Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 134. Thây chất đầy đồng

"Himiko, nghe tụi này nói đây... Cậu tốt nhất vẫn nên dừng lại đi, đừng lãng phí nguyên liệu thêm nữa, làm ơn!"

Trong lúc Himiko đang tập tành làm bếp, những thành viên khác trong lớp cá biệt chỉ còn nước quỳ mọp xuống van xin cô nàng dừng tay.

Thật ra, cái gọi là "lãng phí nguyên liệu" chẳng qua chỉ là cái cớ để ngăn cản cô ấy... chứ nguyên nhân chính yếu khiến họ phải van nài thảm thiết đến vậy là vì họ chính là những "vật thí nghiệm" bất đắc dĩ!

Không ngoa khi nói rằng, những "món" mà Himiko tạo ra trong quá trình nấu nướng đều là những "tinh phẩm" thượng hạng trong hàng ngũ độc dược!

Cả lớp cá biệt bây giờ đã có quá nửa số thành viên bị ngộ độc và đang thoi thóp trong vòng tay Lưu Hiên. Trong nỗi kinh hoàng tột độ, những người khác đã chấp nhận vứt bỏ hết tôn nghiêm, quỳ mọp xuống cầu xin sự nhân từ.

Himiko liếc xéo một cái, khẽ "Tch~".

Chứng kiến cô nàng tặc lưỡi, cả bọn còn lại sợ đến run lẩy bẩy.

Thôi rồi!

Sau khi cấp tốc dùng vài lá bùa giải độc cho Dạ Trầm Uyên, Ikki ghé tai cậu ta thì thầm điều gì đó, rồi cả hai lén lút chuồn mất. Rõ ràng là đi tìm viện trợ rồi.

Vừa rời đi được một lát thì Himiko đã dọn ra thêm một nồi lẩu nghi ngút mùi hắc ám và quỷ dị. Cô nở nụ cười rạng rỡ, quay sang niềm nở mời mọi người: "Bữa ăn xong rồi, mời các cậu thưởng thức."

Rất hiếm khi Himiko chịu lộ nụ cười trước ai đó ngoài Trần Hoài Nam.

Thế nhưng dưới ánh mắt của những kẻ đang cận kề cái chết, nụ cười ấy lại không khác gì nụ cười của quỷ dữ... Một con quỷ tàn nhẫn đang tìm mọi cách để khiến họ sống không bằng chết!

"Tôi... có thể từ chối không?" Edgar run lẩy bẩy nói.

"Hửm? Ăn, hay chết?"

Nụ cười của Himiko dần trở nên lạnh nhạt, cùng lúc đó, tay cô gõ nhẹ lên thanh kiếm đỏ thẫm giắt bên hông.

Limia, Edgar và Lục đồng loạt thốt lên nỗi lòng của mình, cũng là nỗi lòng của những người đã "hy sinh": "Kỳ thực, thưa đại tỷ, tụi này hoàn toàn không thấy sự khác biệt nào giữa hai lựa chọn đó."

Ăn cũng chết, không ăn cũng chết. Sự khác biệt duy nhất có chăng chỉ là mức độ thống khổ giữa hai cách chết mà thôi.

"Các cậu tự ăn hay để tôi ép các cậu ăn?" Himiko vừa hăm dọa vừa đổ hết ra bát, "niềm nở" phục vụ cho từng người một.

Limia, Edgar và Lục chỉ biết nhìn nhau, nặng nề nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Số phận rồi!

Sử dụng hết toàn bộ dũng khí, cả bọn hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt nuốt trọn cả bát canh.

Biểu hiện đầu tiên là chóng m��t, da thịt tím tái, hơi thở gấp gáp.

Tiếp đến là nhức đầu, buồn nôn, đau bụng, sốt cao đùng đùng.

Cuối cùng, hệ thần kinh vận động hoàn toàn tê liệt, mất hết sự tỉnh táo và lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Toàn bộ quá trình ngộ độc chỉ diễn ra trong khoảng năm đến mười giây, tùy thuộc vào thể trạng từng người.

Himiko: "..."

Lưu Hiên đang ngồi chăm sóc bệnh nhân ở đằng xa, mắt thấy cảnh này chỉ biết thở dài một hơi, lòng thầm cảm thấy may mắn khôn xiết khi bản thân là một Healer nên mới tránh được đại tai kiếp này.

