(Đã dịch) Thần Sư - Chương 148. Cô bé liều lĩnh
"Dễ gì mới có được một ngày chủ nhật..."
Limia ngồi trên chiếc xe bốn chỗ cùng với Hoshino và Mio, lòng muốn gào thét phản đối nhưng cậu chẳng đành lòng thốt ra lời nào: "Thế thì tại sao các cô lại bắt tôi đi săn ma cùng cơ chứ? Chuyên môn của tôi đâu có nằm ở lĩnh vực này đâu! Điên à!?"
"Không đâu, hình như anh không hề nhận ra điểm đặc biệt của mình thì phải?"
Hoshino chỉ tay lên mắt mình rồi giải thích: "Đôi mắt của tôi có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thể thấy được... Đó là lí do tại sao tôi muốn ông đi với tôi, bởi vì thể chất của ông có một năng lực đặc biệt gọi là "Từ Tính Tâm Linh"... Tôi đoán vậy."
Limia: "Cô giỡn mặt?"
"Không đâu, tôi nói thật mà!" Hoshino ra sức thuyết phục Limia: "Thể chất của ông là món đại bổ đối với các hồn ma... Tuy nhiên, trên người ông lại có một sự phù hộ nào đó xua đuổi ngược lại chúng, bằng không thì ông đã bị chúng rút cạn sinh khí từ lâu rồi..."
"Nhưng kể cả vậy, các hồn ma đó vẫn lởn vởn xung quanh ông, chứng tỏ cái năng lực hệt như nam châm đó vẫn còn hoạt động ở một mức độ nhất định..."
"Ý là cô muốn tôi đi theo làm chim mồi?"
"Ừm, tôi sẽ bảo vệ ông mà!"
Limia nghe mà tức đến bốc hỏa.
Mới sáng sớm tinh mơ, cậu đã bị hai cô nàng này tìm đến đập cửa nhà và yêu cầu "cùng bọn họ đi săn ma". Cậu vốn định từ chối nhưng lại không làm được, nguyên nhân đơn giản là vì cậu vẫn còn nợ Hoshino một yêu cầu...
Hơn nữa, bố cậu cùng mấy đứa em đều tỏ vẻ rất thích thú với chuyện này, không nói không rằng liền tống cậu ra khỏi nhà! Trời ơi, có điên không chứ!?
Kết quả là đến cả đồ ngủ còn chưa kịp thay, cậu đã bị Hoshino vác lên xe rồi cùng nhau lên đường đi săn ma!
"Nói là săn ma, tại sao mấy cô lại săn ma vào ban ngày chứ? Trên lí thuyết thì lẽ ra phải là ban đêm đúng không?"
"Các hồn ma rất đa chủng loại, có loại sợ mặt trời thì cũng có loại không sợ... Nhưng ông nói đúng, sự thật là ban đêm sẽ xuất hiện nhiều hồn ma hơn ban ngày." Hoshino kiên nhẫn giải thích: "Cũng vì vậy mà tính nguy hiểm cũng sẽ tăng cao, sơ sẩy một tí là mất mạng ngay đấy."
Limia: "..." Bây giờ mình chạy còn kịp không?
"Yên tâm đi, chúng ta sẽ săn vào ban ngày mà, lo gì chứ. Bình thường thì tụi tôi sẽ chẳng bao giờ làm vậy đâu, nhưng nếu có một thanh nam châm hút hồn ma hình người như ông thì lại là chuyện khác thôi mà." Hoshino cười tít mắt: "Tóm lại, kế hoạch là như vậy đấy. Tôi giỏi chuyện này lắm nên tôi tin mình sẽ bảo vệ được ông."
"Mà thật ra thì tôi cũng khá là thắc mắc... Không biết là ai đã để lại sự phù hộ bảo vệ trên người ông vậy nhỉ?"
"Mẹ tôi." Limia trả lời ngay: "Thân phận của bà ấy khá cao nên chỉ có thể là bà ấy âm thầm bảo vệ tôi chứ không phải ai khác. Tuy tính tình khá là vô trách nhiệm nhưng bà ấy tuyệt đối sẽ không để tôi chết non đâu."
Hoshino hai tay chống cằm, cười híp mắt.
"Nee-san."
Lúc này, Mio đang lái xe đột nhiên lên tiếng: "Địa điểm tâm linh mà chúng ta sắp đến nằm trong rừng sâu, hình như là hiện trường hiến tế người mà một tà giáo nào đó để lại. Mức độ nguy hiểm được dự đoán là cấp S, vậy nên kể cả hiện tại có là ban ngày đi chăng nữa thì nó cũng không dễ đối phó đâu."
