buông ra, đừng có kè kè theo anh như thế, trông khó coi lắm đó cô bé."
"Hừ, làm nũng tí cũng không cho hả?"
"Ngoài kia đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán, còn làm nũng gì nữa? Mau nghiêm túc lại!"
... ...
Không lâu sau đó.
Ẩn mình sâu trong các tòa nhà đổ nát, Trần Hoài Nam và Himiko âm thầm quan sát nhất cử nhất động của lũ quái vật, chúng vẫn không ngừng tràn về phía căn cứ cùng với những chiếc "lá chắn thịt".
Sau một thời gian quan sát, Trần Hoài Nam đã có một vài phát hiện cần phải lưu tâm thật kỹ... Đó là về những tiếng hú đồng loạt vang lên như một loại tín hiệu, cũng như những vết xăm hình lưỡi liềm được khắc trên cơ thể mỗi con quái vật.
Với những manh mối ít ỏi đó, Trần Hoài Nam có thể phần nào xác nhận được suy đoán từ trước của mình là đúng, rằng lũ quái này đã xuất hiện một kẻ cầm đầu cực kỳ thông minh... và không rõ sức mạnh đến đâu.
Cậu nghĩ rằng chỉ cần đi ngược lại hướng mà lũ quái đang di chuyển thì cậu sẽ bắt gặp được nó thôi. Vấn đề là khi gặp được rồi thì cậu sẽ làm gì đây?
Trực tiếp xông vào giết nó luôn ư?
Điều đó còn chưa chắc. Cậu phải tùy cơ ứng biến sao cho thật hợp lý... Chứ cứ học theo cái "máu chó điên" của Himiko thì sớm muộn gì cậu cũng "đi không trở lại".
Tiếp tục sử dụng chiếc áo choàng ẩn thân trùm kín người, Trần Hoài Nam ra hiệu cho Himiko tiếp tục di chuyển theo chân cậu.
Thời điểm hiện tại là một thời điểm hết sức nhạy cảm khi cả bầy quái vật đông nhung nhúc đang lẩn khuất ngay dưới chân cậu... Vì vậy, chỉ cần một sơ suất nhỏ thôi, cả cậu lẫn Himiko đều có thể bị chúng úp sọt đến chết.
Do vậy, bọn họ phải tránh tạo ra âm thanh đến mức tối đa... Dù đã có áo choàng ẩn thân nhưng họ vẫn phải hành động thật cẩn thận!
Tiếp tục di chuyển dựa theo các tòa nhà, đến lúc này, họ đã bỏ xa khu căn cứ vài cây số. Tiếng bom đạn và gầm rú của quái vật vẫn còn văng vẳng bên tai hai người, dù họ đã di chuyển được một đoạn đường khá xa.
Tại đây, Trần Hoài Nam ra hiệu cho Himiko nghỉ ngơi tầm khoảng vài phút, trong khi cậu sẽ thực hiện chiêu thức xuất hồn để thu thập thêm thông tin.
Cậu biết rõ việc này có thể là thừa thãi... Song cẩn thận một chút vẫn hơn. Dù sao thì con trùm này chắc chắn mạnh hơn cả cậu và Himiko cộng lại về mặt chiến lực, thế nên không gì có thể chắc chắn rằng hành tung của họ đã bị phát hiện hay chưa... Cũng như có cái bẫy nào được giăng sẵn hay không.
Việc đi thám thính chỉ với hai người này gần như là đánh cược cả tính mạng, tuyệt đối không được phép sai sót!
Ngồi vào vị trí, Trần Hoài Nam mượn lấy góc nhìn của các ý chí, bắt đầu thực hiện chiêu thức có cái tên mỹ miều là "Nguyên Thần Xuất Khiếu".
Cũng giống như lần trước, khi cậu còn chưa kịp làm gì khác thì phần cơ thể hư ảo của cậu đã bị các ý chí cưỡng ép kéo đi đâu đó, hẳn là nơi khiến ngài ấy cảm thấy bất an... Tương tự như cái lăng mộ cổ hôm trước vậy.
Ý chí có bản chất là một phần của thế giới. Ngài thực sự không quan tâm lắm đến sự sống, bởi lẽ dù sự sống có tồn tại hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ngài... Tuy nhiên, với những thứ có khả năng làm đảo lộn quy luật tự nhiên, gây hại đến trật tự vốn có, ắt sẽ có tác động nhất định đến ngài ấy.
Lấy ví dụ như ở cái lò mổ hôm trước. Ngài đưa Trần Hoài Nam đến đó để giải quyết vấn đề không phải vì ngài lo cho tính mạng của những người bên dưới... Mà là vì ngài đang lo lắng về cái nghi thức tà giáo mà bọn Huyết Giáo muốn thực hiện.
Thế nên, Trần Hoài Nam mạnh dạn suy đoán rằng lần này cũng y hệt như vậy!
Một mớ rắc rối to đùng!
"Mình có nên đi về không nhỉ?"
Trong một khoảnh khắc nào đó, suy nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu cậu, nhưng tất nhiên là cậu sẽ không bao giờ làm thế.
Là một người đang kết nối với các ý chí của thế giới, cậu cần phải tuân theo yêu cầu của họ nếu có thể nhằm gia tăng độ thân thiết giữa hai bên. Huống hồ chưa kịp lâm trận đã bỏ chạy thì quả là hèn nhát... Thế nên, chí ít cậu cũng phải xem đống phiền phức đó trông như thế nào đã.
