(Đã dịch) Thần Sư - Chương 155. Vội vàng
Mấy hôm sau.
Như thường lệ, Trần Hoài Nam tỉnh giấc, vươn vai ngáp dài mấy cái rồi đẩy cửa ra ngoài. Sau khi vệ sinh cá nhân, cậu bắt tay dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa sáng cho hai cô nàng.
Cậu không chắc hôm nay Lily có ra khỏi phòng không... Nhưng thôi, cứ chuẩn bị trước cho chắc ăn. Dù có thừa, cái dạ dày của Himiko thừa sức "giải quyết" tất cả.
"Lại đến chủ nhật rồi à... Xem ra hôm nay Himiko lại ra ngoài nữa. Thôi, mình nên chuẩn bị sẵn cơm hộp luôn để cô ấy khỏi phải nhắc."
Cậu đang bận rộn một lúc thì Himiko cũng tỉnh dậy bước xuống lầu. Thấy cậu dọn dẹp nhà cửa, cô mỉm cười hỏi: "Hôm nay sao dậy sớm thế? Cả tuần học hành căng thẳng như vậy, tôi cứ tưởng cậu sẽ ngủ nướng chứ."
"Ngủ nướng rồi thì ai nấu cơm cho cậu?"
Trần Hoài Nam đáp lại một cách tự nhiên, khiến Himiko thực sự cảm thấy ấm áp.
"Vậy thì tôi đi luyện kiếm một lát, ừm... Sáng nay cậu cứ nấu Omurice thôi, không cần cầu kỳ quá đâu." Himiko nói thêm: "Tôi cũng đang khá vội ấy mà... Ăn nhanh rồi còn đi công chuyện chứ."
"Ờ... Ok."
Được Himiko cho phép giảm bớt khá nhiều công việc, Trần Hoài Nam dĩ nhiên hoàn thành bữa sáng rất nhanh gọn.
Sau khi tập luyện cho nóng người, Himiko quay trở vào nhà, tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi vào bàn ăn. Hương thơm thiếu nữ từ cô cứ thoang thoảng trước sống mũi Trần Hoài Nam.
Chết tiệt, sao dạo này Himiko càng lúc càng nữ tính thế? So với dáng vẻ siêu tomboy trước kia, cô ấy bây giờ cứ như hai người khác nhau vậy!
Thật tình, cậu thấy hơi không quen... nhưng dường như đây cũng chẳng phải chuyện gì xấu. Có lẽ cậu vẫn nên học cách làm quen với điều này.
"Tuần sau cậu còn bận nữa không?"
"Tôi sẽ cố gắng xong ngay trong hôm nay." Himiko khẽ mỉm cười, trông cứ như đang đe dọa đối phương: "Để cậu ở riêng với Lily tôi thật sự chẳng an lòng chút nào. Con bé ấy càng lúc càng liều lĩnh và khó kiểm soát... Chỉ cần rời mắt một chút là cậu sẽ trở thành 'tội nhân' ngay... Vì vậy, tôi không thể bỏ mặc hai người được!"
"...Vậy thì cố về sớm một chút nhé... Chứ tôi cũng lo lắm." Trần Hoài Nam mặt mày tối sầm: "Cậu biết đấy, trước một Lily sở hữu tiềm năng sánh ngang thần thánh, sự kháng cự của tôi chỉ là vô nghĩa mà thôi. Lỡ có thật sự trở thành 'tội nhân', tôi cũng chỉ đành cam chịu... Nên là nhờ cậu cả đấy."
Himiko: "...Tôi sẽ cố, nên cậu cũng phải cố gắng chịu đựng đấy."
"Ừm..."
"..."
Một lát sau, Himiko khăn gói rời đi, bỏ lại Trần Hoài Nam mông lung không biết nên làm gì vào ngày chủ nhật hiếm hoi này.
"Hửm, có đứa tag mình?"
Trong lúc rảnh rỗi, Trần Hoài Nam mở điện thoại lên xem ai trong nhóm lớp vừa "réo tên" mình... Và tất nhiên, người đó không ai khác chính là Edgar.
