Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 130: . Vị vua tùy tiện

Nhiều ngày trước đó, bên trong nhà tù của Vương Quốc Thú Tộc.

Bịch… Bịch…

Giữa không gian tĩnh lặng và lạnh lẽo của một nhà tù nằm sâu dưới lòng đất, bỗng nhiên vọng lên từng tiếng bước chân khoan thai, từ tốn. Chúng như thể thuộc về một người đang chậm rãi quan sát những phạm nhân sau song sắt băng kiên cố.

Rồi bất chợt, những tiếng bước chân đều đặn ấy đột ngột dừng lại.

"Có thể vào được đây, không phải là cai ngục thì cũng là phạm nhân."

Một thanh âm nhẹ nhàng từ phía xa vang tới. Âm lượng không lớn nhưng đủ sức vang vọng khắp nhà tù, kéo theo đó là tiếng bước chân dồn dập tựa như đang hành quân. Hay nói đúng hơn là chủ nhân nơi đây đã phát hiện ra những kẻ đột nhập.

Hai kẻ đột nhập nhanh chóng bị quân lính bao vây kín mít đến mức ruồi muỗi cũng khó lọt. Cùng lúc đó, kẻ cầm đầu xuất hiện. Hắn là một người đàn ông tóc trắng, mắt hổ phách, với một cặp sừng nhọn vươn cao trên đỉnh đầu: "Vậy, mục đích của hai vị khi đột nhập vào đây là gì? Tùy thuộc vào câu trả lời, đây có thể là nơi cuối cùng hai vị đặt chân đến."

"Hô hô, quả nhiên lén lút đột nhập như vậy vẫn là bất lịch sự nhỉ?" Một trong hai kẻ đột nhập quay đầu lại, một tay chống trượng, tay kia lịch sự cúi chào: "Hân hạnh được gặp mặt ngài, thưa Đức Vua Lucius Đệ Nhị."

"Vốn dĩ chúng tôi chỉ định đưa đồng bạn ra trước rồi mới đến diện kiến ngài, nhưng cuối cùng vẫn bị ngài phát hiện. Thật sự thất lễ rồi."

"Bắt lấy chúng!"

Không nói thêm lời nào, Lucius ra lệnh cho toàn bộ quân lính xông lên bắt giữ hai kẻ đột nhập không rõ danh tính.

Tách!

Tuy nhiên, khi một tiếng búng tay kỳ lạ bất chợt vang lên, đám quân lính xung quanh họ ngay lập tức đứng sững lại, bất động như pho tượng.

Thấy vậy, Lucius khẽ nhíu mày.

"Đừng lo, tôi chỉ thực hiện một vài mánh khóe ám thị tâm lý mà thôi." Cô gái nhỏ đứng cạnh ông lão nói: "Những người lính của ngài hiện đang trong trạng thái bị thôi miên, nên họ sẽ không nghe theo lệnh ngài đâu. Bây giờ, chúng ta có thể đối thoại một cách nghiêm túc được rồi chứ?"

Lucius: "..."

Biết đối phương không phải những kẻ đột nhập tầm thường, Lucius cuối cùng cũng nhượng bộ đôi chút: "Trước tiên hãy cho ta biết thân phận của các vị đi."

Người đàn ông lớn tuổi mỉm cười: "Chúng tôi đến từ một tổ chức mang tên The Wayers, và tôi là một trong mười ba chỉ huy của tổ chức – Monsieur."

"Còn tôi là Damselette." Cô gái nhỏ bịt mặt cũng lịch sự giới thiệu.

"Các vị nói muốn đến đây để giải cứu đồng bạn... Vậy là các vị cũng thuộc phe nhân loại đang khai chiến với chúng tôi sao? Hầu hết các tù binh đang bị bắt ở đây đều là tù binh chiến tranh, các vị không thể mang đi được."

Monsieur nhẹ nhàng cười, rồi dứt khoát phủ nhận những gì Lucius vừa nói: "Bạn của tôi là một kẻ tinh quái. Hắn bị Darius Đại Đế phát giác nên đành phải trà trộn vào hàng ngũ tù binh chiến tranh, để rồi bị lạc vào tận đây, đúng là hết nói nổi. Nhưng đại khái là chúng tôi không phải kẻ địch của ngài đâu, thưa Đức Vua Lucius."

Lucius khẽ nhếch môi, bất chợt sát khí bùng phát, khiến cả khu nhà tù như bị một sức nặng vô hình đè nén đến tột cùng: "Điều gì có thể chứng minh các vị - những con người thuần chủng - lại không phải là kẻ địch của chúng tôi, những dị tộc?"

