Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 173. Đêm dài

Uyên Uyên, cứ chạy thế này không ổn đâu anh, thể lực của chúng ta có hạn thôi. Hay là mình tìm đến một nơi nào đó có quân đội mà nương nhờ đi?

Trên đường tháo chạy, Hoa tốt bụng lên tiếng nhắc nhở một vài câu khi thấy Dạ Trầm Uyên đã thấm mệt.

Dù sao cậu ta cũng chỉ là một con người trẻ tuổi, trong khi cô đã là một Đại Yêu sống gần trăm năm. Bởi vậy, việc giữa cả hai tồn tại khoảng cách về thực lực cũng chẳng phải chuyện gì quá kỳ lạ.

"Không sao, cho dù có không chạy nổi anh cũng không bị bắt được, đơn giản vì bọn chúng không nhìn thấy anh." Dạ Trầm Uyên nhìn về phía Hoa: "Ngược lại, em mới là người cần trốn đi đấy."

"Nói nhảm gì thế... Em mà còn cần anh bảo vệ sao? Xem đây!"

Dứt lời, Hoa liền giơ móng vuốt lên. Chỉ trong nháy mắt, cô đã cào đám quái vật điên cuồng đuổi theo cả hai từ nãy đến giờ thành trăm mảnh một cách gọn gàng và nhẹ nhàng, mà không hề dính lấy một vết xước.

Được rồi, công nhận là cô không những mạnh mẽ mà còn nhanh nhẹn nữa... Nhưng liệu cô sẽ trụ được bao lâu trước ưu thế áp đảo về quân số của bọn sinh vật ngoại lai kia đây?

Tuy vậy...

"Vậy thì được rồi, đoạn đường sắp tới đành nhờ em hộ tống thôi... Anh muốn tìm nhóm bạn cùng lớp, không biết họ giờ ra sao rồi nữa... Chỉ hy vọng không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra."

"Anh yêu quý họ quá nhỉ?"

"Ha..."

Dạ Trầm Uyên khẽ gật đầu, không hề có ý định giấu giếm cảm xúc của mình: "Không dễ gì mới kết giao được vài người bạn... Làm sao anh có thể không quý họ được chứ? Cho dù cái lũ ấy có kỳ lạ đến mức nào đi chăng nữa thì họ vẫn là bạn của anh... Em có hiểu ý anh không?"

"Hì, anh vui là được rồi."

"Đi thôi."

...

...

"Limia~"

"Nghe rồi má trẻ!"

Nghe thấy tiếng gọi của Hoshino, Limia ngay tức khắc quay lưng vung một đấm đánh tan xác đám dã thú đang định tấn công Mio, vì cô ấy lúc này đang bận thực hiện vài phép phân tích phức tạp, còn cậu thì đảm nhiệm vai trò vệ sĩ.

Riêng Hoshino thì khỏi nói rồi, trông chẳng khác gì một Binh Vương bị kẹt trong hình hài một bé loli. Cô phối hợp luân phiên sử dụng kiếm và súng, một mình lăn xả giữa chiến trường mà không ngán bất kỳ bố con thằng nào!

Bất kể đối thủ sở hữu khả năng gì, dù lớn mạnh đến đâu đi chăng nữa... Tất cả đều bị Hoshino đánh bại một cách nhẹ nhàng, khiến Limia không khỏi trố mắt nhìn cô gái nhỏ bé đó.

"Thật đấy... Người ở lục địa phía Đông bây giờ đều như thế này à? Himiko thì đã đành, đằng này còn..."

Limia tận mắt chứng kiến Hoshino phiên bản chiến thần, trong lòng không ngừng dậy sóng. Kể cả Mio, khi nghe thấy cậu nói vậy cũng lên tiếng đầy tự hào: "Đừng tưởng chị ấy nhỏ con mà dễ bắt nạt, từ bé đến giờ tôi chưa từng thấy chị ấy bị đánh bại bao giờ đâu."

"Những lúc như thế này thì cô không nghĩ cách đâm chọt tôi nhỉ?"

"Tôi ghét cậu," Mio liếc mắt: "Nhưng tôi vẫn biết lúc nào là thời điểm thích hợp để thể hiện điều đó. Là một thợ săn chuyên nghiệp, tôi không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc quan trọng... Nhất là khi anh hiện tại đang là đồng đội của tôi."