Sau đó, cậu tiến tới nhanh chóng cứu chữa trước khi ba con người khốn khổ kia thật sự "về cõi tiên".

"Quái lạ, mình làm sai chỗ nào nhỉ?"

Himiko tỏ ra không quá để tâm đến tính mạng của ba người vừa bị đầu độc, chỉ chăm chú nhìn vào nồi lẩu hắc ám của mình với đủ loại câu hỏi trong đầu. Điều đó thực sự khiến cô trở thành một Quỷ Vương đúng nghĩa trong mắt Lưu Hiên.

"Các cậu! Tôi mang cứu viện tới rồi!"

Lúc này, giọng của Dạ Trầm Uyên và Ikki đột ngột vang lên, nghe như chan chứa niềm hạnh phúc khôn tả. Tuy nhiên, Lưu Hiên đã đáp lại hai người họ bằng một hiện thực tàn khốc: "Muộn rồi, ba người đó đều thăng thiên cả rồi."

Ikki: "..."

Dạ Trầm Uyên: "Vẫn là quá trễ... Ôi!"

Cả hai người bất lực quỳ gục xuống, trong lòng dâng lên nỗi tự trách vô hạn.

"Trò quỷ gì vậy? Sao lại phơi thây đầy đồng thế này?"

Trần Hoài Nam tuy xuất hiện với vai trò cứu viện nhưng thực chất lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra... Mãi đến khi nhìn thấy chiếc nồi đang bốc khói đen nghi ngút bên cạnh Himiko, chỉ trong một thoáng chốc, cậu liền hiểu ra toàn bộ sự tình.

Bảo sao xác chất thành đống... Hóa ra là do thứ vũ khí hóa học độc hại đó!

"Mấy ông thần tham ăn trong Thú Tộc mới đầu ham hố lắm... Kết quả là vừa thấy mấy người đồng đội nằm lại xong thì cả bọn liền chạy mất dép hết luôn rồi. Đúng là không có nghĩa khí gì cả." Lưu Hiên chỉ về phía đống "xác" nói.

Trần Hoài Nam nhìn sang đống xác, khóe miệng giật giật.

"Himiko."

"!!!!?"

Nghe thấy Trần Hoài Nam gọi, Himiko không khỏi giật mình thon thót. C�� thoáng liếc về phía Ikki và Dạ Trầm Uyên bằng ánh mắt đầy sát khí, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thường: "Nam, cậu thấy đấy, tôi..."

"Tôi đều hiểu, khỏi phải giải thích." Trần Hoài Nam khổ não vuốt trán: "Cơ mà ít nhất cũng đừng ép họ phải "thưởng thức" thành phẩm của cậu chứ? Chính bản thân cậu còn nhận thức được mức độ nguy hiểm của chúng rồi còn gì?"

"Chỉ là mấy con chuột bạch thôi mà? Sao cậu lại coi trọng chúng đến vậy?" Himiko nhìn Trần Hoài Nam bằng ánh mắt nghi hoặc thuần túy, cứ như thể chuyện cô vừa làm là lẽ đương nhiên vậy.

Trần Hoài Nam: "..."

Cả lớp: "..."

Mẹ kiếp, đây là lời mà con người nên thốt ra sao? Cô ấy có thật sự là đồng loại của chúng ta không vậy!?

Trần Hoài Nam thở dài: "Chuyện này để tính sau đi. Cậu muốn tập tành nấu nướng cũng được thôi... nhưng tốt nhất đừng bắt đầu với mấy món phức tạp như vậy. Cậu thử làm món trứng chiên cho tôi xem nào."

Nghe xong, cả lớp mặt mày tối sầm lại: "Nam, cậu định..."

"Tôi sẽ tự mình thử món, không phiền đến các cậu đâu." Trần Hoài Nam nói tiếp: "Tán hết đi, bầu không khí ở đây đang dần trở nên độc hại rồi đấy."

Vụt~

Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, nơi đây liền đã không còn một bóng người.

Himiko: "..."

Sao mà bực mình thế nhỉ?

"Mau làm đi, đừng có nhìn tôi kiểu đó."

