(Đã dịch) Thần Sư - Chương 130. Bắt cóc, lại bắt cóc
Chán quá đi thôi. Hết học bắn cung lại livestream, rảnh rỗi chút nữa thì ra vườn... Tuy cuộc sống khá ổn nhưng mình vẫn thấy chán ngán.
Lily nằm ườn trên sofa, liên tục than thở, dù cô bé đang ở nhà một mình nên chẳng ai nghe thấy tiếng lòng mình.
"Chú ấy đã đi vắng mấy ngày liền rồi... Thế là mình cũng chẳng được gặp anh Nam nữa... Huhu, cảm giác cứ như cây thiếu nước vậy, héo hon cả người..." Lily vừa than vãn vừa lăn lóc xuống sàn nhà.
"Hừm, thôi thì hôm nay đành ra ngoài làm gì đó cho đỡ buồn vậy..."
Nghĩ rồi, cô bé liền đứng dậy chuẩn bị đồ đạc, đoạn đẩy cửa bước ra ngoài.
Thật ra thì những chỗ vui quanh khu phố này cô bé đã ghé thăm hết cả rồi, nên hiện tại cũng chẳng hy vọng nhiều vào việc sẽ tìm được điều gì đó mới mẻ để giải khuây.
Lily chỉ đơn thuần là đang đi dạo để giết thời gian mà thôi!
Đi được một lúc, Lily chợt đảo mắt về phía một tiệm sách. Nơi đó, trong góc tối vắng vẻ, những quyển tạp chí người lớn đang nằm im lìm: "Ôi, tài liệu môn sinh học kìa... Mình muốn mua vài quyển về tìm hiểu quá! Cơ mà mình là người của công chúng, lỡ bị phát hiện thì chết dở..."
"Mình cũng không thể nhờ ai mua hộ... Tài liệu trong phòng anh Nam thì mình cũng đã xem chán chê rồi." Lily thở dài nặng nề: "Còn xem trên mạng thì tuyệt đối không được, cô Na mà biết thì mình chẳng biết giấu mặt vào đâu!"
Ôi, cái thân hình bé tí này khiến ai cũng đối xử với mình như trẻ con... Thật khó chịu quá đi!
Không biết làm thế nào thì cơ thể này mới lớn lên đây? Lý thuyết đã thuộc nằm lòng rồi, giờ mình cũng nên học cách thực hành với người mình thích chứ~
Hì hì hì...
"Chị, đừng suy nghĩ lung tung nữa, người ta đang nhìn chị kìa." Từ bên mắt trái, Lycoris – như hiện thân của lý trí – vội vàng nhắc nhở Lily, người đang nở một nụ cười trông chẳng mấy thuần khiết: "Chị càng học càng hư, có khi giờ chị còn hư hơn cả em nữa ấy chứ."
Lily: "..." E hèm!
Thấy mọi người bắt đầu tập trung đông đúc, Lily liền quyết định tăng tốc một chút. Gọi là "một chút" cho khiêm tốn thế thôi, chứ thực tế là đôi chân cô bé giờ đã có thể sánh ngang với tốc độ trung bình của một chiếc xe hơi.
"Hôm nay thử chạy sang khu khác chơi một phen xem sao, dù gì ở đây cũng chẳng còn gì mới mẻ nữa." Lily thầm nghĩ.
Nhưng đột nhiên, bước chân cô bé chậm rãi dừng lại. Cùng lúc đó, bên mắt trái cô loé lên ánh sáng màu tím: "Có ác ý, rất gần... Hì hì, xem ra lần này có trò vui rồi đây?"
Cộp~ cộp~
Đúng như Lily cảm nhận, chỉ vài giây sau, một nhóm người mặc đồ đen bất ngờ xuất hiện cùng chiếc xe hơi được căn thời gian chuẩn xác đang lao thẳng về phía cô bé.
