Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 191. Đêm 2 kết thúc

Khi nguồn năng lượng từ phước lành của Trần Hoài Nam cạn kiệt, kết giới bảo vệ mọi người từ đầu cũng dần tan biến.

Lúc này, ai nấy trong nhóm đều đã thấm mệt. Việc liên tục đối đầu với các sinh vật Huyết Nguyệt đang lũ lượt ập tới càng khiến họ kiệt quệ. Tất nhiên, cũng có vài cá nhân khá dai sức, song đó chỉ là số ít.

Con đường lặn lội trở về của họ nhìn chung khá gian nan. May mắn thay, Hội Trưởng với tầm nhìn xa đã sớm phái thêm một đội quân đến hộ tống. Có lẽ tình hình tiền tuyến đã phần nào ổn định, nên ông mới có thể điều động lực lượng mạnh tay đến vậy...

Việc này không thể trách ông ấy được.

Giữa lúc chiến trường đang căng thẳng tột độ mà đòi thêm quân chi viện để đối phó dị giáo, Hội Trưởng hay Chỉ Huy lúc đó không nổi giận mắng nhiếc đã là may mắn lắm rồi.

Huống hồ, lính đánh thuê chỉ hoạt động dựa trên lợi ích và ý muốn cá nhân, không ai có thể bắt ép họ được. Còn quân đội, với trách nhiệm bảo vệ người dân, không thể nói đi là đi.

Tóm lại, không ai trong nhóm cảm thấy buồn bực vì chuyện này. Ngược lại, họ còn có phần tự đắc khi đã tự tay dọn sạch hang ổ dị giáo, đồng thời tiêu diệt được Siêu Việt Giả!

Ít nhất, chiến tích này cũng đủ để họ ngẩng cao đầu với những người khác rồi!

"Elaina, em trông xanh xao quá đó, diễn biến bên đó căng thẳng đến vậy à?" Anh chàng cầm thương vừa dìu Elaina, vừa hỏi han.

"Vâng, nếu anh Nam không kịp thời kết liễu một trong hai cấp Siêu Việt thì chuyến này bọn em khó thoát rồi... Hì hì, cũng may là phần thưởng khá hậu hĩnh."

"Một học viên chưa quá đôi mươi mà lại tiêu diệt cấp Siêu Việt!?" Anh chàng cầm thương nhìn Trần Hoài Nam đang vật vờ với ánh mắt kinh ngạc: "Hóa ra, đây là điều bình thường ở Học Viện Tân Sinh sao?"

Edgar thở dài phủ nhận: "Dù bọn em có là học viên Học Viện Tân Sinh đi chăng nữa cũng không thể xem đó là điều bình thường được đâu anh. Chỉ là anh lớp trưởng này "hack game" quá thôi!"

"Sức mạnh vay mượn thôi mà, không đáng để nhắc đến đâu."

Trần Hoài Nam xua tay, khóe môi khẽ giật giật, thầm nghĩ: "Mình còn quên chưa trả nợ cho ý chí nữa... Có trời mới biết ngài ấy sẽ đòi hỏi gì."

Lizu: "Bên đó đang có khá nhiều thi thể, cả dị giáo đồ lẫn người dân vô tội. Đến khi nào thì quân đội mới cử người đến dọn dẹp hiện trường đây?"

"Hội Trưởng nói mai họ mới bắt tay vào làm, dù sao ban ngày mới an toàn." Anh chàng cầm thương đáp: "Sau khi thu thập thi thể, họ sẽ lập tức mang về khu hậu phương nhận diện. Còn về phần lăng mộ, chắc phải đợi Huyết Nguyệt qua đi rồi mới tính tiếp."

"Vậy là được rồi." Lizu khẽ gật đầu.

"Ừ, mọi người mau về nghỉ ngơi đi, cứ để tình trạng tàn tạ thế này thì đêm sau làm sao chiến đấu được? Nhất là em đấy Elaina, em lại làm việc quá sức rồi."

"A ha ha."

...

...

Không lâu sau đó, bình minh dần ló dạng, báo hiệu rằng đêm Huyết Nguyệt thứ hai đã kết thúc.

Khi lũ sinh vật bóng tối rút đi cũng là lúc mọi người có thể an tâm nghỉ ngơi phần nào. Ví dụ như Hoshino, cô ấy dường như sở hữu biệt tài "ngủ siêu tốc" — chỉ cần muốn là có thể chìm vào giấc ngủ gần như ngay lập tức.

Là nguồn sát thương chủ lực, cô ấy vừa là người có thể lực dồi dào nhất, lại vừa là người tiêu hao nhiều thể lực nhất trong nhóm ba người. Limia đúng là có hỗ trợ không ít, nhưng nhìn chung vẫn không tốn sức bằng Hoshino.

