Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 121. Phần thưởng gai góc

Sáng hôm sau, cả nhóm tập trung tại đại sảnh của khách sạn, chờ người đến đón như đã thỏa thuận từ trước.

Họ đã có một đêm nghỉ ngơi khá tươm tất nên giờ đây ai nấy đều rất tỉnh táo, kể cả Trần Hoài Nam cũng vậy. Mặc dù tối hôm qua giấc ngủ của cậu không được trọn vẹn, thế nhưng đến sáng nay cậu lại cảm thấy cực kỳ sảng khoái, tỉnh táo đến lạ lùng!

Cậu không nghĩ mình là người ngủ ít, thôi thì kệ đi, miễn sao đầu óc vẫn còn linh hoạt là được. Mấy tiểu tiết nhỏ cứ việc bỏ qua, giờ cậu đang có chuyện quan trọng hơn cần bận tâm!

"Đến rồi đấy."

Thành thị ở vùng đất cực bắc này rất hiếm khi xuất hiện dấu vết của công nghệ hiện đại. Nhiều nhất chỉ có đèn đường hoặc một vài loại xe đặc biệt có khả năng di chuyển trong môi trường lạnh giá khắc nghiệt ở đây mà thôi.

Còn lại, chủ yếu người ta vẫn thường sử dụng xe ngựa làm phương tiện di chuyển. Tuy rằng chúng có phần cồng kềnh, nhưng so ra lại bền bỉ và an toàn hơn nhiều so với việc dùng đồ công nghệ!

Vì vậy, không lạ khi đoàn xe đến rước nhóm bạn vào lâu đài cũng là một đoàn xe ngựa được trang trí vô cùng sang trọng... Mà thật ra thì cũng không hẳn là xe ngựa, bởi vì sinh vật kéo xe lần này là sói tuyết, những con sói tuyết khổng lồ!

Nếu chúng đứng hai chân lên thì chắc chắn cao hơn cả Edgar và Limia – những người thấp nhất cũng cao từ mét tám đến mét chín, thậm chí hai mét!

"Vãi, tôi chưa bao giờ thấy nhà nào nuôi được chó to đến thế này đấy..." Limia trừng to mắt.

"Lông dày quá, chắc là mềm lắm nhỉ?" Lưu Hiên hai mắt sáng rực lên, có vẻ rất thích thú với bộ lông cực dày của những chú sói tuyết oai vệ.

Edgar ho khan: "Khục, các cậu làm ơn kiềm chế biểu cảm một chút, đừng để người ta biết mình là dân nhà quê... Xấu hổ chết mất!"

Cả lớp: "..."

Vui vẻ một chút cũng là sai sao?

"Đi thôi."

Người ta đã tận tình đến đón thì cả bọn cũng phải hành động sao cho chuyên nghiệp lên một chút. Kết quả là tấm thảm còn chưa kịp trải, tất cả đều đã nhanh chóng an vị trong xe ngựa, khiến những người lính gác không khỏi ngỡ ngàng.

"Các anh sao vậy?"

"Không... không có gì." Một anh lính kéo mũ xuống cười gượng: "Chỉ là các cô cậu quá nhanh nhẹn, chúng tôi còn chưa kịp tiếp đón cho phải phép... Nếu để cấp trên nghe được thì chắc chắn sẽ bị mấy vị ấy khiển trách."

"Anh cứ việc nói với họ là chúng em không câu nệ tiểu tiết... Mà quả thực là như vậy rồi." Edgar đáp: "Chúng ta nhanh chóng lên đường thôi, trước khi bị mọi người xung quanh bu vây gây thêm phiền toái cho các anh."

"Được, cảm ơn các cô cậu khách quý."

Anh lính chỉnh lại mũ cho ngay ngắn, sau đó rút kiếm chĩa thẳng về phía bầu trời đầy tuyết: "Chuẩn bị... Bắn!"

Ngay sau lời hiệu lệnh, những người lính khác đồng loạt chĩa súng lên trời, bóp cò cùng lúc: Bang~

Bang~

Bang~

...

Tiếng súng bất chợt vang động nhanh chóng giải tán phần lớn đám đông, mở đường cho đoàn xe tiến thẳng vào lâu đài nơi Hoàng đế đang ngự trị tại trung tâm tòa Thánh Thành.

Ngồi trong xe, Trần Hoài Nam để ý thấy lúc này ai cũng căng thẳng cả, chỉ có mỗi Himiko và Edgar là vẫn bình thản như không.

Riêng Himiko thì cậu quá hiểu rồi, rằng cô ấy vốn chẳng bận tâm chuyện này... Còn thái độ của Edgar lại khiến cậu cảm thấy khác lạ, cứ như cậu ta đã quá quen với những chuyện thế này rồi.