[Jokerr3]: "@Nam Ê lớp trưởng, cậu đã add mấy bạn mới vào nhóm chưa vậy? Tôi có cái này hay lắm này, hứa là sẽ hay luôn nếu cậu chưa làm điều đó đấy!"
[Nam]: "Đúng là chưa... Rồi sao nữa?"
Chỉ chờ có thế, Edgar quăng lên nhóm một tấm hình. Đó là blog cá nhân của một cặp chị em phương Đông trông rất quen mắt... Hình như là Hoshino với Mio thì phải?
Quan trọng hơn là những gì mấy bà cô nhỏ ấy đăng lên.
[Cùng bạn trai đi uống trà sữa, hôm nay đúng là một ngày đẹp trời]
Một cái caption sặc mùi ngôn tình, cùng với hình bóng của Limia trong bức ảnh selfie của hai chị em. Và như một lẽ dĩ nhiên, ngay bên dưới phần bình luận, dân mạng đang sôi sục đòi "đốt nhà" chàng trai xấu số kia.
[Nam]: "..."
Ngay sau đó, chính chủ Limia đã ngoi lên với một sticker đập đầu vào tường.
[Limestone]: "Tôi thề là bà cô Mio đó đã photoshop! Tôi thề là cô ấy muốn mượn cộng đồng mạng để trả thù tôi! Chết tiệt, sao tôi không nghĩ tới cái khả năng giết người không dao của bà cô thâm độc đó chứ!"
[SatanBanzai]: "Cho nên cậu đã làm gì con gái nhà người ta để rồi bị người ta ghi hận đến vậy?"
[ShiroIkki]: "Đúng đúng, một đứa con gái không ngại hủy hoại cả danh tiếng lẫn h��nh tượng của bản thân để trả thù cậu cơ đấy... Chịu chơi đến vậy cơ mà. Cùng một câu hỏi, cậu đã làm gì người ta vậy?"
[Jokerr3]: "Khả nghi"
[Junly7th]: "Khả nghi +1"
[Kisuzu]: "Khả nghi +2"
"..."
[Limestone]: "Lũ khốn tụi bây hóng chuyện vừa thôi chứ! Nếu biết mình đã đắc tội gì với cô ấy thì tôi đâu khổ sở như này!? Tôi đã cố hỏi rồi đó chứ... Nhưng cô ấy không trả lời, chỉ đáp lại tôi bằng một điệu cười kỳ lạ..."
[Nam]: "Tôi hiểu cảm giác này"
[Jokerr3]: "Câm mồm đi, tên lớp trưởng số hưởng đáng chết hàng vạn lần!"
[Limestone]: "Câm mồm đi, đừng đánh đồng tôi với một tên lolicon báng bổ thần linh như cậu!"
"Moá, Edgar đã đành, nhưng tôi đang thông cảm cho cậu đấy tên khốn Limia này!" Trần Hoài Nam chửi ầm lên.
Thôi, người ta không muốn mình xen vào thì mình đành im lặng làm quần chúng ăn dưa vậy.
[Kisuzu]: "Nghĩ kỹ lại xem, cậu đã làm gì có lỗi với người ta hay chưa?"
[Limestone]: "Thì có đấy, nhưng tôi lại không nghĩ rằng đó là nguyên nhân chính. Với kiểu vấn đề nhỏ nhặt như vậy thì tôi chỉ cần ăn mấy viên shotgun của cô ấy là xong chuyện, đằng này... Cô ấy lại đang mượn tay người khác để giết chết tôi. So ra còn đáng sợ hơn cái cảm giác cô ấy chĩa laser vào đầu tôi nữa."
[Jokerr3]: "Sao cậu nói như kiểu cậu thật sự ăn vài viên shotgun rồi vậy? [Sticker nghi ngờ]"
[Limestone]: "Thời đầu đường xó chợ đúng là ăn vài viên rồi, mới hôm trước cũng bị Mio thụt cho mấy phát đau điếng. May là vẫn đủ sức kháng cự, không có 'thăng' luôn... Ha ha"
[ShiroIkki]: "Moá, thằng cha này trâu điên thật chứ! Cam bái hạ phong!"