Cậu về cơ bản giống như một người anh cả đi theo bên cạnh để quan sát và hỗ trợ cho đứa em tăng động, hiếu kì. Điều đó đã trở thành một thói quen.

Còn Mio thì thật ra cũng không phải vận động nhiều về mặt thể chất. Chức nghiệp của cô ấy là bắn tỉa, kiêm phân tích viên lẫn trinh sát, vậy nên, xét về sự vất vả, cô ấy chỉ lao lực về mặt trí não.

Tuy rằng cô ấy vẫn cố tỏ ra tỉnh táo, Limia vẫn nhận ra sự trĩu nặng trên mí mắt cô. Rất có thể, việc phải phân tích quá nhiều luồng thông tin đã khiến não bộ cô ấy quá tải... Đó là chưa kể việc cô ấy phải liên tục thay đổi vị trí và theo dõi mọi thứ thông qua drone.

Tóm lại, cả hai cô nàng này đều cần được nghỉ ngơi.

Dù vậy, trong khi người chị mình đang ngủ say sưa, chảy dãi trên bắp đùi Limia, Mio vẫn cứ loay hoay bên chiếc máy tính, dường như đang phân tích thứ gì đó bên trong thi thể các sinh vật xuất hiện vào đêm Huyết Nguyệt.

"Trời sáng trưng rồi đấy, mau nghỉ ngơi đi, không thì đêm nay không có sức đâu." Limia lên tiếng nhắc nhở.

Mio liếc Limia một lát, sau đó lấy ra một lọ nước tăng lực: "Chỉ cần thứ này là đủ. Tôi không mệt đến mức đó đâu... Không cần cậu phải quan tâm."

"Vậy ư?"

Limia khẽ cười, sau đó t��� mình lẩm bẩm: "Vậy thì tiếc quá, nếu tối nay lỡ có ai đó vì mệt quá mà lăn ra ngủ quên thì bọn này gặp phiền phức lớn rồi. Hi vọng người đó không chỉ cứng miệng nhé..."

Mio: "..."

Cô ấy quay đầu lại, nhìn người chị đang nằm lăn lóc ngủ say sưa rồi nặng nề thở dài: "Thôi được rồi, tôi sẽ nghe lời cậu... Tôi cũng sẽ cố gắng chợp mắt một lát. Mong cậu sẽ không làm gì quá đáng với bọn tôi."

"Ừ."

"Sau khi tôi tỉnh lại, cậu cũng nên nghỉ ngơi luôn, đừng chỉ chú ý đến người khác mà bỏ quên bản thân. Bị chị ấy kéo tới kéo lui như vậy, dù là vận động viên điền kinh cũng phải mệt lử thôi."

"Công nhận."

Mio khẽ gật đầu, nhẹ nhàng khép máy tính lại. Tiếp đó, từ không gian riêng, cô ấy lấy ra một bộ chăn nệm, trải ra đất rồi chui vào ngủ.

"Nhờ cậu chăm sóc cho chị tôi."

"Ừ."

Cuối cùng, đôi chị em ngang bướng này cũng chịu ngủ. Cảm giác thư giãn thật... Khiến cậu cũng bắt đầu cảm thấy đôi chút buồn ngủ...

"Ban ngày ban mặt, chắc là không có trộm cướp gì đâu ha..."

Lòng vừa nghĩ vậy, Limia tựa đầu vào bức tường rồi cũng lặng lẽ tiến vào giấc ngủ.

...

...

Zzzz....

Zzz...

"Ngộp thở quá..."

Sau khi chợp mắt được vài tiếng đồng hồ, Trần Hoài Nam lại bị cái nết ngủ cực xấu và sự "hùng vĩ" của Himiko đánh thức. Nếu lần trước chỉ đơn thuần nằm đè lên người, thì lần này đã không còn đơn giản như vậy nữa. Không hề.

Trần Hoài Nam đưa tay định đẩy Himiko qua một bên cho đỡ ngộp, nhưng cô ấy lại đang ôm cậu rất chặt. Thậm chí một bên chân của cô ấy còn gác qua người cậu để tạo thành một thế kẹp hoàn hảo, khiến cậu không tài nào trốn thoát được.

"Cái bà cô này... Không biết bao giờ cô nàng này mới sửa được cái tướng ngủ xấu khủng khiếp này đây? Nếu mình ngủ chung giường với cô ấy thật, nhiều khả năng mình sẽ bị đá xuống sàn lúc nào không hay."

"Ha..."

Himiko ngủ đến chảy dãi, trong miệng cứ thì thầm những lời rất nhỏ, nghe như đang nói mớ. Trần Hoài Nam ban đầu cũng không bận tâm lắm, chỉ định nằm yên chịu trận hoặc ngủ tiếp... Ấy là cho đến khi những lời thì thầm ấy dần tr��� nên rõ ràng hơn.

