Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 140. Tăng size

Sáng hôm sau, Trần Hoài Nam thức giấc với đầu óc trống rỗng.

"Hình như mình đã quên mất điều gì đó rất quan trọng..."

Cậu linh cảm như vậy, nhưng lại không tài nào nhớ nổi mình đã quên điều gì.

"Không nhớ thì cũng đành chịu. Thôi thì hôm nay cứ dậy sớm nấu bữa sáng, rồi dọn dẹp phòng ốc. Cái mùi thoang thoảng đó thật sự khiến mình khó chịu quá."

Thấy Trần Hoài Nam định rời giường, Lily, người vốn đang nằm ngủ say bên cạnh, lập tức vươn tay níu lấy cậu, đồng thời yếu ớt lên tiếng: "Vẫn còn sớm mà... Ngủ thêm chút nữa đi anh..."

"Em vẫn không bỏ được cái tật lén lút trèo lên giường anh nhỉ?"

"Còn anh thì vẫn nhẫn tâm từ chối tình yêu to lớn của em!" Lily ngồi dậy, quàng tay qua cổ Trần Hoài Nam rồi chu chu cái mỏ: "Nụ hôn buổi sáng của anh đây... Chụt!"

"Ra chỗ khác!"

Lily cười khúc khích dù bị cậu đẩy mạnh đến mức suýt ngã khỏi giường: "Em đang bận thương lượng với Lycoris vài chuyện quan trọng, anh cứ đi trước đi, lát nữa em sẽ xuống."

"... Em sẽ không làm gì biến thái đâu đấy chứ?"

"Em hứa."

Trần Hoài Nam nhìn chằm chằm Lily một lát, rồi mới chịu đóng cửa xuống lầu chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.

"Giờ thì nhờ vào em cả đấy, Lycoris."

"..."

...

...

Dưới nhà.

Thấy Himiko đang luyện kiếm ngoài sân, trong lòng Trần Hoài Nam đột nhiên dâng lên một cảm giác lạ lùng. Trái tim cậu bất giác đập nhanh hơn bình thường, đồng thời cũng có một chút cảm giác tội lỗi mà chẳng biết vì cớ gì.

"Ma chướng."

Khẽ lắc đầu xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, Trần Hoài Nam lập tức đi vệ sinh cá nhân và bắt tay vào công việc thường lệ mỗi buổi sáng.

Khoảng chừng một hai tiếng sau, Himiko quay trở vào nhà, người dính đầy mồ hôi. Cô không để tâm đến Trần Hoài Nam đang ở trong bếp mà phi thẳng vào phòng tắm, giỏ đồ đã được chuẩn bị sẵn như một bài học rút kinh nghiệm.

Lần này cô sẽ không dại gì làm vậy nữa...

Chẳng bao lâu sau, Himiko đã tắm xong.

Cô vốn không phải kiểu con gái thích ở lì trong phòng tắm, vậy nên thời gian cô cần để làm sạch cơ thể cũng không nhiều như những cô gái khác.

"Mặc đồ vào thôi... Không được quên!"

Nhớ lại chuyện tối hôm qua, gò má Himiko lại bắt đầu ửng đỏ. Cô khẽ thở dài rồi mặc áo ngực vào, sau đó...

Cách~

Himiko: "...?"

Cách~ cách~

Himiko: "...!?"

"Sao lại thế này... Không vừa nữa rồi?"

Đúng vậy, chiếc áo ngực này đã không còn vừa vặn với kích cỡ của cô nữa... Mà trớ trêu thay, đây lại chính là chiếc áo có size thoải mái nhất trong toàn bộ đống đồ lót của cô.

Tức là... Cô đành phải chịu cảnh chật chội!

"Thứ này vẫn còn lớn lên sao? Lỡ cậu ấy thấy phản cảm thì toi đời mình mất..." Himiko bắt đầu cảm thấy phiền não vì cái "thế mạnh" đang sắp sửa trở thành "thế yếu" của mình: "Đôi khi xinh xắn đáng yêu như Lily cũng tốt... Đỡ phải lo chuyện giữ dáng như mình."

Cố gắng cài nút thêm một chút nữa, Himiko mới từ phòng tắm trở ra.

Cũng cùng lúc đó, Trần Hoài Nam đã bày sẵn thức ăn ra bàn, và Lily cũng đã lật đật xuống lầu. Chẳng là... cả ánh mắt lẫn khí chất của Lily đều có gì đó khang khác...

"Chào buổi sáng, anh Nam, chị Himiko."

Trần Hoài Nam ngẩng đầu, liếc mắt một cái đã nhận ra đối phương: "Chào em, Lycoris. Đây là lần đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt nhỉ? Mà sao tự nhiên Lily lại "đẩy" em ra đây vậy?"

"Em với cô ấy đã thương lượng vài điều... Nên là cả ngày hôm nay sẽ thuộc về em," Lycoris cười nói. "Nếu anh thấy tò mò thì cứ đi hỏi Lily, đừng hỏi em."

