(Đã dịch) Thần Sư - Chương 170. Chuẩn bị bước hai
Tại một góc khuất nào đó trên thế giới, giữa khung cảnh hỗn loạn đang bao trùm khi thiên tai sắp sửa ập tới, một tổ chức bí ẩn vẫn ẩn mình ngày đêm, lặng lẽ chờ đợi điều gì đó. Không ai biết mục đích cụ thể của họ là gì, chỉ biết rằng mỗi khi họ xuất hiện, thế giới này lại rung chuyển bởi những sự kiện lớn.
Họ chính là The Wayers.
Theo chỉ thị của Monsieur, mười ba thành viên chủ chốt của Thập Tam Quan từ khắp nơi trên thế giới đã ngay lập tức trở về hội họp. Tuy rằng tất cả đã tập hợp đầy đủ, nhưng thủ lĩnh của họ – Twilight – từ đầu đến cuối vẫn bặt vô âm tín.
"Chà, đã lâu rồi chúng ta mới tụ họp đông đủ thế này nhỉ?" Damselette cười nói.
"Mới chỉ vài tháng thôi," The Lady tay cầm quạt xếp che kín một nửa gương mặt. "Damselette... lẽ ra cô phải là người kém nhận thức về thời gian nhất trong số chúng tôi chứ? Điều gì đã khiến cô thay đổi vậy?"
"Ông Will, Lady sao tự nhiên khó gần quá vậy?"
Monsieur nhăn mặt: "Danh xưng đó từ đâu ra vậy? Khụ khụ, ý tôi là hãy gọi tôi bằng mật danh, quý cô Damselette."
"Mọi người cứng nhắc quá đi."
"Là cô không nghiêm túc mới đúng," Blade xoa cằm. "Lạ thật... Trước kia cô ấy đâu có như vậy đâu nhỉ? Williams, ông là người gần gũi với cô ấy nhất đúng không? Điều gì đã khiến cô ấy thay đổi vậy?"
"Xin nhắc lại, hãy gọi tôi bằng mật danh," Monsieur khổ não đáp. "Thật ra thì cũng có vài chuyện... nhưng để lúc khác nói đi. Bây giờ không phải lúc để chúng ta tán gẫu đâu."
"Ha ha, Bladie... Từ khi nào anh còn biết quan tâm đến người khác vậy?"
"Còn dám gọi tên tôi kiểu đó thì tôi sẽ lập tức xiên chết cô."
"Hung dữ ghê."
Blade trùm khăn kín đầu, lặng lẽ đi sang chỗ khác tránh xa Lady.
Thấy cảnh tượng này, một người đàn ông trung niên mặc vest đen tiến tới bên cạnh Monsieur, trông như muốn chia sẻ nỗi buồn: "Lớn đầu rồi mà hành động y hệt như trẻ con vậy... Cái tổ chức này sớm muộn gì cũng toang thôi ông ạ."
Người đàn ông này là Maestro, bộ não thứ hai trong Thập Tam Quan, đồng thời là một doanh nhân, nguồn tài chính chủ chốt duy trì The Wayers bấy lâu nay.
Monsieur nghe xong, nhất thời chỉ biết thở dài một hơi.
"Will già, đừng tỏ ra phiền não như vậy. Bầu không khí căng thẳng quá sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của chúa tể... Ngài ấy không thích sự chia rẽ đâu. Ông biết đấy."
Người lên tiếng là một phụ nữ vô cùng xinh đẹp, dù đã qua thời xuân sắc rực rỡ nhất, nàng vẫn giữ được vẻ quyến rũ mê hoặc, có lẽ nhờ vẻ đẹp của sự từng trải và trưởng thành.
"Tôi biết, Farfalla... Thế nên tôi mới không nói thêm gì cả."
Ngư��i phụ nữ che miệng cười một tiếng.
Bịch!
"Mấy người vẫn hòa thuận quá nhỉ? Kể cả khi nhiệm vụ lần trước đã thất bại..."