"Tình báo." Monsieur thản nhiên đáp lại: "Đức Vua Lucius, không biết liệu ngài có hứng thú cùng chúng tôi thực hiện một cuộc giao dịch hay không?"

"?"

Monsieur dang rộng đôi tay, dùng lý lẽ để thuyết phục vị vua trước mặt mình: "Ngài sẽ giúp chúng tôi đạt được mục đích, đổi lại, ngài sẽ nhận được mọi tin tức tình báo về các đế quốc lân cận, cùng với một vài điều kiện hấp dẫn khác. Cơ hội báo thù và phục quốc đang ở ngay trước mắt ngài, đây là điều ngài khó lòng từ chối, đúng không?"

Lucius trầm mặc.

Đúng thế, một lời đề nghị cực kỳ hấp dẫn.

Đời cha của hắn, Lucius Đệ Nhất, đã để lại cho hắn và cả dân tộc hắn một mối nợ máu. Nhân loại đã cướp đi sinh mạng của cha hắn, cướp đi đất đai của dân tộc hắn, rồi đánh đuổi tất cả vào sâu trong nội địa khắc nghiệt, buộc họ ngày ngày phải nếm trải cảm giác sống không bằng chết...

Vì thế, nói đến báo thù phục quốc, không một ngày nào mà hắn không khao khát điều đó. Chỉ là thế giặc quá mạnh mẽ, mà thế ta lại quá yếu. Nhìn đi nhìn lại, việc dẫn quân đi đánh một cách thiếu suy nghĩ, thiếu chuẩn bị thật chẳng khác nào tự tìm đường chết...

Cũng vì thế mà lượng tình báo từ miệng những người này có giá trị rất lớn đối với Lucius, chẳng khác nào một cọng cỏ cứu mạng duy nhất.

Một cơ hội không thể để tuột mất!

"Phù..."

Tiếng thở dài của Lucius chứng tỏ hắn đã đưa ra quyết định. Monsieur cũng biết rõ điều đó nên mới lên tiếng hỏi lại cùng một nụ cười đầy ẩn ý: "Như vậy, câu trả lời của ngài là?"

"Đưa người đi đi, sau đó gặp tôi ở sảnh chính để tiếp tục bàn bạc."

"Ha ha, The Wayers sẵn lòng phục vụ ngài, thưa Đức Vua Lucius." Monsieur cúi đầu trước vị vua đang quay lưng bỏ đi, rồi tiếp tục công việc đang dang dở.

...

...

"Bệ hạ!"

"Bệ hạ!"

"..."

Là ai?

Ai lại dám lớn tiếng đến thế?

Lòng thầm nghĩ vậy, Lucius chậm rãi mở mắt trên ngai vàng giữa đại sảnh vẫn còn đông người: "..."

"Bệ hạ, ngủ gật là một thói quen rất xấu, xin ngài hãy xây dựng một lối sinh hoạt khoa học hơn ạ." Vị đại thần đứng cạnh Lucius chân thành khuyên nhủ: "Vừa nãy đang nói giữa chừng thì bệ hạ ngủ gật, trong khi người cũng đã được dẫn vào... Chúng thần thật không thể không đánh thức ngài dậy, thưa bệ hạ."

"À, khanh yên tâm, chuyện đó không sao cả. Ta không hề giận." Lucius vừa nói vừa nhìn xuống nhóm người trẻ tuổi đang cúi quỳ trước mặt mình: "Đứng lên hết đi, ta đã nghe về các vị rồi."

Nhóm bạn cùng nhau đứng dậy, và Edgar vẫn là người thay mặt cả bọn nói chuyện: "Bệ hạ, thật không biết ngài triệu chúng tôi đến đây là vì lý do gì?"

"Hmm, có thể nói là chẳng vì lý do gì cả. Việc các vị ở l���i Distonia sẽ trở thành nguồn rắc rối lớn cho chúng tôi, chính vì thế, việc đưa các vị về đây cơ bản là để tránh những rắc rối không đáng có." Lucius cười cười trả lời: "Các vị biết đấy, không mấy ai dám đối địch với Học Viện Tân Sinh đâu, kể cả ta cũng vậy."

Nhóm bạn nhìn nhau, khẽ thở dài.

Lại là chuyện đó.

Mặc dù trong lòng đã biết rõ nhưng vẫn cảm thấy khó chịu vô cùng.

Đột nhiên, Lucius ngáp một cái.

Nhóm bạn: "..."

Nói sao nhỉ? Vị vua này trông khác một trời một vực so với vị vua luôn toát ra áp lực khủng khiếp ở Distonia... Thái độ của ngài không có chút gì là nghiêm túc, ngược lại còn có phần mệt mỏi và lười biếng...

