Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 189. Giăng lưới bắt gọn

"Đùa đấy hả..."

Tận mắt chứng kiến Trần Hoài Nam tự tay kết liễu một kẻ cấp Siêu Việt, cả cô nàng Thượng Tiên lẫn ông lão người lùn đều ngây người ra, nhất thời không nói nên lời.

Chẳng lẽ giới trẻ bây giờ đứa nào cũng như thế này à?

Một người lùn đã ngoài trăm tuổi, thậm chí là một tinh linh gần nghìn năm tuổi, vậy mà lại kém cỏi hơn một thằng nhóc mới mười tám... Thế giới này đúng là bất công mà.

Người không có thiên phú thì là như vậy đó. Dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể tiến xa được bao nhiêu... Nhiều nhất, họ chỉ có thể mài giũa đầu óc và kỹ năng đến mức thượng thừa mà thôi.

Huống hồ...

Thật ra họ cũng chẳng dành bao nhiêu thời gian để đầu tư vào việc rèn luyện sức mạnh. Thước đo tuổi thọ của tinh linh thì quá dài nên họ thích tận hưởng cuộc sống hơn thay vì chém giết... Còn người lùn thì đơn giản là chỉ thích tiệc tùng, rượu bia, và đắm mình trong kim loại quý mà thôi.

Chí hướng của họ là như thế, thành ra việc họ không tỏ ra quá mạnh mẽ kể cả khi đã nhiều tuổi đến vậy cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ.

Ít nhất, họ vẫn mạnh hơn những thường dân trong thế giới này. Và họ đồng thời cũng là những bậc thầy trong chuyên môn của mình.

"Nhóc con, không ngờ cậu lại mạnh đến vậy đó!" Lão người lùn vỗ mạnh vào vai Trần Hoài Nam một cái, làm cậu ta suýt ngã cắm mặt.

"Sức mạnh vay mượn mà thôi, mọi người đừng có khen tôi quá."

Trần Hoài Nam chỉ khách sáo một câu rồi nhanh chóng tiến đến chỗ Elaina, người lúc này đang bất tỉnh với một vệt máu cam chảy dài xuống vạt áo tư tế: "May quá, chỉ là thiếu linh lực, chưa nguy hiểm đến tính mạng."

"Bọn này đã cho con bé ngốc này uống lọ hồi phục rồi, chắc là lát nữa sẽ hồi phục được kha khá... Thật là, sao lại liều mạng đến thế chứ?"

"Hẳn là vì em ấy muốn đảm bảo rằng tôi sẽ không bị thương." Trần Hoài Nam nhẹ nhàng thở dài, sau đó khẽ vuốt ve mái tóc của cô gái nhỏ: "Em ấy rất lương thiện, và cũng vô cùng vị tha... Làm tôi không khỏi nhớ tới cô bé thiên thần của tôi."

"Ê, trận chiến vẫn chưa kết thúc đâu đấy!" Edgar và Lục vừa tay không đối phó lũ zombie, vừa lên tiếng nhắc nhở.

Thế nhưng, Trần Hoài Nam chỉ khẽ lắc đầu và nhún vai đầy bất đắc dĩ: "Đành chịu, mấy cậu nghĩ tôi vẫn còn sức sau khi đã đánh tay đôi với cấp Siêu Việt thật đấy ư? Nói nghe này, lớp trưởng của cậu không có mạnh đến mức điên rồ đâu nhé."

Hai người kia cứng họng.

Bởi vì trước mắt họ, Trần Hoài Nam giờ đã dần trở về dạng người bình thường, không còn trong trạng thái biến hình nữa... Đó là bằng chứng cho việc cậu ta đã thực sự kiệt sức, không còn khả năng chiến đấu.

"Tôi sắp bắn hết tên rồi... Lão lùn, trong kho của ông còn không vậy?"

"Hết rồi, chịu khó nhặt lại mấy mũi trên xác chết dùng tạm đi, hoặc là dùng nắm đá như tôi đi. Linh lực của tôi cũng sắp cạn kiệt rồi, không thể dựng tường đất bảo vệ mọi người thêm nữa đâu."

Dứt lời, lão người lùn nắm một hòn đá, quăng thật mạnh, trực tiếp đánh nát sọ một tên zombie đang tiến đến gần.

Tinh linh: "Chậc, thứ vũ khí rẻ tiền thật."

Người lùn: "Oi, vẫn kén chọn đấy hả, đồ con nhỏ phẳng lì như cái đe này!?"

Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Giờ thì trong nhóm đã có hai cục tạ."

Bên kia.