"Ed, cậu có vẻ khá bình thản nhỉ?" Trần Hoài Nam cười hỏi.

Edgar ngẩng đầu lên, cười cười: "Nhận ra rồi à? Thực ra tôi cũng chẳng định giấu, vì có giấu cũng vô nghĩa thôi. Đúng vậy, tôi đã quen với mấy chuyện kiểu kiểu như thế này rồi."

"Nhỉ? Nhà cậu giàu đến vậy cơ mà?" Trần Hoài Nam chống tay cạnh hàm: "Vậy thân phận thật sự của cậu ở Tây Lục địa là một quý tộc, phải không?"

"Đúng vậy." Edgar gật đầu thừa nhận.

Cả lớp: "..."

Người lái xe: "..."

Họ có cảm giác vừa nghe được một điều kinh thiên động địa.

"Bất ngờ lắm hả? Tôi không muốn nói ra chuyện này vì biết thế nào các cậu cũng sẽ lộ vẻ mặt như thế này thôi." Edgar khẽ nhún vai: "Đừng xem trọng tôi quá, dù có là quý tộc thì tôi cũng là con người thôi... Một kẻ tầm thường trong học viện đó... trước mặt ông thầy xảo quyệt ấy."

"À phải rồi... Ngay cả một Sứ Đồ như Triaina còn chẳng là gì trong mắt lão ta cơ mà..." Khóe miệng Ikki giật giật.

Nghe đến cái tên Triaina, Himiko dần lộ ra biểu cảm có vẻ không mấy thân thiện, dù cô vẫn chẳng thèm nói gì với đám bạn cùng lớp.

Kết quả là chỉ vài giây sau đó, bầu không khí trong xe liền trở lại bình thường.

Bất kể xuất thân có là gì đi chăng nữa, xét cho cùng thì bọn họ cũng chỉ là những con chuột bạch đáng thương bị lão thầy giáo biến thái đó hành hạ thay cơm mà thôi, chẳng hơn chẳng kém.

Đã thế thì còn để tâm đến chuyện đó làm gì nữa? Có đánh lại lão ta được không?

Câu trả lời dĩ nhiên là không.

Chính vì thế nên chuyện đó không còn quan trọng nữa.

Đó chính là suy nghĩ chung của lớp cá biệt.

Bọn họ đâu có biết rằng những người lính hộ tống bên ngoài đã nghe lỏm được hầu hết câu chuyện vừa rồi... Và dĩ nhiên, những chi tiết quan trọng nhất trong cuộc trò chuyện cũng đã bị những người đó âm thầm ghi lại vì một mục đích nào đó.

Không, không hẳn, thật ra thì trong nhóm bạn vẫn có một người để ý.

"He..."

...

...

Không lâu sau đó, bên trong lâu đài của Hoàng Gia Distonia.

Dưới sự chứng kiến tận mắt của các quý tộc cấp cao và vị Hoàng đế đang ngồi trên ngai vàng, tám người trong lớp cá biệt lần lượt tiến vào bên trong nương theo bước chân của nhóm kỵ sĩ hộ tống.

Một khi đã đứng trước đấng chí tôn của cả một đất nước, việc đầu tiên họ cần làm chính là hành lễ theo đúng quy củ, bất kể họ có là ai. Cũng nhờ có sự chuẩn bị từ trước nên khâu này cả bọn đều đã thành công vượt qua mà không làm cho bất kỳ ai ở đây cảm thấy bất mãn.

"Đứng lên đi, mọi người đều là khách quý, không cần quá để tâm đến lễ nghi."

Bên trên ngai vàng, vị Hoàng đế chậm rãi lộ ra một nụ cười hiền hòa. Mặc cho vẻ ngoài trang nghiêm với đế phục và vương miện chói lóa trên đỉnh đầu, nụ cười kia bằng cách nào đó vẫn làm cho người ta cảm thấy ấm lòng... Như kiểu vị Hoàng đế này là một người đáng để tin tưởng vậy.

Tất nhiên, nhóm bạn sẽ không đần độn tới mức tin tưởng người đàn ông này ngay trong lần đầu tiên gặp mặt. Tuy nhiên, họ đồng thời cũng không thể thể hiện sự cảnh giác một cách thái quá, vì điều đó sẽ gây ra những hậu quả cực kỳ nguy hiểm.

Họ cần phải xử sự khéo léo hơn.

"Đó là vinh hạnh của chúng tôi." Edgar thay mặt cả lớp lên tiếng: "Thưa bệ hạ, thứ lỗi cho tôi đã thất lễ nhưng thật không biết điều gì đã khiến ngài đích thân triệu gọi chúng tôi về tận đây vậy?"