"Trời ạ, nghe mà ấm lòng ghê!" Limia cố nén cười đến run người.

Mio đỏ mặt quát: "Câm đi, hoặc là tôi vả nguyên cái laptop này vào mặt cậu!"

"Xin lỗi, xin lỗi."

Mio hậm hực tiếp tục công việc. Một lúc sau, cô mới vào thẳng vấn đề thông qua thiết bị liên lạc chuyên dụng: "Phân tích xong rồi... Chị, có vẻ chúng ta sắp gặp phiền phức lớn rồi đấy."

"Chị biết mà, số lượng rất đông... Nhưng cụ thể là bao nhiêu vậy em?"

"Khoảng vài nghìn." Mio toát mồ hôi hột nói tiếp: "Cái cột thu hút hồn ma hình người này hoạt động hiệu quả quá... Gần như toàn bộ hồn ma đến từ các vết nứt không gian xung quanh đây đều bắt đầu tụ họp về chỗ chúng ta rồi. Nếu còn không làm gì đó thì phiền phức đấy."

"Không sao, tầm đó thì chị lo được. Chỉ cần không có hồn ma cấp bậc thần linh như hôm đó lộ diện thì dù số lượng bao nhiêu cũng không thành vấn đề!"

Mio: "...Như thế có hơi tự cao quá không?"

"Đừng có quên trong tay chị vẫn còn rất nhiều pet mà chúng ta đã cất công bồi dưỡng nha... Hiện tại chẳng phải là thời điểm thích hợp để chúng phát huy sức mạnh hay sao?"

Mio: "..."

Limia: "..."

Hai người bốn mắt nhìn nhau. Một lát sau, Mio thu dọn đồ đạc rồi tức tốc rời khỏi chỗ này: "Anh mà ở chung với chị ấy thì đúng là "cột thu sóng" rồi còn gì... Còn riêng tôi thì không. Tôi sẽ tìm một chỗ nào đó an toàn rồi yểm trợ từ phía sau, nhớ cẩn thận một chút, tôi sẽ không đi hốt xác cho cậu đâu."

Limia: "Này!"

Mio lại nhìn Limia, xoa cằm ngẫm nghĩ một lát, rồi ném cho cậu một con drone: "Nó sẽ hữu ích trong vài trường hợp, anh cứ cầm lấy đi, tôi không giúp gì được thêm nữa đâu. Nhớ ở bên cạnh chị ấy đó, nếu cậu vẫn muốn sống."

"...Thôi được rồi."

Đến đây, Mio chính thức vác vali rời đi, tìm một chỗ nào đó tương đối an toàn để tiếp tục công việc của mình.

...

...

Ở một góc nào đó, Iris cùng Vũ Trung Ngạn cũng đang phải chiến đấu cho mạng sống như đèn treo trước gió của mình.

"Cảm giác không sử dụng được sức mạnh vốn có đúng là khó chịu thật ha... Ông cũng đang nghĩ vậy phải không Ngạn?"

Vũ Trung Ngạn vốn đang bận chiến đấu ở tiền tuyến, nghe Iris nói vậy liền không khỏi chửi ầm lên: "Còn cậu thì mau trở về hình dạng cũ ngay cho tôi! Mắc mớ gì mà sau khi chuyển sinh lại cố tình biến bản thân thành nữ giới cơ chứ? Muốn thử cảm giác lạ à!?"

"Hừm... Thực lòng mà nói thì tôi đã luôn là một đứa con gái rồi... Một đứa con gái bị kẹt trong hình hài của một người đàn ông... Nếu tôi nói vậy, liệu ông có ghê tởm tôi không?"

Vũ Trung Ngạn: "..." Cậu ta xoay đầu lại nhìn Iris với vẻ mặt cứng đờ, kiểu như không dám tin vào tai mình vậy.

"Xin lỗi vì đến tận bây giờ mới nói nha... Sự thật là tôi đã luôn lợi dụng ông, lợi dụng cả Viên Đạo Chuyển Sinh Công để tạo ra một cuộc đời mới, một nơi tôi có thể sống thật với bản chất của mình."