Himiko và Lizu lúc này vẫn đang quần thảo với gã Lam Y, kẻ từ đầu đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu tung hết sức, thậm chí là còn không đổ lấy một giọt mồ hôi nào.

"Hồng Y chết rồi sao? Tiếc thật, mình cứ tưởng là cái tên đó sẽ nhân cơ hội học cách điều tiết cảm xúc chứ... Ai ngờ lại chết một cách lãng xẹt như vậy chứ."

Gã Lam Y vừa lẩm bẩm, vừa uyển chuyển tránh né khỏi đòn tấn công của cả hai người đối diện. Hiện tại trên người hắn đã xuất hiện vài vết thương nhỏ rồi, thế nhưng chúng có vẻ không ảnh hưởng quá nhiều đến cử động của hắn.

Cơ mà, hắn biết rõ một điều...

Hắn đang lâm vào thế bất lợi.

"Trận chiến này đã diễn ra khoảng hơn mười phút rồi, chắc là đã thu hút sự chú ý của đám giáo viên của Học Viện Tân Sinh. Nếu chúng mà tìm đến đây thật, mình sẽ khó mà thoát thân được."

"Giết hai kẻ này cũng khó khăn..."

"Chi bằng... Đợi ngày khác báo thù đi."

Lòng vừa nghĩ vậy, gã Lam Y liền sử dụng Huyết Thư "Phúc Âm", lập tức biến thành một làn sương máu rồi nhanh chóng rút chạy ngay trước mắt hai người kia, bỏ lại toàn bộ đám tín đồ vẫn đang sống dở chết dở tại nơi này.

"Mẹ nó!"

Himiko thấy vậy, tức đến giậm chân xuống đất nhưng lại không làm gì được. Ý định ban đầu của cô ấy chính là giết chết tên Lam Y này... Ai mà ngờ hắn ta lại khó đối phó hơn cả tưởng tượng của cô ấy.

Mặc dù cô ấy đúng là vẫn chưa tung hết sức vì cảm thấy có hơi lãng phí... Thế nhưng việc để đối phương chạy thoát một cách dễ dàng như vậy vẫn làm cô ấy cảm thấy cực kỳ bực bội.

Chí ít cũng phải lóc miếng thịt đã chứ!

Himiko không muốn thua kém bạn trai mình một chút nào cả... Tại sao một kẻ như cậu ta có thể giết chết cấp Siêu Việt trong khi cô ấy thì lại không, dù đã có Lizu liên tục yểm trợ!?

Lòng tự tôn bị chà đạp nghiêm trọng!

"Huyết Độn à? Chiêu này vốn đã khó truy đuổi rồi, đối phương lại còn là cấp Siêu Việt nữa, thực sự là không thể nào đuổi kịp." Lizu vừa nói, vừa tra hai thanh đao vào vỏ: "Mà thôi, kết quả vẫn là chúng ta đã thắng, lũ cuồng giáo cũng đã bị trừng phạt rồi, có thể nói là tôi hoàn toàn hài lòng với kết cục này."

Himiko: "Hừ, không giống thắng chút nào."

Lizu xoa cằm, vừa cười vừa an ủi: "Ha ha, lòng tự tôn của một chiến binh ư? Đêm Huyết Nguyệt này vẫn còn rất nhiều đối thủ cho cô cọ xát mà, đừng nóng lòng như vậy chứ? Đúng không?"

"Ông không hiểu được đâu, việc thua kém cái người đó nó tệ đến cỡ nào..."

Lizu: "..."

Tệ đến thế á?

Cậu nhóc ấy khá mạnh mà? Thua kém một chút cũng đâu có mất mặt lắm đâu?

Mặc dù không hiểu lí do nhưng Lizu vẫn không hỏi, kẻo vô tình xát thêm muối ớt vào vết thương của người ta. Dù có là một chiến binh đến từ một bộ lạc săn bắn đi chăng nữa, hắn vẫn phải có chút tinh tế để đối nhân xử thế.

Thấy Himiko trở về với chỉ vài vết thương nhỏ không đáng kể, Trần Hoài Nam nhẹ nhàng mỉm cười: "Có tiến bộ đấy, ít nhất thì đã không cần tôi chữa trị..."

"..."

"Này, làm gì thế?"

Himiko chẳng nói lời nào cả, chỉ đột nhiên đưa hai tay tới rồi ra sức nựng má Trần Hoài Nam với vẻ mặt cực kỳ giận dỗi. Chính cái dáng vẻ tương phản này của Himiko đã khiến cho cô ấy trở nên đáng yêu đến bất ngờ trong mắt những người đang có mặt ở đây.