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

Lycoris vẫn giữ nguyên nụ cười, từng bước tiến đến chỗ Himiko: "Suỵt... Em đã xóa đi đoạn ký ức tối hôm qua rồi nên anh ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu. Chị đừng cư xử kỳ lạ quá, kẻo anh ấy nhớ lại..."

"Sao em lại xóa đi?"

"Không xóa đi thì hai người còn có thể nhìn mặt nhau mà nói chuyện được à? Vả lại, em cũng không muốn anh ấy cảm thấy khó xử hay tự trách..." Lycoris đáp: "Chị đấy, bộ chị quên anh ấy là kiểu người như thế nào rồi sao? Đừng làm khó anh ấy."

"Chị hiểu rồi..."

"Chị cứ xem đó là hồi ức đẹp của riêng mình đi. Huống hồ chính miệng chị cũng đã bảo anh ấy quên đi rồi còn gì..."

"..."

Himiko khẽ thở dài.

Vậy cũng tốt.

Vốn dĩ ngay từ đầu, cô đã không muốn chinh phục Trần Hoài Nam bằng cách thức hèn hạ đó.

Himiko muốn chinh phục Trần Hoài Nam bằng tất cả những gì mình có, đủ sức khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải tâm phục khẩu phục! Đó mới chính là mong muốn thực sự của cô!

"Mà em thật sự là một Lily khác đấy à? Đúng là... rất khác biệt," Himiko xoa cằm nhìn Lycoris, trong vô thức đưa ra nhận xét: "Có gì đó điềm tĩnh và u tối hơn nhỉ?"

Lycoris mỉm cười cho qua chuyện, rồi cả hai nhanh chóng tiến về phía bàn ăn nơi Trần Hoài Nam đang ngồi đợi và bắt đầu xơi cơm.

"Anh Nam, để em báo cho anh một tin mừng nhé," Lycoris vừa ăn vừa nói: "Ngực của chị Himiko lại to thêm rồi đó, nên bộ áo ngực hiện tại đã không còn vừa nữa... Lỡ mà đứt dây thì nguy thật đấy."

Himiko: "!!!"

Trần Hoài Nam: "..."

Nghe Lycoris nói, Trần Hoài Nam cũng nhìn chằm chằm hai ngọn đồi hùng vĩ của Himiko rồi khẽ thở dài: "Biết là có chút thất lễ... Nhưng hai thứ đó thật sự vẫn còn phát triển thật sao? Cũng may là định lực của tôi tốt, nếu không..."

Lycoris nhếch môi: "Nếu không?"

Trần Hoài Nam chỉ cười mà không trả lời, khiến Himiko vô thức nảy sinh cảm giác vừa mừng vừa sợ.

"Vậy hôm nay cậu phải ra ngoài mua áo ngực rồi nhỉ?" Trần Hoài Nam hỏi.

"Ừm... Chắc vậy. Em ấy nói đúng... Lỡ mà đứt dây thì nguy thật."

Đứt dây?

Đứt dây...

Trần Hoài Nam tựa như vừa nghĩ tới chuyện gì đó kinh khủng, sắc mặt bỗng chốc tối sầm lại: "Lycoris, em có thể thay Himiko đi mua được không? Lỡ cô ấy lại hoạt động mạnh quá thì..."

"Sợ là không được. Anh biết đấy, em hiện tại khá là nổi tiếng... Và chắc anh sẽ không muốn chuyện em đi mua đồ lót trở nên viral trên mạng xã hội đâu nhỉ?" Lycoris cười tít mắt trả lời.

Quả nhiên, con bé này cực kỳ xấu tính!

"Nam, tôi sẽ cho cậu biết số đo... Nên là..." Himiko buông bát cơm xuống, lúng túng ngượng ngùng thỉnh cầu: "Nhờ cậu mua giúp tôi vài chiếc áo lót được không?"

Trần Hoài Nam: "..."

Với biểu cảm như thế này... Cậu thật sự không nỡ từ chối... Nhưng mà ngại quá, lỡ bị người ta hiểu lầm thì sao?

"Đi mà~"

"... Được rồi, thôi được rồi!" Trần Hoài Nam cắn răng: "Ai bảo tôi là osin của hai người cơ chứ... Khổ thật, nói mãi! Chỉ áo lót thôi chứ gì? Không cần quần lót à?"

"Đồ lót của con gái không nhất thiết phải trên dưới đồng bộ đâu. Vả lại, chỉ có ngực của chị ấy quá cỡ thôi..." Lycoris cười nói: "Chứ vòng ba mà cũng quá cỡ nữa thì chắc chắn là bị anh vỗ béo đến thừa cân rồi."

Trần Hoài Nam: "..."

Himiko: "..."

Con bé Lycoris này không chỉ xấu tính mà còn đặc biệt gợi đòn nhỉ?