"Những ngày tới các vị cứ ở lại đây, muốn đi đâu hay làm gì tùy thích nhưng tốt nhất đừng nên bỏ trốn. Đợi khi nào rảnh rỗi, ta sẽ đích thân tìm đến nói chuyện trực tiếp với các vị."

Sau đó...

Lucius tuyên bố bãi triều với lý do muốn đi ngủ.

Nhóm bạn: "..."

Quả nhiên là khác hẳn lúc còn ở Distonia!

Không chỉ các đại thần bối rối không biết xử trí ra sao với nhóm bạn, ngay cả Camila đang ở bên ngoài cũng không biết phải phản ứng thế nào trong tình huống này.

Bệ hạ là kiểu người vô cùng phóng khoáng và tùy tiện, cô ấy tất nhiên hiểu rõ điều đó. Nhưng làm vậy liệu có ổn không? Những đứa trẻ đó dù còn trẻ tuổi nhưng vẫn là khách quý. Tiếp đãi tùy tiện thế này liệu có ổn không?

Trong lúc nhất thời, Camila cũng đang khá là bối rối.

Thấy nhóm bạn cùng một vài đại thần bước ra ngoài, Camila liền lên tiếng hỏi thăm: "Vậy từ bây giờ mọi người định làm gì đây? Điều kiện sống ở đây không hề tốt như đế quốc nhân loại đâu."

Nhóm bạn nhìn nhau một lúc rồi đáp: "Chuyện đó không quan trọng, miễn sao mọi người không làm phiền chúng tôi là đủ. Nói về độ chịu khổ, chút lạnh giá này đã là gì đâu. Hơn nữa, đồ giữ ấm cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi..."

"Đúng đúng, hồi còn ở học viện, chúng tôi đã từng trải qua nhiều chuyện còn kinh khủng hơn thế này nhiều."

Camila: "..."

"Cô cứ để chúng tôi sắp xếp chỗ ở cho họ đi, Camila. Sau khi hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng như vậy, cô cần phải được nghỉ ngơi ngay lập tức." Một đại thần đầu trâu lên tiếng.

"Được, nhưng đừng làm gì quá đáng với họ."

"..."

Đợi sau khi Camila rời đi được một đoạn, vị đại thần đó mới lộ rõ vẻ căm ghét đối với nhóm bạn: "Các người hiểu không? Cả cái Vương Quốc này, ai ai cũng vô cùng căm ghét nhân loại các người... Không riêng gì ta đâu. Nếu không phải do bệ hạ đã ra lệnh không được giết chết thì các người đã chết từ lâu rồi."

"Vì vậy, tốt nhất là đừng có làm gì vượt quá giới hạn. Nếu không, kể cả khi bệ hạ có ngăn cản... Chính tay ta vẫn sẽ giết chết các người theo cách thức tàn bạo nhất!"

"Ok, đã hiểu." Edgar ra hiệu "Ok" rồi thay mặt cả nhóm đáp lại: "Anh có thể giết chúng tôi nếu muốn... Nhưng hậu quả tiếp sau đó, anh sẽ không lường trước được đâu. Thật sự đó."

"Hừ!"

Bằng cách nào đó, tên đại thần đã nhượng bộ ngay khi Edgar cho thấy thái độ cứng rắn trước lời đe dọa trắng trợn đó.

"Ở đây không có nhà trọ hay khách sạn, chỉ có những căn nhà tuyết dựng tạm bợ để ở thôi. Không có sự phân biệt giữa thường dân và quý tộc, ai cũng phải sống trong cuộc sống tạm bợ như nhau." Tên đại thần tiếp tục nói: "Kể cả các người."

"Anh tin được không? Sự thù địch công khai của anh ngược lại khiến chúng tôi cảm thấy cực kỳ yên tâm đấy... Rằng ít nhất là ở thời điểm hiện tại, chúng tôi sẽ không sợ bị ai đó đột nhiên đâm lén sau lưng." Edgar tươi cười nói: "Vương Quốc của các anh đúng là một nơi tuyệt vời nhỉ?"

Tên Đại Thần méo mặt, hoàn toàn không theo kịp nổi cách suy nghĩ của nhóm bạn. Để rồi cuối cùng, hắn đành phải chấp nhận, lẳng lặng dẫn nhóm bạn xuống khu dân cư để sinh sống như một cách để ngầm trả đũa.

Cảm nhận lửa hận của cả một dân tộc đi, lũ nhân loại!

Độc quyền tại Truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn chờ đón bạn đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free