Giữa hư không, một giọng nói khác vang lên, khiến mười ba người lập tức biến sắc. Bọn họ nhanh chóng về vị trí của mình, chờ đợi chủ nhân của giọng nói kia xuất hiện với thái độ tôn kính nhất.
"Ngài vẫn mỹ lệ như vậy, thưa chúa tể."
Monsieur quỳ xuống với một tư thế phục tùng, trong khi người kia chỉ xua tay: "Không cần hành lễ, tôi không điều khiển mọi người bằng sự thống trị. Chúng ta chỉ đơn giản là những kẻ đang giao dịch với nhau mà thôi, đừng phức tạp hóa mối quan hệ."
The Twilight xuất hiện với một hình dạng quen thuộc, đó là một người đàn ông đeo mặt nạ Volto trong bộ quản gia vô cùng lịch sự và trang nhã.
"Tôi tình nguyện trung thành với ngài, thưa chúa tể," Monsieur kiên quyết khẳng định. "Hơn nữa, nhiệm vụ lần trước thất bại như vậy cũng là lỗi của tôi... Mong ngài hãy lập tức trách phạt."
"Không hẳn. Cả ta cũng không ngờ tên Darius đó lại dám dùng thủ đoạn kinh tởm, hiến tế cả kẻ thù, đồng minh lẫn người dân của mình chỉ để tạo ra một cơ thể cường đại." The Twilight xoa cằm. "Hắn đúng là một kẻ tàn nhẫn... Thật khó đối phó. Tóm lại là ông không cần nhận hết trách nhiệm về phía mình đâu, Will."
"..."
"Thôi được rồi, ta cho ông một cơ hội chuộc lỗi. Nếu nhiệm vụ lần này thành công thì mọi lỗi lầm của ông đều sẽ được xóa bỏ," The Twilight bất đắc dĩ lên tiếng. "Mọi người cũng nghe cho kỹ đây... Nhiệm vụ lần này có độ khó cao hơn nhiệm vụ trước đó rất nhiều đấy."
Maestro: "Thưa ngài... Phải chăng nội dung nhiệm vụ có liên quan đến đợt Huyết Nguyệt sắp sửa đổ bộ?"
"Đúng, nhưng cũng chưa hẳn."
The Twilight nói tiếp: "Huyết Nguyệt chẳng qua chỉ là màn dạo đầu mà thôi... Tương lai mà ta vô tình nhìn thấy không được tốt đẹp cho lắm... Có vẻ như lũ Huyết Giáo sẽ thực hiện một hành động nào đó tác động đến Huyết Nguyệt, từ đó dẫn đến một trận thiên tai khác còn kinh khủng hơn thế gấp nhiều lần..."
"Trước mắt... Cứ tạm gọi là Hắc Nhật đi."
"Ý ngài là... Chúng muốn tạo ra một thảm họa kép sao?" Monsieur hỏi.
"...Có lẽ vậy... Nhưng đó không hẳn là điều chúng ta cần quan tâm, nhân loại sẽ tự mình đối mặt với Huyết Giáo, còn chúng ta chỉ cần làm tốt phần việc của mình là được."
"Vì thế, nhiệm vụ lần này là..."
...
...
"Zero, vậy là anh vẫn không có ý định nhúng tay sao? Với sức mạnh của anh, loại thiên tai cỡ này một cái phủi tay là giải quyết xong xuôi thôi mà... Anh thực sự muốn tận mắt chứng kiến những sinh vật yếu đuối mà anh đã từng bảo vệ cứ thế mà chết đi hay sao?"
Ngồi đối diện với Vũ Trường Phong, người đàn ông với cặp sừng đen vẫn ra sức thuyết phục hắn, bất chấp việc hắn đã nhiều lần từ chối suốt mấy ngày qua.
