(Đã dịch) Thần Sư - Chương 186. Bị để mắt tới
"Hừm..."
Có mùi máu, rất nồng... Ở cách đây không xa lắm. Quái lạ, lẽ nào nơi trú ẩn mà quân đội dựng lên đã bị tấn công rồi sao?
Trên đường đi săn, Hoshino đột nhiên ngửi thấy mùi máu tanh nồng từ phía xa liền lấy làm lạ. Trong khi đó, Limia đứng bên cạnh vẫn còn sợ chết khiếp chỉ bởi vì cái khả năng hút ma kinh khủng của mình.
Bình thường thì cậu không nhìn thấy ma, hoặc nó phải mạnh lắm thì cậu mới nhìn thấy được. Tuy nhiên, khi được Hoshino khai nhãn, cậu mới biết được cái thể chất âm binh của mình là một cục phiền phức kinh khủng đến mức nào.
Mẹ ơi, cảm ơn mẹ vì đã âm thầm bảo vệ con từ bé... Chỉ cần không sinh thêm bất kì đứa em nào nữa, con trai thề sẽ vĩnh viễn hiếu thảo với mẹ!
Dù vậy, cũng may là những hồn ma yếu ớt thường sẽ khó mà gây tổn hại đến cơ thể sống được, trừ phi chúng bị thứ gì đó chi phối và trở nên mạnh hơn... Giống như cái hồi vật lộn ở Miếu Sơn Thần.
Tất nhiên, đó chỉ là câu chuyện khi không có Hoshino.
Lúc này, trên bộ đàm đột nhiên vang lên tiếng nói của Mio: "Em vừa đưa drone đi do thám xung quanh một chút, không may đụng phải một làn sóng linh lực cực lớn đâm ra hỏng mất rồi. Bất quá từ lượng dữ liệu cuối cùng mà nó gửi về, hình như có cấp Siêu Việt nào đó đang khai chiến xung quanh đây thì phải."
Hoshino: "Là kẻ địch hay đồng minh?"
"Có thể là kẻ địch. Tuy không rõ ràng nhưng lực lượng đó ẩn chứa oán khí vô cùng nặng nề... Em đoán tên kia nếu không phải là một kẻ giết người hàng loạt thì cũng là một lũ tà giáo cần được thanh trừ."
"Cấp Siêu Việt à... Hơi khó nhằn, nhưng chị thích điều này." Hoshino cười tươi nói: "Mau gửi địa chỉ qua cho chị, chị sẽ đến đó xem thử một chút. Để xem thử coi... Cái tên đó là một kẻ như nào đã."
"Ê, đừng có bảo là cô đang định uýnh nhau với cấp Siêu Việt đấy?"
"Hì hì~"
Limia: "..."
Chẳng nói chẳng rằng, Limia lập tức xách dép bỏ chạy.
Cơ mà chạy đâu cho khỏi nắng, bởi vì nếu bàn về tốc độ thì cả lớp cá biệt chắc chẳng ai bì được với Hoshino. Thế là cái cơ thể nhỏ nhắn ấy thuấn di không gian, tóm cổ Limia lại rồi lôi cậu ta sền sệt trên mặt đất giữa cái đêm Huyết Nguyệt lạnh ngắt.
"Ông định bỏ một cô gái xinh xắn đáng yêu như tui đơn đả độc đấu với một cấp Siêu Việt đó hả? Không được nha, là đàn ông thì không ai được phép như thế cả..."
"Tha đi má, tôi vẫn còn lũ em ở nhà..."
"Hông sao đâu, tin tui!"
"Tin cái rắm á."
Bóng ma tâm lý từ Miếu Sơn Thần ám ảnh Limia lớn hơn Hoshino tưởng nhiều.
"Hứ! Rồi ông sẽ biết thôi!"
...
...
Cùng lúc đó, ở bên nhóm Trần Hoài Nam.
"Ha ha ha~ ha ha ha ha~"
Tạm không nhắc đến nhóm lính đánh thuê chuyên nghiệp đang bận bịu với tên giám mục áo xanh, ở đằng này Himiko gần như là độc đấu với tên giám mục áo đỏ.
Công việc của Trần Hoài Nam nhìn chung cũng nh��n, chỉ cần đứng ở phía sau duy trì kết giới và chú ý trị liệu hoặc hỗ trợ từ xa cho mọi người là được, cơ bản là không phải động tay động chân gì nhiều.
Edgar và Lục đang làm rất tốt nhiệm vụ. Bọn họ mạnh hơn mấy tên tín đồ hạng xoàng bị thương rất nhiều, đã thế lại còn được Trần Hoài Nam buff cho đủ thứ trên đời nữa... Chỉ có mỗi chuyện xử lí đám lâu la thôi mà còn không làm được thì bọn họ rời khỏi lớp cá biệt được rồi.