[SatanBanzai]: "Hôm nào để tôi cho một chút nguyền chú trên người cậu, sau đó lại ăn thêm vài viên xem chịu nổi không? Chịu được nữa thì tôi gọi cậu bằng bố."
[Limestone]: "Chơi luôn, sợ cl gì?"
[Nam]: "Bớt nói tục đi, thầy Phong đang ở trong nhóm đấy. Lỡ lão thầy giáo mà thấy ngứa mắt thì ăn đòn cả lũ bây giờ."
Cả nhóm: "STFU!!!"
Trần Hoài Nam: "..."
Sau đó, cả nhóm lại mau chóng quay về chủ đề cũ, cố gắng tìm cách giải quyết vấn đề của Limia. Thế nhưng về cơ bản, không ai trong nhóm này hiểu được tâm tư con gái cả, vậy nên chẳng lạ gì khi họ dần dần đi vào ngõ cụt... Cuối cùng, từng người một đều lặng lẽ lặn đi mất, chỉ để lại Limia tuyệt vọng chịu trận.
Trần Hoài Nam vẫn còn giận vì vụ bị cho ra rìa nên chỉ nhắm mắt làm ngơ rồi cúp điện thoại, không nói thêm nửa lời.
"Đáng đời, thôi thì cứ để cậu ta thấm thía một phen!" Trần Hoài Nam cười lạnh: "Ngay cả người bạn duy nhất như mình mà còn dám xua đuổi thì chịu chết là đúng rồi còn gì, ha ha."
Không tốt không tốt, tại sao mình lại thấy vui khi đứng nhìn người ta chết thảm cơ chứ... Cái cảm giác vui sướng này thật chẳng tốt chút nào.
"Hmm, thôi thì ngồi thiền một lát rồi chơi game vậy..."
Ngồi thiền là một cách để cậu hòa nhập vào môi trường xung quanh, từ đó thu nhận những cảm ngộ trực tiếp và sâu sắc nhất về sự vận hành của thế giới... Qua đó gián tiếp nâng cao khả năng kết nối với ý chí của cậu.
Đọc sách cũng là một cách để cậu trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng tất nhiên đó không phải cách duy nhất. Khi không có sách gì hữu ích để đọc, cậu hoàn toàn có thể lựa chọn ngồi thiền dù hiệu suất có phần không cao bằng.
Ngoài ra còn có vài tác dụng phụ...
Miệng khẽ thở dài, Trần Hoài Nam ném điện thoại sang một bên rồi ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, cố gắng dọn sạch tạp niệm trong đầu để đi vào trạng thái thiền định.
Khi bước vào trạng thái này, nhận thức về thời gian của cậu dần biến mất. Thay vào đó, cậu có thể cảm nhận mọi thứ xung quanh mình, cơ bản giống như đang "thoát xác" vậy.
Tiếng nước nhỏ giọt bên tai, những cơn gió luồn qua khung cửa sổ, ngay cả những hạt bụi li ti trong không khí... Cậu cũng có thể cảm nhận thật rõ ràng.
Vì quá say mê trạng thái này, Trần Hoài Nam không thể nhận ra đã vài tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi cậu bắt đầu ngồi thiền... Cũng như không hề hay biết đã có ai đó khác xuất hiện trong căn phòng này ngoài cậu.
Mãi cho đến khi sống lưng nhức mỏi, cậu mới chậm rãi mở mắt.
"Anh tỉnh rồi ha?"
Vừa mở mắt, Trần Hoài Nam đã nhìn thấy một đôi mắt màu tím đang nhìn chằm chằm vào mình, cùng với nụ cười mỉm: "Chà, không ngờ lại có ngày anh say mê cái gì đó đến mức chẳng thèm quan tâm đến em luôn..."
"Đừng nói như kiểu bị thất sủng như vậy chứ em... Ách, moá, lưng tôi!"
Hệ quả của việc ngồi thiền mấy tiếng đồng hồ mà không có sự điều độ là đây: đau lưng, mỏi gối, tê chân, ngay cả mông cũng có chút ê ẩm!
Lycoris khẽ mỉm cười, chậm rãi bước tới đẩy Trần Hoài Nam ngả ra ghế sofa: "Tranh thủ lúc chị Himiko không có nhà, hay là chúng ta... làm chút gì đó có lỗi với chị ấy đi anh?"