"Cấp S à... Cũng đâu phải lần đầu đâu~" Hoshino cười tươi nói: "Hơn nữa trong tay chúng ta còn có không ít quân bài có thể sử dụng, chị tin là chúng ta sẽ quét sạch được khu vực đó thôi... Trước khi đêm đến."
"Trước đó thì hai người có thể để tôi ăn sáng đi được không?" Limia nói.
Mio hơi trầm mặc một lúc rồi lấy một hộp bánh quy từ trong khoang đựng đồ ném cho Limia: "Ăn tạm đi, tụi tôi không biết nấu cơm đâu nên cậu có bất mãn cũng đành chịu thôi, chẳng thể làm gì khác được."
Limia: "... Lần sau phải rút kinh nghiệm..."
"Lần sau!?" Hoshino nghe vậy liền chồm thẳng về phía Limia, đôi mắt sáng rực: "Ý ông là ông vẫn muốn đồng hành với tụi tôi lần tới hả? Thiệt không? Hứa nhé, tuyệt đối không được nuốt lời đâu! Ai dám nuốt lời sẽ bị ma bắt đó!"
"Tôi lỡ miệng... Tôi sẽ không đi với mấy cô thêm lần nữa đâu!"
Có điên tôi mới theo mấy cô làm ba cái chuyện nguy hiểm thế này!
Không, kể cả có bị điên cũng không làm!
"Ể... Boo boo~"
...
...
"Hôm nay chắc là chỉ chơi đến đây thôi, tạm biệt mọi người nha~"
Sau mấy tiếng liền chơi game gánh Lily đến muốn còng lưng, Trần Hoài Nam đã phải ra hiệu dừng lại để đầu óc cậu có thể nghỉ ngơi phần nào đó... Mà thật ra thì bản thân cô bé cũng nhận thấy bạn đồng hành đã mệt mỏi nên chào tạm biệt mọi người rồi tắt sóng livestream.
"Em bị điên hay sao mà rủ anh chơi Elden Ring vậy? Lại còn muốn phá đảo với chiến tích đánh bại tất cả boss nữa chứ!"
"Vui mà?" Lily cười đắc chí trả lời với ánh mắt lóe lên vẻ tinh quái.
Tiếp đó, cô gái nhỏ tháo chiếc hộp xốp biểu tượng trên đầu anh ấy xuống, miệng cười càng lúc càng tươi: "Vậy để thưởng cho anh khi đã gánh em... Hãy để em massage cho anh nha~"
"Thôi đi, làm ơn đấy."
Bất kể Trần Hoài Nam có từ chối hay không thì kết quả vẫn không thay đổi, bởi vì ngay từ đầu cậu đã không thể kháng cự lại sức mạnh của Lily. Kết quả là cậu bị con bé lột sạch lớp áo ngoài hệt như lần trước, sau đó bắt đầu massage thư giãn.
"Phải rồi, có một chuyện mà anh quên hỏi em nữa..."
"Dạ?"
"Em thấy mấy người bạn mới trong lớp anh như thế nào? Có gì đặc biệt không?"
Lily cười tít mắt: "Cái lớp đó thì làm gì có ai bình thường đâu? Anh hỏi thừa rồi đấy... Ừm, còn về câu hỏi trước đó, từ góc nhìn của riêng em thì bọn họ có gì đó rất kì lạ so với những người còn lại trong lớp anh... Hoặc là do em nhìn quen rồi cũng nên?"
"Nói nghe xem nào."
"Mio... Cô ấy có kiểu tính cách khá là điềm tĩnh và thận trọng, màu sắc thường không dao động nhiều... Và đồng thời, cô ấy có vẻ như là một siscon ngầm." Lily nói tiếp: "Hoshino thì dễ đoán hơn, anh cũng thấy rồi đấy, cô ấy trong sáng, năng động hệt như con nít vậy... Kể cả khi cô ấy bằng tuổi, thậm chí là lớn hơn tuổi anh."
"Hì, giờ thì anh không thể trốn tránh em được nữa rồi ha?" Lily nhếch môi, bắt đầu lộ ra một nụ cười đầy oán niệm: "Cơ thể em đúng là có "mi nhon" một chút, nhưng so ra vẫn không nhỏ nhắn bằng Hoshino.
Nói cách khác, thế giới ngoài kia vẫn còn những người nhỏ con hơn em, nên là anh không được phép chê em nhỏ nữa!"