Himiko phồng má giận dỗi, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Xèo~ xèo~

Trực tiếp chứng kiến Himiko chiên trứng, Trần Hoài Nam chậm rãi gật đầu tỏ vẻ rất hài lòng. Ấy là cho đến khi món trứng được dọn ra đĩa... Cậu ta mới dần lộ ra vẻ kinh hoàng.

Đen thui một màu, lại còn bốc mùi cực kỳ khó ngửi!

"Cái quái gì vậy? Mình có bỏ sót công đoạn nào không thế?" Trần Hoài Nam dụi dụi mắt, hoàn toàn không dám tin vào những gì mình thấy: "Đậu xanh rau má, rõ ràng cậu ấy không làm sai bước nào cả... Sao nó lại ra nông nỗi này?"

Phép màu quái quỷ nào đã biến món trứng chiên tưởng chừng đơn giản ấy trở thành một tạo vật hắc ám ngay trước mắt cậu vậy!?

Bằng cách nào cơ chứ!?

Nghe Trần Hoài Nam lẩm bẩm, Himiko chỉ biết nhún vai đầy bất lực.

Đến cả cái vi���c đơn giản như đập trứng cho vào chảo, đảo đều đến lúc nó chín thôi mà cô ấy cũng không làm xong... Thật sự, chính cô ấy cũng không biết mình còn có thể "phế" đến mức nào nữa.

Chỉ riêng trong lĩnh vực này, cô cảm thấy cực kỳ thất vọng về bản thân.

Trần Hoài Nam đã cố nghĩ ra cách gì đó để an ủi Himiko, nhưng sự thật là cậu chẳng thể nghĩ ra nổi. Cuối cùng, cậu chỉ đành nói thẳng: "Vì lẽ gì mà cậu lại cố gắng đến thế?"

"Vì..."

Himiko thoáng nhìn sang Trần Hoài Nam, sau đó lại quay đi chỗ khác, đôi tai hơi ửng đỏ: "Tôi... Chỉ muốn chứng minh cho ai đó biết rằng là tôi đang quyết tâm đến nhường nào."

"..."

"Ha... Thôi được rồi." Trần Hoài Nam chỉ biết thở dài rồi cười khổ một tiếng: "Thôi đành chịu vậy, coi như tôi xui xẻo đi."

Dứt lời, cậu ta thọc đũa, gắp một ít "sản phẩm thất bại" cho vào miệng. Kết quả dĩ nhiên chẳng hề dễ chịu chút nào, tuy vậy cậu ta vẫn cố sức đứng vững: "Dở tệ, nhưng ít nhất nó vẫn đỡ hơn món lẩu của cậu."

Himiko: "..."

A, cậu ấy vẫn vậy...

Đó chính là l�� do tại sao...

...

"Này! Lơ đễnh cái gì thế? Mau tiếp tục đi, tôi sẽ chỉ cho cậu vài mẹo vặt."

"Hửm?"

Himiko nhanh chóng tỉnh táo lại, đồng thời lắng nghe gợi ý của Trần Hoài Nam: "Trước khi gặp tôi... Ừm, biết là không nên nói điều này đâu, nhưng hồi còn nhỏ cậu thích ăn món gì nhất?"

"Omurice." Himiko trả lời.

"Ồ? Không ngờ đấy, cái món đó ư?" Trần Hoài Nam cười hỏi: "Là ai nấu cho cậu?"

"Mẹ tôi."

Để tránh cho bầu không khí càng thêm nặng nề, Trần Hoài Nam tiếp tục nói: "Để có thể làm ra một món ăn thật ngon, những thứ mà một người đầu bếp cần không chỉ là kỹ năng, kinh nghiệm, mà còn là cả cảm xúc nữa."

"Cho nên..."

"Hãy nhớ lại hương vị ấy, cách làm ấy rồi tự mình mô phỏng lại đi." Trần Hoài Nam nhẹ nhàng cười nói: "Yêu cầu của tôi rất đơn giản: Hãy làm cho tôi một đĩa Omurice bằng tất cả cảm xúc cậu có thể khai thác từ những ký ức ấy. Chấm hết."

Himiko ngẩn người, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào trước yêu cầu của đối phương. Tuy nhiên, khi nhìn thấy cậu ta đã ngồi vào bàn và chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ... Bằng cách nào đó, cô đã biết mình nên làm gì.

