Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 142. Event khiêu gợi

"Cuối cùng cũng về nhà được rồi." Cứ ngỡ chỉ đi một lát rồi về, ai ngờ lại xảy ra sóng gió đến thế! Ai mà có thể ngờ được một thành viên trong lớp cá biệt lại vừa "phá vỡ giới hạn" ngay trong đêm hôm qua chứ?

Giờ nghĩ lại, Trần Hoài Nam vẫn còn thấy sững sờ.

"Mong là cậu ta sẽ ổn thôi. Dù sao thì người tình của cậu ta cũng không phải người thường, chắc chắn s��� còn vô vàn trở ngại đang chờ đợi cậu ta ở phía trước."

Sau khi nhóm giải tán, Trần Hoài Nam cứ thế trở về nhà, thậm chí còn không hay biết mình đã về đến tận nơi từ lúc nào, vẫn còn nguyên tâm trạng ngỡ ngàng.

Cũng tốt, về sớm còn dọn phòng nữa.

Cảm thấy trong nhà có vẻ hơi yên ắng, như thể sực nhớ ra điều gì, Trần Hoài Nam rón rén bước vào, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Quả nhiên, mọi chuyện diễn ra đúng như cậu dự đoán: Hai cô nàng kia đã lăn ra ngủ say trên ghế sofa từ lúc nào không hay.

Cái kiểu con gái như Lily và Himiko thì đời nào chịu ngồi yên được như vậy cơ chứ? Đáp án chỉ có thể là ngủ trưa mà thôi!

Thế nhưng...

"Ăn ngủ kiểu gì mà quần áo xộc xệch trông thấy sợ luôn... Nếu là người khác, chưa chắc đã nhịn được trước cảnh này." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Nghĩ lại thì hình như mình có thiên phú đi tu thật."

Không phải cậu không dao động trước những cảnh tượng khiêu gợi ấy... Chỉ là sự lay động đó quá ít ỏi đến mức khó hiểu mà thôi! Bản thân cậu còn không biết từ bao giờ, định lực của mình lại trở nên vững vàng đến thế!

Thôi kệ, chuyện đó cũng chẳng quan trọng là mấy.

Đang định lấy chăn đắp cho hai người thì Himiko bất ngờ tỉnh dậy, ánh mắt rực đỏ khiến Trần Hoài Nam không khỏi giật mình thon thót: "Đừng nhìn tôi kiểu đó được không, sợ lắm đấy."

"Ánh mắt này là trời sinh rồi, tôi cũng đâu tự chủ được." Himiko ngáp một cái, rồi ngồi dậy vươn vai.

Cạch~

Rắc~

Một tiếng động giòn tan bất chợt vang lên bên tai hai người. Bộ ngực đầy đặn của Himiko dường như cũng trở nên "lỏng lẻo" đi đôi chút. Thấy vậy, Trần Hoài Nam vô thức thốt lên: "Đứt rồi?"

"Hừm... Chứ còn sao nữa?" Himiko dùng tay nâng đỡ bộ ngực mình, vẻ mặt đầy phiền não nói: "Có những lúc tôi cảm thấy ghen tị với Lily... Nhìn vậy thôi chứ ngực to cũng phiền phức lắm đấy."

"Đó không phải thông tin tôi cần biết."

Dứt lời, Trần Hoài Nam ném chiếc túi đựng đồ cho Himiko.

"Sao chỉ có một bộ vậy?" Himiko hỏi, rồi cũng tự mình đáp luôn: "Hiểu rồi, cậu quá xấu hổ để lựa đồ nên mới chọn tạm một bộ cho tôi mặc, để hôm sau tôi tự mình đi mua chứ gì? Biết tỏng mà."

Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Hiểu như vậy cũng được, không khác biệt gì nhiều."

Giờ có nói sợ không đúng size chắc cô ấy cũng chẳng tin, ngược lại còn nhân cơ hội chọc ghẹo cậu cho coi.

Thấy Trần Hoài Nam có biểu hiện kỳ lạ, Himiko tiếp tục hỏi: "Bộ trên đường về cậu đã gặp phải chuyện gì rồi sao?"

"Vài chuyện nhỏ thôi."

Ừ thì chuyện đó cũng không hẳn là chuyện nhỏ đâu... Nhưng tốt nhất là cậu vẫn không nên nói lung tung khi chưa được đương sự cho phép!

"Vậy á?"

Himiko tỏ ra nghi ngờ, nhưng thật may là cuối cùng cô ấy cũng không tiếp tục hỏi.

Tán nhảm xong xuôi, Trần Hoài Nam nhìn đồng hồ, tính toán một chút rồi nói: "Vậy thôi tôi dọn phòng đây. Tôi nghĩ cậu cũng nên nhân cơ hội này dọn luôn đi, để bám bụi mãi thì không hay."

Himiko nghe đến chuyện dọn phòng, sắc mặt bỗng dưng tối sầm lại không hiểu vì sao: "Nhớ giặt ga giường cho thật kỹ đấy, và cũng đừng hỏi tôi lý do vì sao."