Nói thì nói vậy chứ... Một mình họ cân hàng chục tên lao lên liên tục vẫn không phải là chuyện dễ dàng. Dù có là Lục với khả năng nguyền rủa mạnh mẽ hay là Edgar với kĩ năng dùng thương xuất sắc, bọn họ vẫn không thể đối chọi với lũ tín đồ với phong thái liều chết đến cùng cực.
Cơ mà khi để ý thấy Himiko độc đấu với tên giám mục nhưng vẫn không hề yếu thế, thậm chí là còn cất tiếng cười vừa cuồng loạn vừa khoái chí thì chiến ý của họ lại lập tức dâng trào...
Không thể để thua cô ấy được! Hoặc ít nhất là không được thua thiệt quá nhiều!
"Mẹ kiếp, cái con nhỏ phiền phức này!"
Tên giám mục áo đỏ bị Himiko chèn ép đến không có chỗ trống để phản công, tâm tình bực bội cực kì. Tuy rằng từ đầu đến giờ hắn vẫn chưa bị dính đòn nhưng nếu cứ tiếp tục như thế này, hắn nhất định sẽ bị thần linh khiển trách.
Nghĩ vậy, hắn ta bắt đầu sử dụng đến những phép thuật khó nhằn hơn.
Thấy cường độ linh lực trong cơ thể đối phương bắt đầu tăng mạnh, Himiko cũng giảm nhịp độ tấn công xuống một chút để gia tăng sự cảnh giác. Và quả nhiên, sự thật đã chứng minh cô ấy đúng.
"Himiko, lùi lại!"
Gã giám mục điên cầm quyển Huyết Thư trên tay, trong miệng khẽ niệm cái gì đó rồi vô số vòng tròn màu đỏ bắt đầu hiển hiện trên bầu trời, ngay sau lưng hắn ta.
Tiếp đó, những tia sáng màu tím không ngừng được bắn ra từ bên trong, mỗi viên đạn đều kèm theo một tiếng thét chói tai, như thể những viên đạn đó đều được cấu thành bởi những oan hồn đã chết, cũng vì vậy mà có lực sát thương cực lớn, ảnh hưởng đến cả thể chất lẫn linh hồn.
"Lại là cái trò này... Lão thầy giáo bất lương đó nói đúng, tấn công linh hồn là điểm yếu của bất kì ai trong số chúng ta."
Himiko chậc lưỡi, thầm cảm thấy phiền phức bởi cái chiêu này.
Trong khi cô ấy tập trung né tránh làn mưa đạn, Trần Hoài Nam ở phía sau cũng âm thầm phân tích mọi thứ.
Mất khoảng nửa phút tính toán, cậu ta lên tiếng nhắc nhở Himiko: "Mau tận dụng sự ban phước của Lycoris đi, nó có thể giúp cậu đối phó với dạng công kích này đấy!"
"Chậc!"
Thành thực mà nói, Himiko không thích sử dụng ngoại lực trợ giúp một chút nào.
Trần Hoài Nam tự thân không có bao nhiêu thực lực, thế nên cậu ta mới có thể mượn sức của người khác mà không có gánh nặng tâm lý... Nhưng cô ấy thì lại không như vậy. Thân là kiếm giả, thanh kiếm của cô ấy mới là thứ sức mạnh duy nhất mà cô ấy nên tin cậy.
Một đường đi thẳng lên, một đường tiến thẳng về phía trước, người đến là đón, người cản là chém, dùng chính sức mạnh của mình để đánh bại tất cả đối thủ cản đường. Đó mới là chân lí của việc cầm kiếm.
Nói cách khác, việc sử dụng ngoại l��c đối với một kiếm giả kiêu ngạo và tự tin như cô ấy chẳng khác nào một sự sỉ nhục!
Dù vậy...
Himiko chỉ muốn dùng tư thái đó để đối đầu với những đối thủ mà cô ấy tôn trọng, ví dụ như Sứ Đồ Triaina chẳng hạn... Đó là một đối thủ mạnh mẽ, một bức tường khổng lồ mà cô ấy muốn vượt qua bằng chính sức mình!
Chứ với cái loại đối thủ như tên giám mục đáng khinh này thì... Còn khuya!
Hôm nay cô ấy không ở trong vai kiếm giả, mà chính là một vị thợ săn không từ thủ đoạn để kết liễu con mồi!
Vào khoảnh khắc mà cô ấy nghĩ thông, đóa hoa bỉ ngạn từ lâu đã ẩn mình trên lưng cô ấy bỗng chốc nở rộ.
Không những vậy, theo những bước chân của cô ấy, những đóa hoa bỉ ngạn cũng không ngừng xuất hiện dọc theo mỗi bước chân cô lướt qua. Tuy rằng chúng chẳng qua chỉ là ảo ảnh, nở rộ trong thoáng chốc rồi tàn lụi... Cơ mà tên giám mục áo đỏ lại không thể để tâm đến những đóa hoa, bởi vì...
Hắn đang bị sức mạnh tăng vọt kia áp đảo về mặt tốc độ!