"Tôi tệ lắm phải không? Vì tư lợi mà tôi đã nhẫn tâm lợi dụng cả người bạn thân thiết nhất của mình..." Iris đá đá hai chân, mỉm cười như đang giễu cợt chính mình: "Thật tâm tôi cũng không muốn làm vậy, thế nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Tạo hóa đã bất công với tôi mà... Nên tôi phải làm gì đó để thay đổi."

"Cho nên... ông có ghét tôi không?"

"..."

"Đây không phải lúc để cậu nói mấy chuyện kiểu này đâu, Iris."

Dứt câu, Vũ Trung Ngạn dùng khúc côn đập nát đầu một con thú lớn, sau đó mới trả lời câu hỏi của đối phương: "Cũng không hẳn là ghét bỏ gì, tôi chỉ đang cảm thấy thất vọng và cũng thấy có chút... vi diệu thôi. Cậu hiểu rõ con người tôi mà, tôi không thích con gái cho lắm, cũng không giỏi ăn nói nên chẳng có bao nhiêu bạn bè..."

"Kết cục là chỉ có cậu làm bạn thôi..."

"Ừm, tôi biết." Iris khẽ gật đầu.

"Vi diệu ở chỗ... Ngay cả thằng bạn tốt nhất của tôi lại đang mang tâm hồn của một đứa con gái mới thật trớ trêu chứ? Đây phải chăng là điển hình của câu "ghét của nào trời trao của đó" mà người ta vẫn thường nói?"

Nói đến đây, Vũ Trung Ngạn khẽ thở dài: "Vậy thì vì sao cậu không thể hiện con người thật trong suốt quãng thời gian đó? Lẽ ra ngay sau khi cậu có được thần công thì cậu đã có thể lặng lẽ rời đi rồi... Hay là cậu sợ bị tôi ghét bỏ?"

Iris đặt ngón tay lên má, đồng thời nghiêng đầu một cái: "Vì sao nhỉ?"

Vũ Trung Ngạn: "..."

"Mà, ông chấp nhận vấn đề nhanh như vậy thì tôi cũng mừng." Iris nở một nụ cười rực rỡ, tựa như ánh mặt trời chiếu rọi tận sâu của đáy hồ: "Từ bây giờ trở đi, tôi chính là Iris, không còn là thằng bạn thân dở trai dở gái nữa... Vậy nên, hãy nhìn nhận tôi như một đứa con gái nhé."

"Nhớ kỹ, tôi sẽ trở thành người bạn nữ giới đầu tiên và duy nhất của ông!"

Vũ Trung Ngạn gãi gãi đầu: "Sao tôi cứ cảm thấy nó sai sai... Kiểu bị cấn cấn chỗ nào ấy. Hay là do tôi bị ảo giác nhỉ?"

"Ảo giác thôi! Tôi của bây giờ mới là hàng thật giá thật nhé!"

...

...

Cũng vào đúng thời điểm này, Lục cũng đang phải chiến đấu cho mạng sống như đèn treo trước gió của mình.

Về chiến lực, cậu không được tính là quá nổi bật trong lớp. Năng lực của cậu đa số đều là gây suy yếu hoặc nguyền rủa kẻ địch, tóm lại là mạnh khi chiến đấu lâu dài... Chứ nói đến khả năng tự bảo vệ bản thân thì năng lực của cậu gần như là con số không.

Vì vậy, khi bị cả đám quái vật đánh đuổi, cậu chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ của mấy anh lính... Mà thật ra, các anh ấy cũng không cầm cự được bao lâu liền phải bỏ đất mà chạy về căn cứ địa.

Về cơ bản là chúng quá đông, lấy cứng chọi cứng thì chỉ có nước chịu thiệt! Đó là lý do vì sao họ chọn cách rút lui chiến lược thay vì cứ ở lại chiến đấu rồi bỏ mạng trong vô vọng!

Dù vậy, quá trình rút lui cũng diễn ra không mấy thuận lợi. Chúng cứ không ngừng tấn công từ mọi hướng, quân lính rút lui cũng ngày một thưa thớt dần... Trong khi quãng đường về đến căn cứ vẫn còn khá xa.

"Nhóc con, lát nữa bọn anh sẽ cố gắng mở đường máu... Nhóc nhớ chạy cho thật nhanh nhé, tuyệt đối không được phép quay đầu lại."