Trần Hoài Nam: "...?"

Vì sao?

Chỗ đó dơ lắm à? Ý là cô ấy đang ngầm chê mình ở bẩn sao?

Quái? Ngày nào cũng tắm rửa gội đầu thì ở bẩn chỗ nào chứ?

Không hiểu nổi.

Nhưng nếu cô ấy đã không cho hỏi thì cậu cũng đành chịu.

"Thôi được, nghe cậu vậy."

Sau đó, Trần Hoài Nam vào nhà vệ sinh chuẩn bị đồ nghề rồi tiến hành dọn phòng.

...

...

Kết quả là đến tận chiều tối hôm đó, Trần Hoài Nam mới hoàn tất công việc dọn phòng.

Ngắm nhìn căn phòng sáng choang lấp lánh, cậu ta dám tự tin rằng sẽ chẳng còn ai dám chê mình ở bẩn nữa! Kể cả Himiko – người vừa ngầm chê cậu lúc nãy.

Coi như xong việc, Trần Hoài Nam nhìn qua khung cửa sổ ra ngoài trời, trong lòng tức thì không khỏi trầm xuống một chút: "Dọn phòng xong xuôi rồi... Có lẽ mình nên tính đến việc nấu bữa tối luôn."

Đúng lúc này, Lycoris đột ngột xuất hiện bên cạnh Trần Hoài Nam với một nụ cười tươi tắn: "Chuyện đó anh không cần lo nữa đâu, em đã nấu xong cả rồi. Còn anh thì... Mau nghỉ ngơi một lát đi, em thấy anh mệt lắm rồi đấy."

"Anh không mệt đến vậy."

Lycoris nheo mắt nhìn Trần Hoài Nam, một lúc sau mới chịu mở miệng: "Vậy thì chúng ta thử cược đi. Nếu như anh chịu được đòn mát-xa của em mà vẫn tỉnh táo thì anh sẽ thắng. Phần thưởng cho chiến thắng đó là bất kỳ yêu cầu nào anh muốn, miễn là nó nằm trong khả năng của em."

"Ngược lại, nếu như anh lỡ ngủ gật hay làm điều gì đó tương tự, anh sẽ phải nghe theo một yêu cầu của em, tuyệt đối không được từ chối."

Trần Hoài Nam: "..." Con bé này nói chuyện cứ như thể nó nắm chắc phần thắng trong tay vậy... Khó chịu phết.

Thôi, dù gì cũng rảnh rỗi, chơi luôn sợ gì.

"Anh mau nằm xuống giường đi. Em sẽ cho anh biết tay nghề sau cả tháng trời khổ luyện từ chỗ cô Na đấy," Lycoris dương dương đắc ý nói.

"Ồ? Nghe có vẻ đáng để mong đợi đấy."

Vừa nói, Trần Hoài Nam vừa cởi bỏ lớp áo ngoài rồi nằm thẳng xuống giường, để lộ tấm lưng gầy gò về phía Lycoris.

Sở dĩ cậu chấp nhận cá cược dễ dàng như vậy là vì cậu thật sự không cảm thấy mệt lắm... Vả lại, cậu càng không sợ "sức chiến đấu" của một tay mát-xa nghiệp dư như con bé này.

Mà phần thưởng cho người chiến thắng lại còn rất hấp dẫn nữa chứ... Cậu không có lý do gì để từ ch��i cả.

Lycoris không chút ngại ngùng ngồi lên lưng Trần Hoài Nam, đồng thời những ngón tay xinh xắn cũng bắt đầu chuyển động nhịp nhàng như một cỗ máy: "Vậy thì em bắt đầu đây, đừng có hối hận nhé."

Khoảnh khắc những ngón tay đầu tiên chạm vào huyệt đạo, cơ thể Trần Hoài Nam đã bắt đầu co giật: "!!!?"

Từ từ đã, cái cảm giác hệt như bị giật điện này là gì...? Ô!

"Ôi... Cha... Cha..."

"Biết ngay mà... Cả độ cứng của các khối cơ lẫn âm thanh phát ra từ miệng anh tuyệt đối không thể nào là giả được." Lycoris hừ lạnh: "Miệng thì cứng lắm nhưng cơ thể anh thì lại đang tỏ ra rất thành thật... Đừng có giở giọng khinh thường em chỉ vì em mới học mát-xa nha!"

Tựa như muốn dạy cho Trần Hoài Nam một bài học nhớ đời, những ngón tay của Lycoris càng lúc càng hoạt động nhanh và bài bản hơn. Điều đó khiến một người nổi tiếng cứng cỏi như Trần Hoài Nam nhiều lúc cũng không thể kìm được mình, trong vô thức tạo ra những âm thanh kỳ lạ thu hút sự chú ý của cô gái còn lại đang ở dưới nhà.

Bịch~

Bịch~

"Dừng... Dừng lại..."