Nương theo sự dẫn dắt của các ý chí, ý thức của Trần Hoài Nam đã bỏ lại cơ thể của mình một đoạn rất xa, có khi lên đến cả trăm cây số. Tuy nhiên vì đây chỉ là ý thức thôi nên cậu không gặp mấy trở ngại, gần như có thể quay về ngay tức khắc nếu gặp nguy hiểm.
Kết quả là không quá lâu sau đó, Trần Hoài Nam đã tận mắt chứng kiến mớ phiền phức mà các ý chí mong muốn cậu dọn dẹp thay cho họ.
"Thôi xong, đoán sai rồi."
Ban đầu, cậu cứ đinh ninh nghĩ rằng đằng sau sự tấn công dồn dập và mãnh liệt của đám quái vật chính là một con quái thống lĩnh cực kỳ thông minh và mạnh mẽ đang âm thầm chỉ đạo... Nhưng không, kết quả bày ra trước mắt cậu bây giờ chính là một cái tát trời giáng, chỉ thẳng mặt cậu mà nói: "Ngươi đúng là một kẻ ngây thơ!"
Bởi vì kẻ đang chỉ đạo đám quái vật... Chính là một con người!
"Huyết Giáo, quả nhiên chúng có liên quan mật thiết đến Huyết Nguyệt... Mình không rõ chúng điều khiển quái vật bằng cách nào nhưng có lẽ..."
Nghĩ đến đây, Trần Hoài Nam không khỏi toát mồ hôi lạnh: "Có khi nào thứ nghi thức mà mình đã cố gắng ngăn cản kia đã thành công rồi hay không? Trước đó khi mình lần đầu tiên giao chiến với chúng, tựa hồ đâu có bản lĩnh này?"
Nếu như lúc đó Huyết Giáo thực sự có thể chi phối quái vật đêm Huyết Nguyệt đến mức độ này thì trận chiến đã không dễ dàng như vậy... Đừng nói là thắng, coi như có muốn rút chạy, Trần Hoài Nam cũng không tự tin mình thoát được.
Lũ quái này... Chúng hành động như thể đang bán mạng vì cái gã đang đứng đó chi phối bọn chúng, ngay cả những con trùm sở hữu trí thông minh vượt trội cũng vậy...
Có thể khiến một đám quái vật tượng trưng cho sự hỗn mang phải cúi đầu, thuần phục toàn bộ bản năng nguyên thủy của chúng – tàn phá, giết chóc và hủy diệt – để trở thành những con cún ngoan ngoãn chỉ biết vẫy đuôi phục tùng như thế này...
Huyết Giáo... Chúng hùng mạnh vượt xa hoàn toàn sự tưởng tượng của cậu!
"Tuy mình không rõ vì sao Huyết Giáo làm được chuyện này... Nhưng nếu như không hành động sớm, rất có thể khu căn cứ quân sự sẽ bị chúng vắt kiệt đến viên đạn cuối cùng." Trần Hoài Nam có chút sợ hãi với suy đoán của mình: "Và một khi nơi đó bị vắt kiệt... tất cả dân thường vô tội đều sẽ bị tàn sát."
Giữa lúc Trần Hoài Nam đang suy nghĩ, tên quái nhân kia đột nhiên đảo mắt nhìn về phía hư không, đúng nơi ý thức vô hình của cậu đang trôi nổi, rồi bật cư���i: "À há, có một con chuột đang lén lút ở đây sao? Ta có lời khen cho nhà ngươi đó."
Trần Hoài Nam: "!!?"
Bị... Bị phát hiện rồi!?
Sao có thể như thế được!?
Như cảm nhận được sự bối rối của Trần Hoài Nam, gã quái nhân giơ tay lên, trên đỉnh đầu chậm rãi hiện lên một vầng sáng mờ nhạt, rồi vùng không gian xung quanh cậu bắt đầu bị bóp méo.
"Năng lực của ngươi rất thú vị, để ta mổ xẻ nghiên cứu thử xem nào." Hắn ta khẽ liếm môi, nhìn Trần Hoài Nam như thể vừa nhìn thấy một sinh vật hiếm có.
Tất nhiên, Trần Hoài Nam đã cố gắng giãy giụa thoát thân... Thế nhưng không may thay, vùng không gian xung quanh cậu bây giờ đã bị phong bế tựa như một chiếc lồng kính trong suốt, đủ cứng cáp khiến cậu không tài nào thoát ra được.
Ngay cả các ý chí cũng không thể giúp cậu thoát khỏi "nhà tù" này!
Chết tiệt thật, phải chi mình mạnh hơn chút nữa thì...
Ngay lúc Trần Hoài Nam sắp bị gã kia nắm gọn trong tay thì một hạt sáng tinh khiết bất ngờ hiện lên, tức thì lóe lên ánh sáng chói mắt như có ai đó vừa chớp đèn flash.
"Cái quái gì vậy!?"
Gã quái nhân vội vàng che mắt lại nhưng không quên níu giữ vùng không gian bị phong tỏa để giam giữ Trần Hoài Nam... Nhưng kể cả vậy đi chăng nữa, đến khi luồng sáng kia biến mất, bóng dáng của cậu cũng biến mất theo, như thể chưa từng tồn tại vậy.
"...Thú vị thật."
Mọi tinh hoa trong từng câu chữ của truyện này đều thuộc về truyen.free.