Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 111. Non nớt

Tối hôm đó, Trần Hoài Nam đã đích thân đến đổi ca với Dạ Trầm Uyên.

Vì lũ quái vật đã bắt đầu hành quân nên điểm tập kết của quân ta phải liên tục thay đổi để theo kịp lộ trình của chúng. Dