Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 18. Chú thỏ trắng...

Về câu trả lời chính xác ấy à... Thật đáng tiếc khi nó đã xuất hiện ngay trong sáng hôm sau, cụ thể là khi Himiko vừa mới choàng tỉnh khỏi giấc ngủ.

Căng thẳng, bồn chồn và rạo rực. Đủ loại cảm xúc kỳ lạ không ngừng trào dâng trong lòng khiến cô thật sự không thể ngồi yên. Cô hiểu rõ cảm giác này mang ý nghĩa gì, rằng bản năng đang mách bảo cô có mối nguy hiểm đang đến gần.

Thực tế thì không chỉ riêng cô, một số người khác trong nhóm cũng bắt đầu cảm nhận được mối đe dọa đang âm thầm ẩn mình trong không gian.

Trước tình hình ấy, Trần Hoài Nam suy tư một chút rồi vừa nhăn nhó vừa nói: "Tôi ghét phải nói điều này nhưng có lẽ chúng ta nên rời khỏi đây một thời gian. Ngày thứ hai không phải một ngày thích hợp để đụng độ với quái vật hay ma thú đâu... Chỉ hi vọng căn nhà gỗ nhỏ này sẽ không bị chúng phá hủy thôi."

Hoa Tử Ngọc: "..."

Giá như nàng biết trước thì đã không xây rồi... May mà nàng cũng chẳng đổ quá nhiều tâm huyết vào căn nhà nhỏ này.

Tại sao nàng không sớm nhận ra rằng một nơi nguy hiểm như thế này thật sự không nên xây nhà cơ chứ? Kinh nghiệm sinh tồn trước kia đã trôi đi đâu hết rồi?

"Dạo này mình cứ thế nào ấy, chẳng còn bình thường như khi ở nhà nữa," Hoa Tử Ngọc lẩm bẩm.

Cô nàng lẩm bẩm rất nhỏ, không ai trong số họ nghe thấy.

Trần Hoài Nam cũng nhận thấy nét mặt khó chịu của Hoa Tử Ngọc, lập tức tiến đến cúi đầu xin lỗi cô vì đã suy nghĩ chưa chu đáo. Tuy nhiên, Hoa Tử Ngọc lại tỏ ra khá thờ ơ với chuyện này, thế là mọi chuyện trôi qua êm đẹp, không hề có mâu thuẫn nào phát sinh.

Một lúc sau, cả nhóm gần mười người đã nhanh chóng rời khỏi khu vực căn nhà gỗ để chuyển sang khu vực lân cận. Dù vậy thì cảm giác đè nén kia vẫn không hề biến mất, ngược lại còn ngày một nặng nề hơn. Ai nấy đều hiểu, một trận khổ chiến là điều không thể tránh khỏi.

Himiko: "Có thứ gì đó đang đến."

Nghe Himiko nhắc nhở, nhóm chiến đấu liền bước lên phía trước, che chắn cho đội hậu cần. Himiko cầm đao, Limia chỉ dùng nắm đấm, Edgar thì khiên giáo, Dạ Trầm Uyên hai thanh dao ngắn trên tay, và cuối cùng là Ikki... Vũ khí của cậu ta là bùa chú!

"Lát nữa các cậu nhớ đừng đứng quá sát nhau, tôi có vài thứ muốn thử nghiệm," Trần Hoài Nam khẽ nhắc nhở.

"Cái thứ cậu loay hoay tối qua đấy à? Chuyện đó hơi nguy hiểm, lỡ quái vật lọt qua thì phiền lắm," Limia tỏ ra không quá ủng hộ.

"Yên tâm đi, dù không giỏi chiến đấu, bọn tôi cũng đâu phải tay không."

"Được thôi, tôi tin cậu."

Chỉ không lâu sau đó, từ bên trong khu rừng rậm rạp không ngừng truyền ra tiếng rầm rập rầm rập hệt như tiếng thứ gì đó đang hành quân. Tiếng "xoạt" vang lên, một chú thỏ trắng đáng yêu đã nhảy ra khỏi bụi cỏ dại, chớp chớp cặp mắt long lanh khiến cả bọn chết lặng: "..."

Thỏ trắng?

Chỉ trong một giây mất cảnh giác, chú thỏ trắng đáng yêu kia bất ngờ chồm tới, lộ nguyên hình là một con quái vật với cái miệng rộng hoác, sâu hun hút, kèm theo đó là đống răng nhọn dính đầy nước bọt, khiến cả bọn giật mình sợ hãi.

Đơn giản mà nói thì cảnh tượng trước đó và cảnh tượng lúc này có sự chênh lệch khủng khiếp, đánh thẳng vào tâm lý cả nhóm khiến họ suýt nữa hét toáng lên vì sợ hãi.

"Cmn!"