"Giờ thì dọn sạch lũ còn lại rồi quay trở về báo cáo tình hình thôi nhỉ? Không biết quý cô Ma Cà Rồng kia đã tỉnh hay chưa, thú thật thì tôi có hơi lo lắng cho tâm lý của cô ấy sau những gì đã xảy ra." Lizu nói.

"Các cậu cứ làm đi, tôi cạn linh lực rồi." Người lùn xua tay rồi ngồi bệt xuống, lấy Hoả Tửu ra nhâm nhi.

"Mấy người đúng là biết cách bắt nạt một Ranger thật." Tinh linh cũng buông cung xuống, xoa xoa hai bên bắp tay đã mỏi nhừ: "Hờ, hiếm khi được bắn sạch mũi tên như thế này đấy... Khiếp thật."

"Vậy, phần còn lại cứ giao cho bọn tôi." Lizu nói rồi xông lên trợ chiến cùng với Edgar và Lục.

Không lâu sau đó, Himiko cũng tham chiến như đang cố tìm một thứ gì đó để xả giận.

Trần Hoài Nam thì vẫn ngồi ở đó nhìn từng tên zombie cuối cùng bị nhóm người kia hạ gục rồi nhẹ nhàng cất tiếng thở dài.

Lúc này thì Elaina cũng đã tỉnh lại, ho khan vài tiếng rồi hỏi: "Anh không sao chứ? Có bị tên giám mục đó làm bị thương không? Em xin lỗi, nếu biết tiết kiệm linh lực một chút thì có lẽ em đã hữu dụng hơn rồi..."

"Đừng nói thế, trận vừa rồi em chính là MVP đấy. Nếu không có phép bảo hộ của em thì anh đã bị hắn ta đánh tan xác rồi, thậm chí là không một ai trong số chúng ta có thể sống sót trở về. Vì vậy, em đừng có tự ti quá..."

Hình như ai đó đã từng nói với cậu những lời tương tự thế này rồi... Thật sự ngại ngùng khi cậu lại dùng chính những lời này để an ủi người khác.

"Ồ..."

Elaina khẽ gật đầu, sau đó ngồi dậy rót một ít trà nóng cho Trần Hoài Nam: "Cho anh nè, trà em tự pha đó. Hồi ở trong tu viện các sơ đã dạy em không ít về trà đạo, nên là em khá tự tin về khoản này."

"Tu viện gì vip vậy?"

Trần Hoài Nam nhận lấy tách trà nóng, nhấp một hớp rồi thở phào: "Thơm thật đấy, ước gì cái bà cô bạn gái của anh cũng dịu dàng chu đáo được như em... Thử mà nhìn đi, đến giờ anh vẫn không bị cô ấy đấm chết là một điều may mắn rồi."

"A ha ha..."

"Nói xấu bạn đời là không tốt đâu nhóc." Lão người lùn cười ha hả.

Sau khi nốc xong cả vò Hoả Tửu, lão người lùn nhà ta dường như đã ngà ngà say rồi. Mặt mũi lão ta đỏ ửng, hơi thở mang đầy men rượu nhưng vẫn chưa có vẻ gì là hoàn toàn mất đi sự tỉnh táo, ngược lại còn có thể chọc ghẹo người ta nữa chứ...

"Loài người các cậu sống vội thật đấy... Mới có mười tám tuổi đã có đôi có cặp rồi, trong khi bọn chị thì phải mất ít nhất cả nghìn năm mới tìm được đối tượng..." Tinh linh ngồi vắt chân chữ ngũ, buôn chuyện.

"Không hổ là Thượng Tiên, luôn nhìn đời với cái thước đo dài khủng khiếp..."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài rồi nói tiếp: "Mà, tôi biết Himiko có nhiều tật xấu, cũng đồng thời không phải là một người con gái hình mẫu hoàn hảo... Dù vậy, sự cá tính và vẻ mạnh mẽ này lại chính là điểm cuốn hút của riêng cô ấy."

"Chứ không phải là vì cặp mông săn chắc và bộ ngực vĩ đại đó à?" Tinh linh cười tươi hỏi.

Elaina: "..."

Trần Hoài Nam: "..."

Lão người lùn: "Phụt! Đồ cái đe này, cô ăn nói như vậy mà được hả!?"

Chát~

"Đau! Cái lão già nát rượu này, ông nghĩ mình đang chạm vào chỗ nào vậy hả!?"

"Vẫn chỉ là cái đe thôi!"

"Ông!..."

Trần Hoài Nam và Elaina nhìn nhau, im lặng một lát rồi đồng loạt thở dài.