"Như ta đã nói trước đó, các vị chính là khách quý... Những vị khách quý mà cả ta cũng không thể không đón tiếp một cách thật long trọng." Hoàng đế đáp.

Long trọng?

Edgar lòng thầm bật cười nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thường: "Vậy thì thật là vinh hạnh cho chúng tôi, thưa bệ hạ... Xin hãy để chúng tôi được nói lời cảm ơn cho sự 'long trọng' này."

"..."

Bầu không khí xung quanh lâu đài bắt đầu trở nên trầm lặng, bởi vì những người này đều biết rõ ẩn ý đằng sau những câu từ đầy khách khí của Edgar.

"Ha ha."

Hoàng đế đột nhiên bật cười, không rõ vì lý do gì. Tuy nhiên điệu cười của hắn ta lại khiến không ít quý tộc có mặt không khỏi giật mình, lộ ra vẻ mặt như đang cố gắng che giấu sự sợ hãi.

"Cậu nhóc, cậu tên gì vậy?"

"Edgar J. Anderson đến từ nhà Anderson của Lục địa phía Tây."

"Edgar... Ta sẽ ghi nhớ cái tên này."

Hoàng đế vừa nói vừa đứng dậy, một tay ngoắc mấy anh kỵ sĩ đang đứng ở gần đó: "Mau gọi Leonard vào đây, đã đến lúc chúng ta phải nói lời cảm ơn dành cho những vị khách quý này rồi."

Không lâu sau đó, tám chiếc hộp màu đỏ đã được mang vào bên trong bởi một kỵ sĩ mang tên Leonard.

Trang phục mà anh ta đang mặc rất khác so với những kỵ sĩ mà cả bọn đã từng nhìn thấy, khí chất cũng có phần điềm tĩnh hơn nhưng lại không hề thiếu đi sự sắc bén... Nhất là vết sẹo trên mắt trái – thứ được xem như minh chứng cho việc anh ta đã từng nhiều lần xông pha trên chiến trường.

Tất cả những chi tiết đó đều nói lên rằng anh ta không những đang nắm giữ chức vị rất cao mà lại còn rất mạnh nữa!

"Bình tĩnh, lão ta chỉ đang cố tình gây áp lực thôi, đừng để lộ sự sợ hãi."

Trần Hoài Nam sử dụng kỹ thuật truyền âm để nhắc nhở các thành viên trong lớp. Đây là kỹ thuật mà chính thầy Phong đã đích thân truyền dạy, nên cậu không lo bị đối phương nghe lén.

Khuyết điểm duy nhất là chỉ có mình cậu có khả năng gửi thông điệp đi mà thôi... Còn những người khác thì không biết cách hồi đáp tương tự.

Kể cả vậy, nó vẫn rất hữu dụng!

"Bên trong những chiếc hộp này chính là phần thưởng mà ta muốn gửi cho các cô cậu khách quý." Hoàng đế ra vẻ tự trách nói tiếp: "Thật lòng thì ta cũng chẳng biết nên ban thưởng thế nào cho phải. Phong tước vị e rằng không thích hợp, thưởng vàng bạc lại quá tầm thường... Suy đi nghĩ lại, đây có lẽ là giải pháp tốt nhất rồi."

"Bên trong những chiếc hộp này đều chứa đựng Lôi Hỏa Lưỡng Nghi Th��ch, thứ được khai thác từ sâu bên trong những miệng núi lửa cổ đại, nơi nhiệt độ có thể khiến đất đá bốc hơi... vì thế nó cực kỳ quý giá." Hoàng đế nói tiếp: "Có nó trong tay, các vị cũng sẽ có được một nguồn nhiệt vô tận để sưởi ấm, đồng thời khả năng ứng dụng của nó cũng vô cùng đa dạng."

"Thưa bệ hạ, việc này có chút..."

Edgar tự nhận thức được chiến công của cả nhóm không đủ để đường đường chính chính nhận bảo vật này... Thế nên cậu đang định lên tiếng từ chối.

Tuy vậy, cậu vẫn chậm một nhịp.

"Không sao, ta tự có chừng mực. Các vị hoàn toàn xứng đáng với thứ kỳ vật này nên không cần phải từ chối đâu, cứ việc nhận lấy đi. Đây đều là thành ý của ta – Hoàng đế của Distonia."

"..."

Hoàng đế đã nói đến mức ấy, họ không còn cơ hội nào để từ chối nữa.

"Vậy... chúng tôi xin phép được lĩnh nhận tấm lòng của ngài, thưa Hoàng đế bệ hạ." Câu chuyện này được biên tập lại bởi truyen.free, vui lòng ghé thăm để đọc thêm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free