Limia vô thức chửi thề bằng ngôn ngữ riêng của mình rồi ra sức vung một đấm đánh tan xác con thỏ quái. Cũng may là thứ này tuy đáng sợ nhưng sức chiến đấu không cao, có thể dễ dàng đánh bại nếu như chúng hành động đơn lẻ.

Đúng vậy.

Đó chỉ là khi chúng hành động đơn lẻ mà thôi.

"Thôi xong rồi."

Ngay sau khi con thỏ đầu tiên bị đánh bại, hơn trăm con thỏ khổng lồ nối tiếp nhau xuất hiện, như phủ trắng cả cánh rừng. Tất cả chúng đều sở hữu một ngoại hình cực kỳ đáng yêu vô hại, và đáng sợ hơn là chúng còn biết lợi dụng vẻ ngoài đó như một món vũ khí để săn mồi.

"Loài thỏ này máu đỏ, chắc là ăn được đấy chứ... Ít nhất cũng không tệ như con hươu kia," Edgar liếm môi.

"Để xem chúng ta có còn mạng mà ăn không đã. Số lượng này hình như hơi khoa trương rồi đấy," Ikki vừa cười vừa hưng phấn, như thể đã tìm được bao cát để trút giận: "Tôi còn mười mấy tấm lôi phù tồn kho đây, ai muốn ăn thịt thỏ nướng chín thì nói một tiếng!"

Hăng hái như điên, Ikki đã xung phong lao lên đầu tiên, vượt cả kẻ cuồng chiến đấu như Himiko.

Himiko khẽ tặc lưỡi rồi cũng chạy theo săn giết lũ thỏ.

Những người khác cũng vậy... Chỉ là họ trông có phần dè chừng hơn so với hai nhân vật kia.

Nguyên nhân đơn giản chỉ vì họ không thuộc tuýp người cuồng chiến đấu, và bản thân họ cũng hiểu rất rõ rằng lũ thỏ khi chiến đấu với số lượng áp đảo sẽ trở nên khó nhằn đến mức nào.

Thôi vậy, đã đâm lao thì phải cố mà theo lao, nhỡ có bị trầy xước một chút chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ?

Nghĩ như thế, những người còn lại cũng lao lên hỗ trợ. Chỉ có nhóm hậu cần bận bịu loay hoay: một mặt phòng thủ, một mặt chuẩn bị nhiều thứ để hỗ trợ nhóm chiến đấu. Trong số đó có mấy bình độc dược do Trần Hoài Nam tự tay điều chế tối qua.

Phải nói thẳng, đây là một thành quả vô cùng kỳ công.

Trong tình cảnh không có bất kỳ phương tiện hỗ trợ nào, việc Trần Hoài Nam tự mình bào chế ra độc dược mà không bị dính đòn đã là cực kỳ tài tình rồi!

Nếu là người khác, có lẽ vị "giáo sư" đó đã toi mạng trước cả khi độc dược kịp ra đời ấy chứ chẳng đùa!

...

...

Sau khoảng nửa tiếng hì hục đánh nhau, đàn thỏ ăn thịt người đội lốt dễ thương đã bị cả nhóm tiêu diệt gọn. Mặc dù họ có thể quét sạch được cả đàn thỏ thật đấy, thế nhưng cái giá mà họ phải trả để làm được việc đó cũng không hề nhỏ chút nào.

Riêng Himiko thì không dính bao nhiêu thương tích, nhưng những người còn lại thì không may mắn như thế. Khiên của Edgar bị cắn thủng vài lỗ, dưới chân cũng bê bết máu do bị lũ thỏ cắn.

Ikki thì nhờ đợt "xả kho" nên cũng không đến nỗi thảm hại lắm. Chẳng qua là trên hai tay cậu ta cũng xuất hiện vài vết cắn sâu hoắm, may mắn là cậu kịp thời cầm máu.

Dạ Trầm Uyên nhờ kỹ thuật chiến đấu lén lút nên không bị thương nhiều, có lẽ chỉ đứng sau Himiko về độ "sạch sẽ".

Thế nhưng... riêng Limia lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Cậu ta không vũ khí, cũng chẳng có mũ giáp hay bất cứ thứ gì có khả năng bảo vệ. Cậu ta chỉ có mỗi đôi tay rắn chắc cùng một thể hình cao lớn khỏe mạnh, đủ sức nghiền nát mọi kẻ địch trước mặt.

Sức mạnh thể chất quả thật đáng sợ!

Nhưng không có sự bảo vệ, cậu lại là người chịu nhiều thương tích nhất trong cả nhóm!

Vết cắn trên người cậu ta nhiều đến không đếm xuể, nhưng may mắn thay hầu hết đều khá nông, không đủ sức khiến cậu mất máu đến chết.

"Mau thu dọn xác của chúng rồi rời khỏi đây thôi."

Trần Hoài Nam cũng bị thương đôi chút, nhưng vẫn cố nén đau lê bước với vẻ mặt nghiêm trọng: "Trận chiến vừa rồi gây ra động tĩnh không nhỏ, rất có thể sẽ dẫn dụ thứ khác tới. Tốt nhất là chúng ta nên chuồn khỏi đây càng sớm càng tốt."

