Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 177. Vất vưởng

Ở một nơi nào đó, hoàn toàn tách biệt với thế giới mà Trần Hoài Nam đang sinh sống.

Tại đây, dường như chỉ có Vũ Trường Phong và Lily tồn tại, không một bóng người thứ ba. Trong không gian riêng tư ấy, cả hai mới có thể thoải mái trao đổi những vấn đề cá nhân mà không sợ ai nghe lén.

"Huyết Nguyệt... Là như vậy sao?"

Sau khi Vũ Trường Phong giảng giải tận tình về Huyết Nguyệt, Lily cuối cùng cũng dần thấu hiểu bản chất của nó, và vì thế, đến giờ cô bé vẫn chưa hết kinh ngạc.

Vũ Trường Phong không nói gì.

"Chú, nếu con đủ mạnh, liệu con có thể khôi phục thế giới cũ của mẹ con, biến nó thành một thế giới hoàn chỉnh hay không? Dù nó đã bị hủy diệt rồi... nhưng nơi đó vẫn là quê hương của con... Con không thể làm ngơ."

"Có thể, nhưng gần như bất khả thi," Vũ Trường Phong đáp. "Trên lý thuyết, một vị Thần hoàn toàn có thể sáng tạo thế giới của riêng mình. Tuy nhiên, mẹ con đã quá tham vọng, tạo ra một thế giới quá lớn, nằm ngoài khả năng quản lý của bản thân, khiến mọi quy luật của thế giới đó đứt gãy, rồi nhanh chóng lụi tàn."

"Vậy nên, nếu con muốn tiếp nhận di sản của mẹ, điều kiện tiên quyết là con phải mạnh hơn mẹ con gấp nhiều lần."

Lily bắt đầu cảm thấy bối rối.

Nhưng nếu không tiếp nhận di sản... thế giới cũ của cô bé biết đâu sẽ trở thành một Đêm Huyết Nguyệt mới? Cô ấy không muốn tai ương từ thế giới đó lan sang thế giới này... Chừng đó đã quá đủ rồi.

"Vậy thì mẹ con trước kia mạnh đến mức nào vậy chú?"

"Chú không rõ," Vũ Trường Phong khẽ lắc đầu, với vẻ không quá chắc chắn. "Khi chú gặp mẹ con thì cô ấy đã gần đất xa trời rồi... Dù vậy, theo lời đồn đại, mẹ con mạnh mẽ chỉ xếp sau vài vị Cổ Thần Khởi Nguyên mà thôi."

"Cổ Thần Khởi Nguyên?" Lily nghiêng đầu.

"Là những vị Cổ Thần đã góp công xây dựng, vận hành thế giới hiện tại."

"Ồ... Vĩ đại thật!" Lily khẽ gật đầu. "Nhưng con tự hỏi các vị Thần ấy đã đi đâu hết rồi? Theo lời chú, Thần Linh lẽ ra phải rất nhiều, sao bây giờ lại hiếm gặp đến vậy?"

Vũ Trường Phong trầm mặc.

"Rồi đến một lúc nào đó con sẽ biết."

Chốt một câu, Vũ Trường Phong lại chen ngang, không để Lily có cơ hội xoáy sâu hơn vào vấn đề này: "Sắp tới sẽ là buổi đặc huấn chú dành riêng cho con... Nếu tận dụng đủ tốt, con có thể sẽ trưởng thành đấy, thích không?"

"Thích ạ!"

Nghe đến đây, Lily lập tức lộ vẻ mừng rỡ, nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng: "Cơ mà... không biết con có thể mang thai con của anh ấy được không? Sự cách biệt giữa chúng con hơi lớn... Không biết có vấn đề gì không..."

Vũ Trường Phong lại lâm vào trầm mặc.

"Chú, đừng im lặng như vậy... Con lo lắm, chú mau cho con câu trả lời đi chứ!"

"..."

Vũ Trường Phong vỗ trán, cuối cùng cũng không cưỡng lại được ánh mắt khao khát câu trả lời của Lily: "Làm chơi cho vui thì được... Chứ để thực sự sinh con thì khó lắm con ạ. Cứ nhìn trường hợp của chú với cô Na là biết rồi, dốc lòng mấy nghìn năm nay mà có được đứa nào đâu?"

"Hả!?"

Nghe xong, Lily lộ rõ vẻ suy sụp.