"Được rồi, nếu anh đã kiên nhẫn đến vậy thì tôi sẽ phải cho anh một câu trả lời." Vũ Trường Phong đặt cốc cà phê xuống rồi tiếp tục nói: "Trước tiên, có hai chuyện mà anh đã hiểu lầm ở tôi."
"Tôi chỉ là một người qua đường, tôi không có trách nhiệm gì với thế giới này cả. Vì vậy, tôi không có nghĩa vụ phải ra tay cứu rỗi nhân loại... Đó là cái thứ nhất."
"Thứ hai, sức mạnh của tôi đã bị bộ quy tắc mới hạn chế đi rất nhiều... Cho nên, có thể nói cái tên Tà Thần từng tung hoành ngang dọc khắp vũ trụ đã chết từ lâu rồi. Tôi không còn mạnh đến mức một tay gạt bỏ thứ thiên tai như thế này nữa đâu... Đừng đánh giá tôi cao như vậy."
"Dù vậy thì... Ít nhất là ở thời điểm hiện tại, anh vẫn là cư dân ở thế giới này. Chẳng lẽ anh không muốn làm gì để bảo vệ mảnh đất này hay sao?" Người đàn ông đối diện vẫn tỏ vẻ khó hiểu.
Lúc này, Tiểu Na La cười mỉm xen vào: "Chồng của tôi là một tên khẩu xà tâm phật đó, Ma Vương... Anh đừng để bản thân bị anh ấy dẫn dắt chứ... Ừm, để đơn giản hóa vấn đề, tôi cần nhắc anh một điều quan trọng này."
"Anh còn nhớ vì sao thời đại mang tên Kỷ Tăm Tối tồn tại có đúng không?"
Ma Vương trầm mặc: "..."
"Chồng của tôi không muốn nhúng tay vào chuyện này chỉ đơn giản là vì anh ấy muốn nhân loại học cách tự lực cánh sinh mà thôi... Càng cố dựa dẫm vào thần linh, chúng sẽ càng trở nên yếu đuối, cứ như một gánh nặng vĩnh viễn không thể trút bỏ cho chư thần."
"Để bảo vệ cho chúng, hay nói đúng hơn là bảo vệ thế giới này, anh có đếm được bao nhiêu vị thần đã chết trong trận chiến đó hay không? Ngay cả cha của anh, Ma Tổ cũng vì bảo vệ Ma Tộc mà chiến tử... Anh thật sự không nhận ra điều này sao?"
"Chúng ta dù có mạnh đến mấy cũng không thể bảo vệ họ mãi được... Là một người cai trị đã hơn trăm năm, anh hiểu điều này mà đúng không? Thời đại của Thần Linh đã hoàn toàn kết thúc rồi."
"..."
Vũ Trường Phong ngẩng đầu, nhắc nhở: "Na La, em nên để tên khờ này tự nhận thức được điều đó chứ..."
"Nếu không nhận ra được sớm hơn thì nếu Kỷ Tăm Tối tái diễn... Thế giới này sẽ thực sự đi đến hồi diệt vong đấy. Không phải ai cũng giống như chúng ta, muốn đi là đi được đâu..."
"Ha ha... Điều gì đã khiến em trở nên lương thiện đến thế? Anh thật sự không hiểu nổi... Mà thôi kệ đi."
Vũ Trường Phong cười nhạt: "Đại khái là thế đấy... Càng bảo vệ thần dân thì chúng sẽ càng trở nên yếu đuối và dựa dẫm. Bản chất của nhân loại hay bất kỳ sinh vật hữu trí nào cũng như vậy cả... Nên là hãy để chúng tự mình đương đầu."
"...Tôi hiểu rồi..." Ma Vương khẽ thở dài: "Chỉ là... Tôi cứ có cảm giác chuyện lần này không hề đơn giản như vậy. Có lẽ tôi cần phải quan sát thêm trước khi đưa ra quyết định cuối cùng..."
"Anh là tên Ma Vương dễ mềm lòng nhất tôi từng thấy đấy."