Vừa nói, Lily vừa hung hăng nhấn mạnh mấy cái làm Trần Hoài Nam đau suýt khóc: "Nhẹ tay chút! Anh biết rồi! Anh sẽ không chê em nhỏ nữa! Được chưa..."
"Được rồi, trở lại vấn đề... Màu sắc tươi sáng đúng là đã chiếm phần lớn trong thâm tâm cô ấy, nhưng vẫn tồn tại một vết nhơ chí mạng... Một khi bị kích động thì cô ấy rất có thể sẽ bị hủy hoại."
"Hiểu rồi... Chuyện này hẳn là có liên quan đến quá khứ của cô ấy nhỉ? Có lẽ chúng ta không nên can thiệp quá sâu trong khi chưa đủ thân thiết." Trần Hoài Nam khẽ gật đầu: "Vậy còn Iris cùng Vũ Trung Ngạn thì sao?"
"Vũ Trung Ngạn là một ông chú đấy, tuổi thật lớn hơn vẻ ngoài của anh ta rất nhiều. Nghe chú ấy bảo anh ta là thể chuyển sinh thì cũng dễ hiểu thôi..."
Nói đến đây, Lily có hơi nghiêng đầu nghi hoặc một chút: "Tuy nhiên vì lí do gì đó, mỗi khi nhìn thấy con gái là anh ta lại nảy sinh ác niệm, kiểu như không thích tiếp xúc với phái nữ... Trong khi đó, đối với Iris thì anh ta lại không như vậy."
"Ồ, anh nhận ra chuyện đó."
"Iris, cả em cũng không nhìn ra được cô ấy là kiểu người như thế nào... Nói sao nhỉ? Cô ấy cứ như một áng mây phiêu dạt tự do trên bầu trời vậy, tùy thuộc vào môi trường mà nó sẽ có màu sắc và hình dạng khác nhau, chẳng biết đâu mà lần."
"Anh nhớ lần đó mình nói chuyện với hai người họ không? Iris có vẻ khá là để ý đến Vũ Trung Ngạn, nhưng mà... Lúc đó màu sắc của Vũ Trung Ngạn lại cực kì hỗn loạn, giống như một cuộn chỉ bị vò lại rối tung rối mù cả lên, khiến thứ cảm xúc duy nhất em cảm nhận được từ anh ta là sự sợ hãi và nghi ngờ."
Trần Hoài Nam: "..." Cái tên Vũ Trung Ngạn này chỉ nghe thôi đã thấy rắc rối rồi, tạm thời kệ đi. Iris có vẻ dễ gần và dễ thấu hiểu hơn, nên chắc là cậu có thể kết thân với cô ấy một cách dễ dàng nhỉ?
Ừm, tự tin lên nào!
Hoshino thì không sao rồi. Chẳng cần cậu phải lân la đến làm quen, cô ấy cũng tự mình đến làm quen với cậu. Thực sự đấy, cậu thực sự vô cùng biết ơn cái cô gái với tính cách vô cùng trẻ con ấy!
Mio thì... Hơi khó khăn một chút, nhưng chắc là sẽ được nếu cậu đủ kiên trì. Bởi vì có Hoshino làm cầu nối mà!
Ngon! Phải cố gắng thắt chặt tình đoàn kết mới được!
Mà nói gì thì nói...
"Tay nghề của em tốt thật đó Lily..."
"Chứ còn gì nữa? Để có thể chinh phục được anh, em còn phải học nhiều thứ lắm, chỉ có vậy thì chưa là gì đâu~" Lily vừa tự hào vừa khiêm tốn đáp lại.
Một câu trả lời khiến Trần Hoài Nam vừa thấy cảm động, lại vừa thấy tội lỗi.
Himiko cũng vậy, Lily cũng vậy... Thật sự đấy, cậu phải làm gì bây giờ?
"..." Rắc rối quá, chắc là thôi không nghĩ nữa.
Dù gì cũng đang thư giãn mà, cứ giữ cái đầu trống rỗng đi thôi.
Kết quả là chỉ mười lăm giây sau đó, cậu ta lăn ra ngủ gật dưới bàn tay dịu dàng của thiên thần nhỏ nhà mình.
...
...
Chi���u hôm đó.
Sau một giấc ngủ thật sảng khoái, Trần Hoài Nam quyết định đi tắm ngay.