Có vẻ như Lily đã bị bọn chúng theo dõi suốt chặng đường... Và chúng chỉ đợi đến khi cô bé tự tìm đến đoạn đường tương đối vắng vẻ như hiện tại, mới lập tức ra tay trước khi lũ fan cu���ng của cô ấy kịp đuổi đến.
Bị bịt miệng bằng khăn tẩm thuốc mê hạng nặng, bị khống chế, trói gô rồi ném thẳng lên xe chạy đi mất, cả một quá trình Lily hoàn toàn không hề thể hiện bất kỳ sự kháng cự nào!
"Ngon! Bắt được hàng ngon rồi! Thật không ngờ chuyến này lại đơn giản đến vậy đấy chúng bay!"
"Thật, tao cũng đ** hiểu lý do tại sao bên cạnh thiên thần lại chẳng có ma nào đi theo bảo vệ cả... Như thế chẳng phải quá đơn giản rồi sao?"
Ngồi ở ghế lái, tên tài xế bình tĩnh nói: "Đừng chủ quan, cái gì dễ quá thường sẽ không đơn giản như vậy đâu. Từ giờ cho đến khi về căn cứ, chúng mày tuyệt đối không được buông lỏng cảnh giác!"
Qua thái độ và giọng điệu... nhiều khả năng tên tài xế chính là thủ lĩnh của nhóm bắt cóc này rồi.
"Vâng, sếp!"
Hể...
Thú vị thật nha.
Lần đầu bị bắt cóc nha, thật sự có hơi hồi hộp đấy~
Tưởng vui, ai dè Lily phải đợi thêm tận hai tiếng đồng hồ vô cùng nhàm chán nữa mới được đưa về căn cứ của lũ bắt cóc. Tại đó, cô bé bị ép đeo dây xích, còng tay và cả vòng cổ, trông chẳng khác nào một nô lệ thời trung cổ.
"Tụi mày bắt được hàng ngon đấy! Con bé này dễ thương thế này, có khi phải đáng giá cả triệu đô không chừng!"
Bị lũ đàn em dẫn vào sâu bên trong căn cứ, ngay tại đại sảnh với vô số cũi sắt cùng những nạn nhân xấu số khác, Lily đã tận mắt chứng kiến kẻ cầm đầu đường dây bắt cóc này: một tên béo ú khổng lồ, cả người đeo đầy trang sức vàng ròng... Đương nhiên, không cần nói cũng biết đống vàng kia từ đâu mà có.
"Đường dây buôn bán người nhỉ? Chẳng lẽ các anh không biết tội bắt cóc trẻ em sẽ bị phạt nặng lắm sao?"
Xoẹt~ Lily vừa mới lên tiếng thì đã bị gã cầm đầu giật dây xích, suýt chút nữa ngã chúi đầu.
Gã rít một hơi xì gà thật dài, miệng cười hềnh hệch trông đến là dị hợm: "Thiên thần của cả không gian mạng cơ đấy à... Em đúng là ngây thơ thật đấy. Có muốn anh đây dạy cho em vài điều thú vị về thế giới người lớn hay không?"
"Cụ thể là gì?" Lily hỏi.
"Ha ha ha~"
"Dâm ý rõ ràng thật, đúng là lũ bệnh hoạn."
"Đâu chỉ là dâm ý... Anh đây còn rất thích tra tấn nữa đó... Dung mạo em tuyệt đỉnh thế này, chắc tiếng hét lẫn tiếng rên rỉ cũng phải mát tai lắm nhỉ?" Gã nâng cằm Lily lên, đoạn còn liếm môi một cái.
"Mau thả cô ấy ra, tên khốn!"
Những người trong cũi sắt ra sức chửi bới, nhưng tất nhiên là chuyện đó chẳng thay đổi được tình hình... ngược lại còn có thể làm mọi chuyện tệ hơn: "Lắm mồm! Vẫn chưa biết sợ hả? Hay là để tao 'chơi' con bé cho chúng mày xem!?"