Himiko bình thản thong dong bước đi tựa như đang đi dạo trên chiến trường, tuy vậy bằng một cách thần kì nào đó, những bước đi tưởng chừng như nhẹ nhàng thư thái của cô ấy lại đạt tới một tốc độ kinh hoàng, nhanh hơn cả chạy nước rút!
"Con mẹ nó, trò quỷ gì vậy?"
Bất kể là hắn có cố gắng giữ khoảng cách như thế nào, hắn cũng sẽ sớm bị cô gái này tiếp cận và tấn công chỉ trong nháy mắt. Hắn không phải kiếm sĩ mà là một pháp sư, và đối với một pháp sư như hắn... Việc bị đối phương dễ dàng tiếp cận như thế này thật chẳng khác nào ác mộng!
"Lũ oắt con này phiền phức hơn mình nghĩ..." Tên giám mục áo đỏ thầm nghĩ.
Trong lúc bận bịu vừa né tránh vừa suy nghĩ đối sách, hắn đã vô tình nhìn thấy chiếc huy hiệu được cài trên ngực trái của "lũ oắt con" mà hắn xem thường.
"Hiểu rồi, chúng nó đều đến từ nơi đó... Bảo sao lại mạnh hơn mấy đứa nhóc bình thường rất nhiều. Phiền phức thật, phải giải quyết thật nhanh mới được."
Hắn hiểu được bản thân cần phải làm gì để giải quyết cái tình huống khó khăn không mong muốn này.
"Này, Lam Y, ta dùng chiêu đó nhé. Không thể tiếp tục lãng phí thời gian ở đây nữa, lỡ bọn giáo viên kia mà tìm tới thì phiền lắm."
Lam Y trong lúc giằng co với Lizu nhẹ nhàng gật đầu.
Có thể đối mặt trực diện với một Lizardman, một Elf, một người lùn mà không hề lép vế... Điều đó chứng tỏ hắn ta cũng không phải dễ chơi.
Được sự cho phép của Lam Y, tên giám mục Hồng Y liền nở một nụ cười man rợ: "Ta cũng thương xót cho những đứa con này lắm, nhưng mà thôi vậy... Đây là vinh hạnh của bọn chúng mà."
"Huyết Thần... Xin hãy đưa bàn tay của người chạm đến linh hồn của những đứa trẻ đáng thương này."
Sau lời cầu khấn của giám mục Hồng Y, tất cả mọi người ở đây đột nhiên run lên, cảm giác như có một luồng áp lực kinh khủng nào đó vừa giáng xuống lưng họ.
Trần Hoài Nam trong lúc duy trì kết giới dường như đã nhận ra điều gì đó, lập tức hét lên cảnh báo: "Mọi người mau lùi lại! Có chuyện gì đó lạ lắm!"
Nghe theo hiệu lệnh của chỉ huy, mọi người nhanh chóng tụ tập trở về với sự cảnh giác được nâng lên mức cao nhất.
Luồng áp lực kia vẫn chưa hề biến mất, nó len lỏi vào bên trong từng ngóc ngách của lớp kết giới mà Trần Hoài Nam vừa dựng nên. Chỉ không lâu sau đó, bên tai cậu chợt vang lên một tiếng cười giễu cợt: "Là tín đồ của con ả đó sao?"
Trần Hoài Nam: "...?"
Con ả? Ai cơ? Lily á?
Cậu nhanh chóng đảo mắt nhìn xung quanh nhưng không nhìn thấy bất kì ai khác ngoài những gương mặt quen thuộc này cả. Điều đó khiến cậu có một dự cảm chẳng lành chút nào.
Có lẽ... Chỉ là có lẽ thôi...
Có lẽ... Vị thần mà cái lũ Huyết Giáo này tôn thờ đã để mắt đến cậu!
"Mẹ nó, phúc duyên của mình thâm hậu quá mức cần thiết rồi!"
Cậu vừa thầm nghĩ vậy thì những lời nói bất an của Elaina đã lọt vào tai cậu, khiến cậu mau chóng tỉnh táo lại: "Mọi người mau nhìn kia! Mắt của lũ tín đồ đó... Đang đỏ lên thì phải? Không, hình như là đang xuất huyết mới đúng!"
"A!!!!"
Nghe thấy tiếng gào rú cứ nối tiếp nhau vang lên đinh tai nhức óc, những người dày dặn kinh nghiệm trong nhóm đã nhanh chóng nhận thức được vấn đề: "Một kiểu sức mạnh giống như Cuồng Hoá... Chẳng biết là chúng sẽ đánh đổi bằng cái gì nhưng chắc chắn là chúng đã trở nên khó đối phó hơn rất nhiều rồi đó."
Cỡ này thì Edgar và Lục không thể nào lo liệu nổi rồi... Nhưng nếu lực lượng được phân chia lại thì ai sẽ đủ sức để đối đầu với bọn giám mục cấp Siêu Việt đây?
Nguy to rồi, ván cờ đã bị lật ngược!
Đoạn truyện này được biên soạn tỉ mỉ bởi truyen.free.