"Các cậu cũng nhớ đừng để máu rơi xuống đất... Điều đó nguy hiểm lắm."

"Hiểu rồi, cậu đừng n��i nữa, làm ơn," Lưu Hiên vừa tập trung chữa trị cho những người bị thương vừa nói: "Càng nói, tớ lại càng căm hận ông ta. Mới ngày thứ hai đã thế này rồi... Đợi đến ngày thứ bảy chắc chúng ta còn chẳng để lại được một mảnh xương!"

Thật vậy, mới chỉ một bầy thỏ "yếu ớt" thôi đã đủ sức hành hạ cả nhóm đến nông nỗi này rồi... Tình hình hiện tại thực sự không mấy lạc quan.

"Dẫu sao thì chúng ta cũng phải cố gắng sinh tồn, không thể chết một cách dễ dàng như thế được!" Trần Hoài Nam nói.

Thế mà vừa nói xong, cậu lại không kìm được mà trút một hơi thở dài.

Ha...

Thật bi ai...

Tự dưng có chút muốn khóc.

...

...

Lúc này, ở khu chung cư của thầy Phong.

"Anh này, hình như bọn nhỏ vừa bị tập kích xong đấy, anh có nghĩ mình nên để tâm đến chúng một chút không?"

Vũ Trường Phong ngồi trước TV, một tay không ngừng bấm nút điều khiển, một tay đưa bim bim vào miệng: "Kệ đi em, bọn chúng tự lo được mà."

Na La: "..."

"Em gái mà biết thì sẽ buồn lắm đó anh," Tiểu Na La tiến tới ngồi xuống bên cạnh Vũ Trường Phong, vừa ăn vặt vừa nói: "Giá như năm đó anh cũng hung hăng, tàn nhẫn với em như vậy... Nhưng bây giờ thì hình như em hết cơ hội rồi ha..."

Tiểu Na La ra vẻ tiếc nuối "về một điều gì đó trong quá khứ".

"Đừng nói anh, bản thân em cũng là một kẻ đầu óc không bình thường đấy," Vũ Trường Phong chậc lưỡi với điệu bộ ấm ức: "Dạng trưởng thành thì không thèm dùng, cứ thích dùng dạng loli để bẫy anh. Bộ em muốn thấy cảnh anh đi bóc lịch lắm à?"

"Fufu, dạng loli cảm giác tuyệt hơn nhiều đấy anh, tốt cho cả em lẫn anh luôn!" Tiểu Na La tươi cười hớn hở: "Chỉ có điều mỗi lần đi với anh đều phải mang theo căn cước để các chú công an xem thôi. Còn lại mọi thứ đều tuyệt vời, không có gì phải bàn cãi~"

"Có đấy, anh đã gặp phải chướng ngại tâm lý rất lớn mỗi khi em giở trò. Vì thế, làm ơn em hãy bình thường lại một chút đi, coi như anh cầu xin em."

"Không~ Dạng trưởng thành đã có em gái lo liệu rồi, em cứ thích làm loli cơ~ Như thế mới đủ bộ đúng không~?"

Vũ Trường Phong biết thừa cô ấy sẽ trả lời như thế nên cũng không thèm nói gì thêm.

Kính coong~

"Anh cứ chơi đi, để em đi mở cửa!"

Nói xong, Tiểu Na La lon ton nhảy xuống khỏi ghế sofa, chạy thẳng đến cửa để đón khách.

Vị khách lần này có ngoại hình khá quen thuộc. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ quân phục công an lịch sự, mặt mày hầm hầm, mắt sắc mày kiếm, tạo cho người ta cảm giác không hề thân thiện như những chú công an thường xuyên đến hỏi thăm.

"A..."

Tiểu Na La giả vờ sợ hãi, cất tiếng gọi người đàn ông duy nhất trong nhà: "Anh ơi! Vị khách này đáng sợ quá!"

Chú công an nghe thế liền tối sầm mặt.

Vũ Trường Phong: "..."

Diễn xuất đó em, mời về chỗ.

"Khụ, tôi trông đáng sợ đến thế ư?"

"Hya!"

Tiểu Na La giật thót tim, chạy bịch bịch về phía Vũ Trường Phong rồi nấp ngay bên cạnh anh ta, với "ánh mắt" cún con chứa đầy sự sợ hãi. Thậm chí ngay cả Vũ Trường Phong còn suýt bị bộ dạng này của cô đánh lừa.

"Anh đến đây có chuyện gì? Nói trước luôn, tôi không phải ấu dâm."

Chú công an: "..."

"Tôi vốn không định bắt anh. Nhưng anh đ���t nhiên nói như thế làm tôi bắt đầu nghi ngờ anh rồi đấy."

Mọi quyền lợi của bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free