"Đau! Đau! Em giỡn thôi mà!"

Bị Himiko xách tai, Lycoris mới thôi không chọc ghẹo hai người nữa.

Không lâu sau khi ăn cơm xong, để tiết kiệm thời gian cho kịp về dọn phòng, Trần Hoài Nam liền lập tức chuẩn bị đồ đạc rồi lặng lẽ rời đi.

...

...

Bằng cách nào đó, hiện tại Trần Hoài Nam đã thực sự đứng trước gian hàng đồ lót nữ trong khu mua sắm... Và ngay bên cạnh cậu là một chị nhân viên đang nhìn cậu với ánh mắt vô cùng kỳ dị.

Cậu biết, nếu không có lý do chính đáng thì cậu chỉ có nước lên đồn gặp cán bộ!

"Thưa chị, em đến mua đồ lót cho bạn gái."

Chị nhân viên: "..."

"Sao bạn gái không đi cùng cậu đến đây tự mua mà chỉ có một mình cậu? Cậu tưởng tôi ngốc nghếch, dễ lừa lắm sao?"

Trần Hoài Nam vội vàng khoát tay: "Không phải vậy đâu ạ, chẳng là gần đây cô ấy tăng size hơi quá... Thành ra mấy bộ áo lót trước đó đều không còn vừa nữa. Em sợ cô ấy đi nửa đường đứt dây nên mới tự vác mặt ra đây mua... Mong chị thông cảm."

Chị nhân viên: "..."

Lý do thật tệ hại không tả nổi... Nhưng kỳ lạ thay, trực giác của phụ nữ lại mách bảo rằng cậu nhóc này không hề nói dối.

"Vậy cậu có biết size cụ thể của bạn gái mình không? Hoặc cứ cầm tạm vài cái về cho cô ấy mặc đỡ rồi lại đến đây mua sau?" Chị nhân viên khẽ thở dài hỏi.

"Cô ấy vừa nói cho em rồi."

Trần Hoài Nam ngập ngừng, sau đó nhỏ giọng nói với chị nhân viên: "Của cô ấy chắc cỡ..."

"..."

Chị nhân viên nghe xong, không nhịn được trừng to mắt kinh ngạc: "Bạn gái cậu rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy? Cỡ đó là G-cup rồi còn gì!?"

"Thì bởi vậy... Nên nó mới không vừa đấy."

Chị nhân viên xoa cằm, ngẫm nghĩ một lát rồi thật tình khuyên nhủ: "Cỡ "khủng bố" như bạn gái em thì ở đây không có nhiều... Hay là cứ cầm đại một cái về cho cô ấy mặc tạm đi, hôm sau các em lại cùng nhau đến đây thử đồ. Với kích cỡ đáng mơ ước đó, em nên cẩn thận một chút kẻo mất công hoàn trả đồ lại cho chị."

"Ngoài ra, dù sao thì hai đứa cũng là một đôi nên em có thể tận dụng cơ hội này để "thưởng thức" cơ thể cô ấy đấy," chị nhân viên cười nói.

Trần Hoài Nam: "..."

Quá có lý.

Cậu hiểu ý của chị ấy...

Nhưng vấn đề ở đây là họ đâu có phải một cặp thật sự!?

"Vậy... Nhờ chị."

Hết cách rồi, thôi thì hôm sau cứ để cô ấy tự biên tự diễn vậy.

Cậu đã cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình hết mức có thể rồi, không thể làm tốt hơn được nữa đâu!

Chết tiệt, quả này có nhảy xuống hố trốn cũng không hết xấu hổ!

Lỡ mà bị người quen nhìn thấy thì...

"Yo, Nam, cậu ở đây làm quái gì vậy?"

Bị ai đó bất ngờ gọi tên, Trần Hoài Nam không nhịn được giật bắn mình, đồng thời ra sức phủ nhận danh tính: "Nhầm người rồi anh bạn, tên tôi không phải Nam."

"Hmm... Nếu tôi đoán không sai thì cậu ở đây để mua đồ lót cho Himiko nhỉ? Thật trùng hợp, tôi cũng ở đây với mục đích tương tự đây."

Dạ Trầm Uyên xuất hiện trước mặt Trần Hoài Nam với đôi mắt thâm quầng, trông có vẻ vô cùng u ám, thậm chí sự tồn tại của cậu ta dường như còn mờ nhạt hơn ngày thường: "Đừng hỏi tôi lý do vì sao tôi lại có mặt ở đây... Lát nữa, chúng ta có thể từ từ nói chuyện, tôi sẽ bao tiền nước."

Trần Hoài Nam: "..."

Cậu đột nhiên có cảm giác người này hôm qua còn thê thảm hơn cả cậu.

Mà...

Tại sao cậu lại nghĩ như vậy nhỉ?

Mọi quyền lợi đối với bản thảo này đều được bảo hộ chặt chẽ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free