"Anh giai này, em có một câu hỏi." Lily đột nhiên lên tiếng: "Bây giờ đàn em của anh đã có mặt ở đây hết chưa? Còn tên nào lưu lạc ngoài kia nữa không?"
Gã cầm đầu có hơi nghi hoặc: "... Hết rồi, mà sao em vẫn tỉnh bơ vậy?"
"Thì bởi vì anh không có cửa đâu."
Rắc~ Lily dùng hai tay giật một cái, thế là chiếc còng rắn chắc liền đứt lìa trước con mắt kinh ngạc của gã cầm đầu. Còn Lily thì vẫn cười hi hi ha ha, biểu cảm hồn nhiên đến mức làm lũ bắt cóc phải lạnh sống lưng: "Nếu đàn em của anh đã ở đây hết thì em khỏi phải lo có cá lọt lưới rồi~"
Kết giới! Búng tay một cái, tức thì một kết giới vô hình liền xuất hiện, khiến khu vực này trở nên nội bất xuất ngoại bất nhập theo đúng nghĩa đen. Đồng thời, Lily bất ngờ tung ra một cú đấm móc, khiến gã cầm đầu suýt chút vỡ nát bộ xương hàm.
Thịch~
"Ugh... Khụ! Mẹ kiếp..."
Mặc kệ gã cầm đầu nằm vật vã trong vũng máu chờ chết, Lily nhặt chùm chìa khóa lên rồi đưa mắt nhìn về phía lũ đàn em vẫn chưa thôi kinh hãi bên dưới: "Nhào vô, mình bé chấp hết luôn á~"
"..."
Kết quả là chẳng ma nào dám xông lên, dù trong tay họ cũng có mã tấu đàng hoàng.
Tuy nhiên...
Mã tấu chưa bao giờ là thứ vũ khí dành cho những kẻ khôn ngoan.
Thế là vài tên khác đã móc súng lục ra, chĩa thẳng về phía Lily: "Đầu hàng đi, hoặc là tụi này sẽ nổ súng!"
"He..."
Lily chỉ nở một nụ cười trông đầy vẻ khiêu khích: "Cứ thử đi rồi sẽ biết."
Đoàng~ đoàng~
Là những kẻ liều lĩnh ngoài vòng pháp luật, bọn chúng đã thực sự nổ súng. Tuy nhiên kết quả vẫn như cũ, mấy thứ súng ống vớ vẩn hoàn toàn vô dụng đối với một sinh vật bậc cao như Lily.
"Đạn... bị chặn lại rồi?"
Một bức tường vô hình nào đó đã giữ chặt những viên đạn trước khi chúng kịp chạm vào người Lily... Rồi ngay sau đó, những viên đạn ấy đã lập tức được bắn trả về nơi sản xuất.
"A!"
"Mẹ nó!"
"..."
Lily đứng chống nạnh trước hiện trường hỗn loạn, thầm cảm thấy bản thân mình lúc này trông cực kỳ ngầu.
Tuy vậy, cô bé vẫn không quên việc chính yếu là sử dụng chùm chìa khóa để giải cứu các nạn nhân bị giam trong cũi sắt, những người vẫn đang mắt chữ "A" mồm chữ "O" nhìn Lily quét sạch toàn bộ lũ tội phạm.
Công việc giải cứu đã xong xuôi, giờ đã đến lúc thu lưới rồi.
Lily lại búng tay một cái, dùng dây leo trói chặt từng tên bắt cóc đang nằm quằn quại trên nền đất.
Lượng đạn phản xạ lại đã được cô bé tính toán sao cho bay thẳng vào chân bọn chúng, khiến khả năng vận động của đa phần đều bị hạn chế. Do vậy, khi bị trói bởi dây leo, bọn chúng đã không thể kháng cự chút nào, hệt như cái lúc Lily bị chúng bắt đi vậy.