Trần Hoài Nam: "..."
Biết ngay mà! Mỗi lần Lycoris xuất hiện là y như rằng chẳng có chuyện gì tốt lành!
"Lily đâu? Sao lại là em vậy?"
"Bộ em xuất hiện khiến anh thất vọng đến vậy sao?" Lycoris bĩu môi bất mãn nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời: "Lily mệt quá nên ngủ rồi... Em đang thay cô ấy kiểm soát cơ thể này."
"Lần trước, anh đã không cho em một nụ hôn kiểu Pháp đúng nghĩa... Nhưng lần này thì đừng hòng đâu nhé. Đây không phải lần đầu tiên, nên em sẽ không còn dễ dãi với anh nữa đâu."
Quanh đi quẩn lại, Lycoris vẫn quyết tâm xoáy vào chủ đ��� này!
"Từ đã, Lycori-"
"Ngô?"
Lycoris đúng thật là phiên bản hắc ám của Lily, cô ấy có thể tấn công đối phương mà không biết kiêng nể gì cả!
Chẳng cần đợi Trần Hoài Nam kịp phản ứng, Lycoris đã chủ động tấn công một cách vô cùng dữ dội trong khoang miệng cậu ta, thậm chí còn điên cuồng càn quét, khiến đầu óc cậu ta phải xoay mòng mòng.
Phải đến một lúc sau đó, Lycoris mới chịu rời môi. Cô bé hai tay vuốt mặt rồi khẽ liếm môi một cái, trông có vẻ đang rất thỏa mãn?
"Lycoris, em..."
"Fufufufufu~"
Lycoris lại cúi người xuống dí sát vào mặt Trần Hoài Nam, bắt đầu nói những lời tiếp theo bằng đôi mắt tím đang tỏa ra những tia sáng âm u: "Anh có biết nội dung cuộc giao dịch lần trước giữa em và Lily là gì không?"
"Lily biết anh không muốn cô ấy trở nên hư hỏng, thế nên cô ấy đã yêu cầu em gánh hết phần cảm xúc ấy đi... Đổi lại, em sẽ được quyền lấy đi 'lần đầu' của anh." Lycoris cười quái dị: "Nói cách khác, tính cách của em đang khá dâm đãng đấy, anh có nghĩ vậy không?"
Trần Hoài Nam: "..."
Cậu bắt đầu cảm nhận được sâu sắc những điểm bất thường nhất trong tâm lý đầy thương tổn của con bé này rồi...
Khát tình...
Đúng, là cực kỳ khát tình!
Thậm chí là sẵn sàng làm mọi cách để có được tình cảm của cậu!
"Nếu mình xử lý không khéo, nhiều khả năng mình sẽ nối gót Dạ Trầm Uyên..."
Đó là suy nghĩ của cậu ngay thời điểm này.
Lycoris lại cúi thấp xuống, yêu kiều thổi vào tai Trần Hoài Nam: "Em không nói, anh cũng không nói... Như thế thì chị Himiko sẽ không biết được đâu. Cơ hội hiếm có thế này, anh thật sự không muốn kiểm tra xem cơ thể đáng yêu này đã trưởng thành đến đâu rồi sao?"
"..."
Nụ hôn kiểu Pháp là một thứ nguy hiểm, một khi đã bắt đầu thì khoảng cách từ nụ hôn đến chiếc giường chỉ là vài chục giây ngắn ngủi... Nói cách khác, cậu phải làm gì đó cho con bé qua cơn cái đã!
"Em thật sự quyết tâm đến vậy à?" Trần Hoài Nam cười hỏi một cách không nghiêm túc: "Mà kể ra cũng hay thật, đồng tử của em có thể biến thành hình trái tim luôn kìa... Nó có vẻ linh hoạt đấy."
Lycoris: "..."
"Đừng trêu em, em biết rõ anh đang nghĩ gì đấy. Chẳng cần khả năng đọc suy nghĩ, em đã quá hiểu anh rồi. Anh vẫn không muốn chạm vào cơ thể này đúng không?"