Mất một lúc để chuẩn bị nước nóng, cuối cùng thì cậu ta cũng có thể ngồi vào bồn, chậm rãi cảm nhận từng chút một cảm giác thư thái lan tỏa khắp cơ thể: "Đã thật đấy..."
Nhờ có Lily xoa bóp mà bây giờ khí huyết của cậu ta có thể lưu thông rất dễ dàng, các bó cơ cũng được thư giãn, bây giờ lại còn được ngâm mình trong nước nóng nữa chứ... Đúng là tuyệt vời hết sức.
Không ổn, cứ thế này thì mình sẽ trở thành người ăn bám Lily mất.
Trong lúc cậu ta không để ý thì bên ngoài cánh cửa kính đã xuất hiện một bóng người. Xoạch một tiếng, Lily dứt khoát mở cửa ra với chỉ đúng một chiếc khăn tắm được dùng che thân: "Cuối cùng thì em cũng đợi đến khoảnh khắc này!"
Lily nói những lời đó với tông giọng rất to và rõ, khẳng định rằng mình đã chờ đợi điều này từ trước đó rất lâu rồi.
Trần Hoài Nam trơ cái mặt ngựa ra, nhịn không được hỏi: "Em lại tính làm gì vậy?"
"Tất nhiên là tắm chung với anh rồi!" Lily ưỡn bộ ngực khiêm tốn, đáp lại: "Ngoài ra, em còn có thể kì lưng cho anh... Và còn rất nhiều trò khác nữa nếu anh muốn!"
"Anh không muốn, ra ngoài đi."
"Hứ! Còn lâu!"
Ầm! Vừa nói dứt lời, Lily dứt khoát nhảy thẳng vào trong bồn tắm khiến Trần Hoài Nam không khỏi trợn mắt há hốc mồm vì quá kinh ngạc trước sự liều lĩnh của thiên thần nhỏ nhà mình.
"Himiko không có ở nhà làm em trở nên hung bạo hơn hẳn nhỉ?"
Trần Hoài Nam khẽ thở dài một hơi, bất lực mà nhìn cô gái đang ngồi ngay phía đối diện mình: "Tự ép bản thân như vậy làm gì hả em? Mặt em đỏ hết rồi kìa... Lát nữa coi chừng ngất xỉu đấy."
"Kệ em."
Lily hạ thấp người xuống, miệng nhỏ bắt đầu thổi bong bóng.
Ọc ọc ọc~
Trần Hoài Nam: "..." Cậu muốn ra ngoài, nhưng cậu lại không mang theo khăn tắm trên người. Giờ mà chồm người tới lấy chiếc khăn tắm ở trên ghế ngồi thì có bị con bé nhìn thấy không nhỉ?
"Việc này xấu hổ hơn em nghĩ." Lily nhỏ giọng nói: "Em cứ tưởng là em đã sẵn sàng đón nhận tất cả rồi... Nhưng rốt cục, mọi thứ lại không giống như em nghĩ."
"Vậy thì mau ra ngoài đi cho anh nhờ."
"Chừng nào anh thôi cái trò tự lừa dối bản thân rằng em là em gái anh... Sau đó bắt đầu nhìn nhận em như một người con gái thì em sẽ tự ra ngoài." Lily vẫn ngoan cố đáp trả.
Trần Hoài Nam nặng nề thở dài.
Ôi... Cái tuổi dậy thì ương ngạnh và bướng bỉnh của Lily... Khổ tâm tôi quá mà!
"Chính miệng em đã bảo là anh đừng gắng sức quá... Giờ thì tự nhìn lại chính bản thân em đi, em có khác gì anh đâu..." Trần Hoài Nam cố gắng khuyên nhủ: "Yên tâm đi, anh sẽ không chết đâu, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian... Nên là em không cần thiết phải tự ép mình như thế."
Ọc ọc ọc ọc~
Lily vẫn ngồi ở đó thổi bong bóng, có điều biểu cảm của cô bé dường như đã bớt cương quyết hơn nhiều. Kết quả là sau một lúc suy nghĩ, cô bé đã quyết định không làm khó anh nữa.
"Đừng tưởng em sẽ bỏ cuộc dễ dàng như vậy nha, cứ chống mắt lên mà xem!"
Đó là những lời Lily để lại trước khi rời khỏi phòng tắm.
"Ha... Hết cả hứng tắm rồi... Chắc là mình nên nấu cơm sớm luôn. Không biết Himiko đã về hay chưa nữa..."
Tuyệt tác này là quyền sở hữu tinh thần của truyen.free, không ai ��ược tự ý tái bản.