Cho cả đám cosplay sâu bướm xong, Lily lại móc điện thoại ra, gọi vào đường dây nóng: "Alo alo, các chú công an phải không ạ? Cháu là Lily, hiện cháu đang ở trong căn cứ của lũ bắt cóc đây... Vâng, cháu sẽ gửi thông tin vị trí ngay lập tức."
Thấy Lily đã báo công an xong xuôi, một người trong số những nạn nhân bị bắt cóc liền lên tiếng hỏi: "Cô bé... À không, thiên thần, tại sao ngài vẫn chưa tháo hết đống xiềng xích đó đi vậy?"
Đúng thế, Lily hiện tại vẫn còn đeo vòng cổ, dây xích và còng tay... Tuy một vài bộ phận trong số chúng đã bị cô bé phá hủy phần nào. "Xin đừng gọi em một cách tôn kính như vậy, em ngại lắm ạ." Lily cười khúc khích: "Thật ra thì em đang muốn giữ mấy thứ này lại làm kỷ niệm... Hì hì."
Không biết anh ấy mà nhìn thấy mình hiện tại thì sẽ có cảm nhận như thế nào nhỉ? Mong đợi quá đi~
Chụp một tấm!
"Say cheese~"
Tách~
Chụp xong, Lily liền bấm nút gửi sang chỗ Trần Hoài Nam, và dĩ nhiên cậu ta không thể xem ngay được... Bởi vì nơi đó chính là khắc tinh của đồ công nghệ.
Mặc dù phải đợi hơi lâu, thế nhưng Lily vẫn rất mong chờ biểu hiện của cậu ta.
"Lát nữa mấy chú công an sẽ đến nên mọi người cứ ở lại đây đợi nhé, em đi trước đây." Lily vẫy tay chào tạm biệt mọi người rồi mở rộng đôi cánh trắng muốt, vụt~ một cái liền bay thẳng về phía chân trời.
"Thiên thần..."
Với sự tôn kính và lòng biết ơn vô hạn, bọn họ chắp tay cầu nguyện... hệt như những tín đồ sùng đạo đang gửi gắm đức tin đến vị thần của mình.
...
...
Ta tên Vũ Trung Ngạn, là một người chuyển sinh.
Dĩ nhiên không giống như trong mấy bộ phim anime, ta không chuyển sinh từ thế giới khác đến đây. Ta đã luôn là người của thế giới này, chẳng qua... việc chuyển sinh của ta chỉ đơn giản là hệ quả của công pháp ta vô tình nhặt được và tu luyện: Viên Đạo Chuyển Sinh Công.
Đạo chính là con đường, một khi ta đi đến điểm cuối cùng trên con đường đó, tự khắc ta sẽ có được sự tái sinh mà vẫn giữ nguyên mọi ký ức và kinh nghiệm từ tiền kiếp. Quá trình này có thể sẽ mất kha khá thời gian, nhưng đó không phải chuyện ta cần nói ở đây.
Ta có một người bạn thân, hắn cũng là kẻ đang tu luyện Viên Đạo Chuyển Sinh Công giống như ta. Chúng ta đã luôn là một đôi bạn thân thiết, và nguyên nhân đằng sau thật ra cũng khá ngớ ngẩn.
Ta rất đẹp trai, không đùa đâu. Chỉ vì cái ngoại hình mỹ miều này mà ta đã bị quá nhiều cô gái theo đuổi. Ngày ngày chứng kiến thói hư tật xấu của họ khiến ta hoàn toàn mất niềm tin vào con gái...
Còn bạn của ta, hắn chỉ đơn thuần là một võ si, trong đầu ngoài mong muốn trở nên mạnh hơn ra thì chẳng còn ý nghĩ gì khác. Thế nhưng cũng chính sự đơn thuần và thẳng thắn đó đã chạm đến ta, biến cái điểm chung ít ỏi ấy trở thành sợi dây liên kết mà cả hai vô cùng trân trọng.