...

...

Một bên khác.

Với bí pháp Huyết Độn, giám mục Lam Y có thể dễ dàng chạy trốn mà không sợ bị đối phương đuổi kịp. Tuy nhiên, bí pháp càng mạnh mẽ thì cái giá phải trả cũng càng đắt đỏ, cụ thể ở đây thì nó không chỉ tiêu hao linh lực mà còn rút cạn máu huyết của hắn.

Sau khi tẩu thoát được khoảng vài cây số, nhận thấy đối phương không còn truy đuổi, gã Lam Y liền đình chỉ bí pháp, ngưng tụ lại thành hình người với làn da tái mét không còn chút máu, cùng với những giọt mồ hôi đang nhễ nhại trên vầng trán rộng.

"Cũng may là mình đã sớm cài không ít người vào Học Viện Tân Sinh, giờ thì mình nhớ mặt bọn nó rồi. Đợi quay về, mình nhất định phải tìm cách giải quyết lũ nhóc phiền phức đó mới được."

"Tuổi còn trẻ mà đã sở hữu sức mạnh to lớn như vậy, chắc là trái tim của chúng sẽ đủ để Huyết Thần thấy hài lòng."

Đang lúc định lấy thuốc hồi phục ra uống thì từ trong hư không, một giọng nói khác đột nhiên vang lên, khiến hắn giật mình thon thót: "Ồ? Đúng là không thể bỏ qua những gì ông vừa lẩm bẩm nhỉ?"

"Kẻ nào!?"

Lam Y cảnh giác, lập tức sử dụng Huyết Thư điều động toàn bộ lực lượng còn lại bên trong cơ thể. Tất nhiên, hắn không dại gì mà đánh tiếp trong tình trạng này, hắn chỉ muốn kéo dài thêm thời gian mà thôi.

Ngoài ra thì hắn cũng muốn biết đối phương là ai nữa.

Không lâu sau đó, một bóng người nhỏ bé đã xuất hiện, cầm trong tay một thanh katana sáng rực, chĩa thẳng về phía gã Lam Y đang suy yếu: "Yên tâm đi, bên này không có ý định giết ông đâu, phiền ông vui lòng hợp tác một chút."

"Còn khuya!"

Gã Lam Y định quay đầu bỏ chạy nhưng đã bị một bàn tay to lớn tóm lấy, rồi giáng một đấm thẳng mặt khiến hắn ta văng xa cả chục mét: "Pháp sư cấp Siêu Việt cạn linh lực thì cũng chẳng khác gì người thường là bao nhỉ?"

"Limia, tôi đã nói với ông rồi mà... Giờ thì vớ được món hời rồi đó, ông đã tin tôi chưa?"

"Rất tiếc, câu trả lời vẫn là không."

Gã Lam Y ngồi dậy từ dưới mặt đất, một tay xoa xoa phần gò má vẫn còn sót lại một luồng lực lượng kỳ dị: "Chân Võ Bách Chiến Thiên... Thằng nhãi, mày là hậu nhân còn sót lại của cái môn phái đó sao?"

Limia: "Hả? Ông đang nói cái quái gì vậy?"

"Đừng có mà giả ngu! Mà chúng mày thật sự nghĩ sẽ bắt được tao hả?!"

Limia và Hoshino nhìn nhau, trầm ngâm một lát rồi nói: "Chúng tôi chỉ muốn nhắc nhở đơn giản như vầy..."

Lam Y: "?"

"Nếu như quá chú tâm vào những thứ hữu hình, ông sẽ dần mất đi khả năng nhận thức trước những thứ vô hình đó."

Uỳnh~

Ngay sau câu nói vừa rồi, từ một góc khuất nào đó trên các tòa nhà cao tầng đột nhiên vang lên một tiếng động kinh hoàng. Tiếp đó, một luồng sáng chói lòa nhanh chóng vượt qua không gian, găm thẳng vào người gã Lam Y với uy lực không thể tưởng tượng và tốc độ kinh hoàng.

Chỉ nghe một tiếng "phạch", cánh tay phải của gã Lam Y đã đứt lìa, không thể nào sử dụng được quyền năng Phúc Âm ban tặng nữa.

"Súng bắn tỉa... ư? Bọn nhãi hèn hạ!"

"Hèn hay không thì không biết, nhưng tôi lại khá chắc là sẽ không ai trách móc gì chúng tôi đâu."

Dứt lời, Limia tung một đấm thẳng mặt, khiến gã Lam Y bất tỉnh nhân sự.

Phiên bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free