"...Xin lỗi."
"VẬY THÌ EM PHẢI ĐỢI ĐẾN BAO GIỜ!?"
Lycoris quát thẳng mặt Trần Hoài Nam, cùng với hai dòng lệ lăn dài trên má: "Em không đợi được, không thể đợi được. Mạng sống của anh quá mỏng manh, quá ngắn ngủi đối với kẻ bất tử như em."
"Nếu còn tiếp tục để anh trì hoãn thêm nữa... Có lẽ một ngày nào đó không xa, em sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội... Em không muốn hối hận thêm bất kỳ lần nào nữa. Anh có hiểu không?"
Trần Hoài Nam trầm mặc.
"Quả nhiên, anh vẫn không hiểu. Cũng phải, anh là anh chứ không phải em, làm sao anh hiểu được em đang vội vàng đến thế nào chứ...?"
Bộp bộp. Những giọt nước mắt mặn chát của Lycoris không ngừng rơi lên má Trần Hoài Nam, bộc lộ toàn bộ cảm xúc kìm nén bấy lâu trong lòng cô gái nhỏ.
Đúng, kể cả khi Trần Hoài Nam chiến thắng được số mệnh thì... một đời người của cậu đối với cô bé này vẫn là quá đỗi ngắn ngủi, ngắn ngủi đến mức chua xót.
Rồi đến một lúc nào đó, từ một người mà cô bé dành cả trái tim... Cậu sẽ trở thành một lữ khách qua đường, xuôi theo dòng thời gian, hoàn toàn nằm lại phía sau lưng cô ấy, vĩnh viễn không thể nhìn thấy nhau được nữa.
Ngay từ đầu, Lily hay Lycoris đã biết chuyện này sẽ chẳng có kết quả. Dù vậy cô ấy vẫn ra sức bám víu, để đến khi mọi thứ chấm dứt, kết tinh của tình yêu này vẫn sẽ cho cô ấy những ký ức tươi đẹp mà cô ấy không thể quên được... Rằng trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình, cô ấy đã từng yêu ai đó bằng cả trái tim.
Lần đầu tiên trong đời, Trần Hoài Nam có cảm giác mình thực sự hiểu được tâm tư của cô gái này.
"Anh..."
Nhưng vẫn vậy, chẳng đợi Trần Hoài Nam kịp nói, Lycoris đã tự lắc đầu: "Em không muốn những chuyện như vậy diễn ra một cách gượng ép. Nếu như anh vẫn chưa sẵn sàng thì thôi vậy..."
"Em đi tắm đây."
Dứt lời, Lycoris rời khỏi người cậu rồi lặng lẽ bỏ đi, để lại Trần Hoài Nam vẫn còn nặng lòng sau tràng thổ lộ vừa rồi của cô gái nhỏ.
Cả thầy Phong lẫn Himiko đều từng nhắc nhở cậu rằng đừng để bản thân bị nụ cười của em ấy đánh lừa... Rằng phía sau nụ cười đó chắc chắn sẽ chứa đựng nhiều tâm sự hơn cậu tưởng...
Đúng, rất nhiều, thậm chí còn nhiều đến mức khiến cậu phải đau lòng.
Cả cậu còn chưa dám nghĩ xa đến vậy, thế mà em ấy đã...
Trần Hoài Nam chậm rãi bước ra ban công đón nắng chiều rồi châm một điếu thuốc, sau đó nặng nề nhả ra một làn khói dày đặc như thể cậu đang muốn trút bỏ toàn bộ tâm sự trong lòng vậy.
Đã lâu lắm rồi cậu không hút thuốc. Có thể nói, chỉ khi bị stress nặng lắm cậu mới làm điều này thôi...
"Ha..."
"Mình thật tệ hại..."
"..."
Trong phòng tắm.
Mất một lúc để chuẩn bị nước tắm, Lycoris cởi sạch quần áo rồi ngâm mình vào trong bồn, gò má ửng đỏ, ngồi đó thổi bong bóng: "Anh là đồ ngốc... ọc ọc ọc ọc."
Bản văn này thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free, nơi chắp cánh cho những câu chuyện hay.