Đúng vậy, nhìn vậy thôi chứ giữa Vũ Trường Phong và Tiểu Na La vẫn luôn có sự cách biệt thực lực cực lớn... Thêm vào đó, việc chủng tộc khác biệt càng khiến tỉ lệ sinh nở tụt dốc thảm hại, xuống một con số đáng để tuyệt vọng!

Đó là còn chưa nói đến những vấn đề tự nhiên khác...

Mà thực tế là Vũ Trường Phong đã tuyệt vọng từ lâu rồi, chẳng còn trông đợi gì nữa... Chỉ có hai chị em kia đến giờ vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

"Trở thành Thần Linh đồng nghĩa với bất tử sinh học, vì thế, bản năng duy trì nòi giống sẽ trở nên cực kỳ yếu ớt. Kéo theo đó, ham muốn tình dục cũng sẽ suy giảm nghiêm trọng. Đây là cơ chế cân bằng tự nhiên của tạo hóa, dù muốn hay không cũng phải chấp nhận."

Vũ Trường Phong khẽ thở dài vò đầu cô gái nhỏ đang bật khóc trước mặt mình.

Đúng vậy, nếu có chủng tộc nào vừa sống lâu, vừa đẻ nhiều thì môi trường tự nhiên sớm muộn gì cũng bị hủy diệt... Vì vậy, chủng tộc phi lý đó tuyệt đối không được phép tồn tại!

"Hức... Ước mơ sinh một đội bóng mới chớm nở của con..."

Vũ Trường Phong: "...!?"

Tham lam thế cơ chứ!

Cái nết tham lam y hệt mẹ nó!

Không những tham lam mà còn cố chấp nữa! Y chang, không khác một chút nào!

Vũ Trường Phong hoàn toàn có thể nhìn thấy hình bóng người xưa trên cô bé này.

"Chú... Vậy hiện tại con có sinh con được không? Con vẫn chưa thành Thần thực thụ, nên vẫn có thể sinh em bé mà, đúng không? ĐÚNG KHÔNG!?"

"Ờ... Chắc là vậy... Chú đoán thế?"

Vãi, đừng có bảo là con bé này định...

"Đợt này con chỉ cần trưởng thành ở mức độ vừa phải thôi... Ít nhất là đủ để anh ấy không thể từ chối, sau đó... Heeheehee."

"..."

Thôi rồi, thầy xin lỗi, Nam ạ...

Thầy chỉ muốn tốt cho con bé thôi, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó... lòng tốt của thầy lại biến thành tai họa cho em rồi.

Ăn cơm tù vui vẻ nhé em... Thầy sẽ đến thăm em... Thi thoảng...

***

Ở một góc nào đó trong thành phố...

Sau một đêm vất vả phòng thủ, Edgar đã có thể lên giường nghỉ ngơi rồi... Hoặc ít nhất là cậu đã từng nghĩ thế.

Nằm ngay bên cạnh cậu hiện giờ là một cô gái mặc đồ trắng, tóc dài lượt thượt đến chân, cùng một đôi mắt huyết hồng đang lặng lẽ nhìn cậu. Toàn thân cô ấy còn tỏa ra hơi lạnh thấu xương... Nguyên nhân rất đơn giản: cô ấy không phải là người.

Cô ấy là một hồn ma!

"Gruuuuuu... Lạnh điên! Mau cút đi chỗ khác ngay!"

Edgar nổi giận, định đá con ma xuống giường nhưng nó chỉ là một hư thể, làm sao cậu đá trúng được? Kết quả là chẳng những không giải quyết được gì, ngược lại còn bị nó nở một nụ cười trêu tức.

Sau cùng, biết rằng bạo lực không thể giải quyết vấn đề, cậu liền lôi ra một chú thằn lằn còn sống nhăn.

"Kya!"

Cô hồn ma vừa nhìn thấy chú thằn lằn đã vội vàng biến mất, không dám làm phiền Edgar nữa. Dù vậy, cậu vẫn cảm nhận được luồng hơi lạnh kia vẫn chưa tan biến... Có nghĩa là nó vẫn còn ở đâu đó quanh đây, sẵn sàng làm phiền cậu bất cứ lúc nào.

Mẹ kiếp, sao tự nhiên bị vướng vào cái của nợ phiền phức này thế?