"Heeheehee..."

"Em lại mang thai rồi..."

"Lần này... Là song sinh..."

"Đủ một đội bóng..."

Trần Hoài Nam toát mồ hôi lạnh: "..."

Thôi nào, đừng bảo đó là mong muốn thầm kín của cô nàng này đấy chứ?

Hết Lily muốn một đội bóng, giờ lại đến lượt cô ấy sao? Sinh nhiều con như vậy thì kế hoạch hóa gia đình cái nỗi gì nữa? Cả nhà cùng nhau chết đói thì có!

Nhà nhiều con nít như vậy thì ai mà quản lý nổi!? Thử nhìn Limia đi, chỉ vài ba đứa em nghịch ngợm thôi là cậu ta đã muốn khóc đến nơi rồi!

Đằng này...

Thật sự, cậu còn chẳng dám tưởng tượng đến cái viễn cảnh đó.

"Nhẹ một chút... Hì hì hì..."

Trần Hoài Nam: "..."

Cái đầu của cô nàng này chỉ có thế thôi sao!?

"Ha... ha..."

Thông qua sự tiếp xúc da thịt, Trần Hoài Nam có thể cảm nhận rõ ràng cơ thể Himiko đang dần nóng lên. Chẳng những vậy, hơi thở nóng bỏng và những thanh âm yêu kiều cứ phả vào tai cậu, từng chút một đánh thức con "ác thú" đang ngủ say bên trong cậu.

Himiko quả thực rất giỏi trong việc đánh thức bản năng nguyên thủy bên trong một con người lí trí như Trần Hoài Nam.

Nhưng tất nhiên, sau bao nhiêu năm tu luyện từ đủ mọi nguồn, lại thêm nhiều lần trực tiếp trải nghiệm đã khiến định lực của Trần Hoài Nam trở nên vững chãi chưa từng thấy... Thế nên, chút khiêu khích này vẫn chưa đủ để nghiền nát lí trí cậu.

Mà vấn đề là bây giờ cậu không trốn đi được mới đau chứ...

Đúng lúc này, Himiko đột nhiên thay đổi tư thế ngủ, từ đó một bên chân cô ấy đã vô tình chạm phải nơi không nên chạm nhất... Hoặc là ngược lại.

"Cái gì cộm cộm...?"

Himiko nhạy cảm mở mắt, ngay lập tức phát hiện mình đang làm gì với người bạn trai trong lúc còn ngủ mê.

Đụng phải ánh mắt chất vấn từ Trần Hoài Nam, Himiko chỉ tinh nghịch thè lưỡi: "Coi bộ em lại lỡ thể hiện bộ mặt "dơ bẩn" của mình cho anh xem rồi... Nhưng chắc anh sẽ không ghét đâu nhỉ?"

Trần Hoài Nam: "..."

"Ai đó dưới kia đang sung sức quá kìa, có cần em "tập luyện" với nó một phen cho bớt tăng động không nhỉ? Thật là... Nhìn tướng thì thư sinh đó, nhưng lại có vài chỗ chẳng giống thư sinh tẹo nào."

"Ê!"

"Cứ yên tâm giao cho em!"

Không thèm quan tâm bạn trai đang muốn nói gì, Himiko thuần thục lột bỏ bộ đồ ngủ rồi ném sang một bên, trên mặt không hề che giấu một chút thèm khát nào. Bản thân Trần Hoài Nam cũng hiểu rõ một khi cô ấy đã để lộ bộ mặt này, dù cậu có nói gì cũng vô d��ng...

Dẫu sao Himiko cũng là một cô gái cực kì khao khát tình cảm, lại còn có chút khuynh hướng nghiện ngập... Thế nên, cậu chẳng biết làm gì khác ngoài nằm im chịu trận.

Vì nếu không thỏa mãn, cô ấy sẽ rất dễ trở nên buồn bực, phiền lắm.

"Đến khi nào em mới chịu hành xử như một thiếu nữ mười tám tuổi bình thường đây... Himiko, em không thể điềm đạm hơn một chút được sao?"

"Ứ chịu, mà em cũng sắp mười chín rồi, nếu nói điềm đạm thì phải là vẻ điềm đạm của người phụ nữ trưởng thành chứ?" Himiko khẽ liếm môi: "Mà, chuyện đó chẳng quan trọng, mời cả nhà "xơi cơm"~"

Trần Hoài Nam: "..."

Có bạn gái "cá tính" quá đôi khi cũng vất vả lắm...

Những diễn biến hấp dẫn này, qua bàn tay biên tập tỉ mỉ của truyen.free, hứa hẹn sẽ mang đến nhiều bất ngờ thú vị hơn nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free