...
...
Ngay khi có tin Huyết Nguyệt sắp sửa giáng lâm, chính phủ đã tìm mọi cách gia tăng thêm nguồn lực để có thể chống chọi với tai họa. Trong đó, tất nhiên là bao gồm cả Hội... Một tổ chức lính đánh thuê khét tiếng, mạnh mẽ chẳng kém gì một quân đội chính quy được huấn luyện bài bản, thậm chí còn vượt trội hơn nhờ kinh nghiệm thực chiến lão luyện!
Bên trong sảnh chính, vị Hội trưởng trong trang phục Bartender cầm một mảnh giấy đọc đi đọc lại vài lượt rồi khẽ thở dài: "Không nhận lời thì không được sao?"
Một người lính cầm thương đang ngồi uống rượu thấy vậy liền hỏi: "Chính phủ ra lệnh cho chúng ta hỗ trợ họ à? Nằm mơ đi, chúng ta là lính đánh thuê, muốn nhờ thì cũng phải có cái gì đó để trả công chứ? Hội trưởng, đừng có mà mềm lòng."
"Không hẳn, họ có trả công đấy... Vấn đề là sau đó còn mạng để hưởng phúc không mà thôi. Nếu muốn được lãnh thưởng một cách an toàn thì các cậu bắt buộc phải đăng ký vào hệ thống, khi đó dù có hy sinh, các cậu vẫn sẽ được công nhận như những liệt sĩ bình thường và hưởng phần thưởng... Còn không thì phải cố gắng mà sống để hưởng, hoặc là mạng sống sẽ trở thành công cốc."
Hội trưởng nói đến đây liền tự tay đốt mảnh giấy yêu cầu thành tro: "Tất nhiên, việc chấp nhận với điều kiện này cũng có nghĩa là chúng ta đã phần nào nằm trong sự kiểm soát của họ... Đám chính trị gia này quả là thâm hiểm, nhờ vả mà chẳng có chút thành ý nào."
"Bảo rồi mà, bọn chúng chỉ nghĩ được đến thế thôi... Ha, thế nên tôi mới ghét chính trị," anh chàng cầm thương vừa nốc cốc rượu vừa đáp.
"Anh tiêu cực quá đấy, không phải chính trị gia nào cũng vậy đâu," Hội trưởng khẽ mỉm cười, dùng khăn sạch lau chiếc cốc vừa rửa xong. "Mà, anh nói đúng, lần này có lẽ tôi sẽ không dễ mềm lòng."
"Lính đánh thuê mà không được tự do quyết định nhiệm vụ của mình thì còn ra thể thống gì nữa? Đống tiền đó mặc dù rất hấp dẫn, nhưng bọn họ đã đánh giá quá thấp tinh thần của những người lính đánh thuê như chúng ta rồi."
Cô tiếp tân trẻ nhẹ nhàng cười nói: "Hội trưởng, hiếm khi ông nói ra những lời hào hùng như vậy đấy."
"Tôi chỉ là Bartender thôi, không có tài hùng biện như đám người ranh mãnh kia đâu." Hội trưởng cũng cười tự giễu một tiếng: "Truyền lệnh của tôi, hãy thông báo cho người dân rằng họ có thể gửi yêu cầu giúp đỡ đến Hội chúng ta."
"Dù gì thì chúng ta cũng là lính đánh thuê, thay vì những lời nói sáo rỗng vô nghĩa, dân ra giá thì chúng ta ra sức thôi. Cái Hội này được lập ra với một mục đích đơn giản như vậy... Chứ không phải một quân cờ chính trị trong tay mấy gã nói một đằng làm một nẻo kia."
"Hay!"
"Hội trưởng vạn tuế!"
Huýt!
Hội trưởng lại mỉm cười: "Còn tiếp tục làm màu nữa thì mọi người hôm nay đều sẽ chết đói đấy, có tin không?"
Cả hội bỗng trở nên im bặt.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.