"Cứ đợi đấy."

Sau khi chỉnh đốn lại tạp dề, Himiko tự tin bắt tay vào công việc.

Vừa làm, Himiko vừa cố gắng hồi tưởng lại những mảnh ký ức đã sớm vỡ vụn từ thuở thơ ấu, những ngày mà mẹ cô vẫn còn hiện diện.

"Hôm nay lại là Omurice sao mẹ?"

"Ừm, Himi-chan thích món này nhất phải không?"

"Vâng!"

"Vậy con mau ra ngoài kia đợi đi, chỉ một lúc là xong rồi."

"Không... Con muốn học cách làm nó..."

"Hì, Himi-chan nhà ta ngoan quá... Nhưng nghe mẹ nói này, con thật sự không hợp với bếp núc đâu."

"Hừm~"

"... Thôi được rồi." Người mẹ thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu cô con gái nhỏ bướng bỉnh: "Biết đâu một ngày nào đó... Món ăn tầm thường này sẽ cứu lấy con thì sao? Mẹ không chắc lắm... Nhưng hi vọng là nó sẽ hữu ích cho con."

"..."

Thế là đến khi quay trở về với hiện thực, Himiko đã hoàn thành đĩa Omurice cho Trần Hoài Nam từ lúc nào mà chính bản thân cô cũng không hề hay biết.

Cùng lúc đó, trong góc tối, nhóm bạn do cảm thấy không yên tâm nên đã lén lút xem trộm hai người họ, kẻo Trần Hoài Nam bị ngộ độc mà không được cứu chữa kịp thời thì nguy to.

"Giải pháp không tồi, nhưng tôi không nghĩ là nó sẽ có tác dụng."

"Shh~ đừng lớn tiếng, cứ yên lặng xem đi."

Bên bàn ăn, Trần Hoài Nam lặng nhìn đĩa Omurice trông hệt như một đống hổ lốn mà chỉ biết thầm kêu khổ trong lòng. Cậu chẳng thèm nhận xét về hình thức nữa, thay vào đó dứt khoát cho vào miệng...

Nhai nhai~

"..."

"Tệ."

Nhóm bạn: "..."

Này! Vừa phải thôi đấy ông thần!

Người ta đã dụng tâm cố gắng vì cậu đến nhường này rồi! Sao cậu nỡ lòng nào...

Ít nhất cũng phải là "không tệ" chứ!?

Vừa thầm kêu ca ai oán, nhóm bạn vừa nhìn về phía Himiko, nuốt nước bọt xem thử phản ứng của cô nàng.

Bị người mình thích chê bai thẳng thừng như vậy... Hẳn cô ấy sẽ bị tổn thương lắm nhỉ?

Chỉ thấy Himiko đưa hai tay lên che mặt, miệng cười toe toét tựa như ánh ban mai: "Heeheehee... Vậy sao? Thật may quá..."

Nhóm bạn: "!!?"

Đờ mờ phắc? Biểu cảm hạnh phúc đó là sao?

Có khi nào... cô ấy là "M" ngầm không?

Từ biểu hiện trước đó thì lẽ ra cô ấy phải là "S" mới phải chứ? Sao lại...

Cả nhóm bạn thật sự không thể nào hiểu nổi!

Lúc này, Camila lù lù xuất hiện bên cạnh nhóm bạn rồi nói: "Đừng có nghĩ xấu cho người ta chứ? Anh bạn đó đang ngầm khen cô ấy đấy... Chắc là cô ấy cũng hiểu nên mới trưng ra bộ mặt thiếu nữ như vậy."

"Khen ở đâu vậy?!"

"Nhớ món trứng chiên trước đó không? Cậu ta đã nhận xét nó là "dở tệ" đấy." Camila giải thích: "Còn về món Omurice này, cậu ta đã bảo là "tệ". Tuy chỉ thay đổi đúng một chữ thôi... nhưng ẩn ý thực sự của nó chính là "có tiến bộ" đấy. Mấy người đã hiểu chưa?"

"Ồ... Ồ..."

Hiểu chết liền đó!

Sao mà mấy cô nàng này lại hiểu được hay vậy? Con gái đúng là đáng sợ thật!

Bạn đang theo dõi nội dung được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free