Ừm, ít nhất thì đó là chuyện của kiếp trước, của thời điểm trước khi cả hai thực hiện quá trình chuyển sinh.
Kể từ thời khắc gặp nhau sau khi hoàn thành chuyển sinh, ta đã không thể nhìn nhận cậu ấy như một người bạn thân đơn thuần như trước kia được nữa.
"Ngạn nè, làm gì mà cứ quay mặt đi chỗ khác vậy? Bộ tui hiện tại trông khó coi lắm hả ông?"
Thế quái nào cậu ta lại biến thành con gái cơ chứ!? Sao lại thế được!? Làm sao có thể!?
Không những sở hữu ngoại hình siêu cấp dễ thương mà mọi cử chỉ, hành động của cậu ta bây giờ cũng giống hệt con gái! Đã như thế thì... làm sao cả hai có thể nhìn nhau như trước kia được nữa!?
Ngạn ơi là Ngạn, bên trong cơ thể kia là linh hồn của một ông chú đấy! Nhớ kỹ vào đi ta ơi!
"Xin lỗi, nhưng tôi cần yên tĩnh một chút."
Đột nhiên, một cảm giác áp bức trời giáng bất chợt ập đến, khiến cả hai giật nảy mình. Tiếp đó, một người đàn ông tóc dài chậm rãi tiếp đất, đứng đối diện với hai người cùng nụ cười: "Thể Chuyển Sinh luôn sao? Không tệ, chốt kèo!"
Chốt cái quái gì?
Đang lúc cả hai còn nghi hoặc thì một sợi dây đã xuất hiện, trói chặt lấy hai người, đồng thời còn khiến họ lơ lửng giữa không trung như bong bóng: "Hai đứa đang không có nhà đúng không? Tôi sẽ đưa hai đứa đến một căn nhà ưng ý, hứa đấy!"
"Thả ra!"
"Còn khuya!"
...
...
Ở một nơi nào đó, giữa bầu trời đêm.
Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn bước chân vào căn nhà hoang tàn đổ nát, trên mặt đeo mặt nạ, tay lăm lăm kiếm, liên tục chém vào hư không tựa như bị điên.
Nhưng không, cô ấy không hề điên. Cô ấy chỉ đơn thuần là đang chém những thứ mà người bình thường không thể nhìn thấy được mà thôi.
"Ở đây đã diễn ra một vụ tự sát tập thể nhỉ? Bảo sao nhiều oán linh đến thế." Cô gái khẽ nói: "Mio-chan, thống kê thử xem cả căn nhà này có cụ thể bao nhiêu tên?"
Thông qua chiếc bộ đàm đeo trước ngực, một thanh âm khác vang lên: "Hơn hai trăm, bao gồm cả nạn nhân và những vong linh lang thang. Không cần nương tay."
"Oki~"
Rầm~ "Ấy da?"
Tiếng động lớn bất ngờ xuất hiện trên sân thượng kèm theo một làn sóng thần bí, trực tiếp đánh tan toàn bộ ác linh ngay trước mắt cô gái trẻ, khiến cô ấy không nhịn được ngẩn ngơ ra đó.
"Thợ săn ma hả? Thú vị đấy, chốt luôn."
Một người đàn ông vô cùng đẹp trai với hai "quả bóng bay" hình người xuất hiện trước mắt cô gái, đồng thời còn dễ dàng biến cô gái ấy thành "quả bóng" thứ ba: "Tôi sẽ làm việc với gia đình của em sau..."
"À há, vẫn còn một người nữa ư? Có vẻ giỏi công nghệ phết đấy, chốt nốt!"
Cứ như vậy, quá trình bắt cóc tiếp tục diễn ra một cách thần tốc.
Bản văn được hiệu chỉnh bởi đội ngũ biên tập truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.