"Chưa được, em phải làm cho anh sướng đến ngất đi mới thôi!"

Sao lại nói vậy hả em!?

Người ta mà hiểu lầm thì anh sẽ phải chuyển hộ khẩu vào tù đấy!

Lúc này thì Himiko đã từ dưới nhà chạy lên phòng. Cứ nghĩ hai người họ đang làm chuyện đồi bại, Himiko đã định gân cổ lên chửi một phen... Thế nhưng khi lên đến nơi, cô ấy lại thấy cảnh tượng này có gì đó không giống như mình tưởng tượng.

Vì quái gì cậu ta lại là người tạo ra những âm thanh kỳ lạ?

A? Là mát-xa à...

May quá, không phải chuyện đồi bại...

Lycoris vì quá tập trung vào công việc nên không để ý, mãi cho đến khi âm thanh của Trần Hoài Nam yếu dần... Cô bé mới nhận ra Himiko đã đứng quan sát hai người từ rất lâu: "Là chị à? Em đang bận chút... Em phải dạy cho tên đầu đất này một bài học!"

"Hình như cậu ấy sắp ngủ rồi đấy..."

"Em biết thế nên em mới giảm cường độ lại đây này... Coi bộ cơ thể của anh ấy giờ đã được thư giãn không ít rồi. Muốn ngủ một giấc cũng không phải là chuyện lạ gì." Lycoris cười nói: "Cũng may mà em để ý kịp thời... Chứ nếu không anh ấy sẽ lại làm việc quá sức mất."

Với những vất vả triền miên trong khóa huấn luyện khắc nghiệt... Chỉ một đêm nghỉ ngơi tử tế là hoàn toàn không đủ để phục hồi.

Cơ thể rõ ràng vẫn còn mệt mỏi mà Trần Hoài Nam vẫn cố gắng ép bản thân đi dọn phòng cho bằng được... Về chuyện này thì Lycoris cũng hết biết nên nói gì cho phải.

Bất đắc dĩ lắm cô ấy mới phải đưa ra lựa chọn này mà thôi.

Lycoris vốn không muốn Trần Hoài Nam phải xấu mặt... Tuy nhiên, để thúc đẩy quá trình hồi phục của cậu ta, cô ấy buộc phải làm vậy.

Xong xuôi, Lycoris lại quay sang Himiko, miệng khẽ nở một nụ cười: "Nếu chị đã lên đây rồi thì mau vào vị trí luôn đi. Chăn ấm nệm thơm, rõ ràng đây là địa điểm thư giãn tuyệt vời nhất rồi còn gì?"

Himiko: "..."

Cô ấy vô thức nhớ lại những âm thanh kỳ lạ mà Trần Hoài Nam vừa tạo ra... Trong đầu lập tức nảy ra ý định bỏ chạy.

"Không có cửa đâu."

Lycoris túm lấy cánh tay Himiko rồi quật ngã cô gái trẻ lên giường, đồng thời còn "ra tay" khóa chặt tứ chi lại: "Bản thân chị cũng không khác anh Nam là mấy, toàn ép bản thân vượt quá giới hạn thôi. Dù gì thì cũng đang rảnh rỗi, cứ để em đây giúp hai người 'hồi phục sinh lực' nhé~"

"Dừng lại đi... Chị không muốn..."

Nghĩ tới chuyện mình sẽ tạo ra những âm thanh đó ngay bên cạnh người mình thích, Himiko thực sự cảm thấy nóng mặt!

Như vậy có hơi...

Không ổn chút nào!

Nhưng rốt cục, cô ấy vẫn không thể chống lại Lycoris một khi cô bé đã thực sự nghiêm túc.

"A~ chỗ đó... Không được đâu~"

Ưm~

"Chậm đã, thực sự..."

Lycoris: "Anh ấy ngủ rồi, sẽ không nghe thấy đâu nên chị đừng lo."

Thật ra là có nghe thấy.

Cậu đúng là đã ngủ thật, nhưng đồng thời cũng bị đánh thức ngay sau đó bởi những âm thanh kỳ lạ mà hai cô nàng tạo ra.

Thật bổ tai... Thật mát mắt...

Và cũng...

Thật khiêu gợi!

Bất quá, đến sau cùng, cậu cũng chỉ có thể làm ngơ để hai cô nàng "hành sự." Nguyên nhân đơn giản là vì cậu đã không còn đủ sức để đuổi họ đi nữa... Và thật ra thì một phần nào đó trong cậu cũng đang kháng cự lại ý nghĩ đó!

Tuy vậy, điều quan trọng nhất khi cậu lựa chọn tiếp tục giả vờ ngủ là vì muốn bảo vệ mạng sống... Nếu không, cậu sẽ chết dưới tay Himiko khi cô ấy thẹn quá hóa giận.

Người thông minh như cậu biết rõ bản thân nên làm gì trong tình huống này! Bạn vừa thưởng thức một phần nội dung độc quyền được phát hành bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free