"Thôi khỏi ngủ luôn vậy, nghĩ cách đi tìm bọn họ trước đã... Có bọn họ bên cạnh, chắc cái cục nợ này sẽ không bám theo mình đâu."

Lòng thầm nghĩ vậy, Edgar liền lấy điện thoại ra nhắn tin hỏi thăm một vòng quanh lớp cá biệt. Nhưng có vẻ như bọn họ đều đã nghỉ ngơi rồi, nên chẳng mấy ai để tâm đến tin nhắn của cậu cả.

Chỉ trừ một người...

[Nam]: "À há, bảo sao cả đêm qua không thấy mặt mũi đâu, hóa ra trốn tịt trong nhà đấy à? Mà nếu nhà cậu đã an toàn đến thế thì cớ gì lại muốn chạy đi?"

[Jokerr3]: "Vì vài lý do không tiện nói... Mà thôi, cứ nói luôn đi vậy. Nhà tôi đang bị ma ám, hơi phiền phức... Nên tôi muốn ra ngoài ở cho rảnh nợ."

[Nam]: "..."

Lúc này, một thành viên khác như bắt được sóng, lập tức ngoi đầu lên.

[Takahashi Hoshino]: "Ma ám á? Có cần tôi đến trừ tà không? Tay nghề của tôi uy tín lắm đó... Nhưng tất nhiên là không miễn phí đâu nhé. Cơ mà chút chuyện này chắc không nhằm nhò gì với cậu đâu nhỉ?"

[Jokerr3]: "Ờ... Nó chỉ phiền phức thôi chứ không làm hại gì tôi cả. Ví dụ như hiện tại, có nó trong phòng còn tệ hơn cả bật máy lạnh... Như thế thì ngủ nghê gì nổi?"

[Nam]: "Nếu đã muốn đi thì tìm đến trại quân đội nào đó nương nhờ đi... Cụ thể hơn thì cứ nhắn tin hỏi Lục. Còn bọn tôi hiện tại đang tá túc ở Hội, không tiện mời một người lạ như cậu đến ở cùng."

"Cái tên này còn quen biết với cả Hội á?" Edgar nhéo nhéo cằm.

Đúng là lớp trưởng có khác, phúc duyên phải nói là thâm hậu kinh khủng!

[Jokerr3]: "Được, cảm ơn."

Tìm được phương hướng, Edgar lập tức đứng dậy thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi nhân lúc trời vẫn còn sáng sủa. Tuy nhiên, giữa chừng, một cánh tay nào đó đã níu góc áo cậu lại...

"Đừng bỏ tôi lại một mình..."

"...Ai bảo cô cứ kiếm chuyện làm chi? Tôi cũng có giới hạn đấy."

"Xin lỗi..." Hồn ma nói: "Đã lâu lắm rồi mới có người trò chuyện với tôi. Nên tôi không nhịn được mà giở thói nghịch ngợm. Tôi không cố ý chọc giận cậu, xin lỗi."

Edgar lặng nhìn hồn ma: "Cô đang sợ hãi đấy à...? Sợ chết, hay là sợ cô độc?"

"Tôi không biết. Tôi có cảm giác vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành... Nên tôi hy vọng có thể bám theo cậu cho đến khi hoàn thành ý nguyện đó," hồn ma chân thành đáp lại, "hoặc ít nhất là không bị Huyết Nguyệt hủy hoại."

Edgar trầm mặc một lúc rồi vẫn mở cửa, tiếp tục rời đi.

Hồn ma buông góc áo cậu ra, trên mặt không tài nào giấu nổi sự thất vọng. Dù vậy, nó biết rõ mình không có tư cách níu giữ cậu, vì rõ ràng nó đã gây ra rất nhiều phiền phức rồi.

"Sao vậy? Không đi theo à? Tôi không cho rằng chỉ bằng hai chúng ta mà sống sót qua cả tuần Huyết Nguyệt đâu... Dễ ăn vậy thì còn gì là thiên tai nữa?"

"A?"

Hồn ma ngẩng đầu nhìn bóng lưng Edgar, thẩn thơ một lát, rồi mừng rỡ: "Vâng! Tôi nhất định sẽ không làm vướng chân cậu nữa! Hứa đấy!"

"Được vậy thì đỡ cho tôi quá..."

Bản văn này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, hãy trân trọng công sức của chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free