"Mấy anh thì sao?"

"Nhiệm vụ của bọn anh là tìm kiếm những người dân thất lạc và đưa họ trở về. Trách nhiệm chính là vậy, bọn anh không thể làm khác được đâu nhóc ạ... Nếu nhóc trở về nơi trú ẩn được thì bọn anh coi như đã hoàn thành nhiệm vụ rồi."

"Đổi mấy chục người lấy đúng một mạng người không phải là quyết định khôn ngoan đâu các anh," Lục nói.

Thế nhưng, ngoài dự tính của cậu, những vị quân nhân kia chỉ lắc đầu: "Sống được một người còn hơn là chết hết."

"..."

Đến đây thì Lục không nói thêm được gì nữa, chỉ có thể cắm đầu chạy theo lời của mấy anh lính.

Một lúc sau, ngay phía sau cậu, những trận mưa đạn dữ dội liên tục vang lên đinh tai nhức óc. Âm thanh lớn thu hút gần như mọi quái vật xung quanh tập trung về đó, vừa hay tạo ra chỗ trống để Lục thoát thân an toàn.

"Lại một lần nữa... Vận rủi của mình lại hại chết người khác..."

Lục ân hận cắn răng, trong lòng vừa ấm ức vừa tự trách, không tài nào diễn tả hết. Chuyện này đã diễn ra rất nhiều lần rồi, và chưa một lần nào cậu có thể xoay chuyển được tình thế cả... Đơn giản vì cậu quá yếu, không đủ mạnh để làm được điều đó!

Lần nào cũng vậy... Người sống sót duy nhất chỉ luôn là cậu...

Hoặc là cậu đã nghĩ vậy.

Rập~

Trong bóng tối, một ánh nhìn đầy khát máu đã luôn dõi theo cậu suốt một quãng đường dài. Nó kiên nhẫn chờ đợi thời khắc cậu tách khỏi bầy đàn để tấn công, và hiện tại chính là thời điểm thích hợp nhất để nó thực hiện mong muốn của mình.

Rập~

Một con sói đen khổng lồ bắt đầu lộ diện, đôi mắt đỏ rực ánh lên sát khí kinh khủng làm Lục nổi hết cả da gà. Cậu ra sức chạy tiếp, nhưng làm sao có thể thoát khỏi nanh vuốt của một kẻ săn mồi?

Gào!

Bằng tốc độ nhanh như thiểm điện, hàm răng sắc bén của nó cắn chặt vào bụng Lục một cách thuần thục và lão luyện. Cơn đau khủng khiếp xộc thẳng lên đầu kèm theo ngụm máu đỏ tươi, kéo theo đó là cảm giác suy yếu toàn diện lan tỏa khắp cơ thể...

Một cách nhanh chóng, cơn đau đã qua đi, và Lục cũng phần nào nhận ra năng lực của kẻ sắp sửa sát hại và ăn thịt chính mình: "Nguyền rủa suy yếu đ��y ư? Ha ha, thật là mỉa mai..."

Nói rồi cậu nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận câu liêm của Tử Thần kề sát cổ mình.

Lại một lần nữa... Hoặc là cậu đã nghĩ vậy.

Một ánh chớp đỏ lóe lên trong không gian, đường kiếm tuyệt đẹp mà chết chóc lướt ngang cơ thể của con sói lớn, trực tiếp chém nó đứt làm hàng chục mảnh. Himiko thông qua Hư Không Bộ Pháp đã xuất hiện kịp thời để cứu người bạn học sắp chết... Nhưng cũng có thể là không.

"Hết cứu rồi... Không kịp nữa."

Ngay sau đó, một người đàn ông xa lạ bỗng dưng xuất hiện, tay cầm sợi dây chuyền chữ thập có đính họa tiết hoa ly, huơ trước miệng vết thương của Lục, sau đó tiến hành chữa trị: "Không thử thì sao biết là chưa kịp? Đợi một lát."

"À, mau gọi cho thầy đi. Trong trường hợp nguy kịch như thế này chắc chỉ có thầy mới giúp được, nhờ cậu."

Truyện này được truyen.free giữ bản quyền và phát hành, độc giả vui lòng không sao chép khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free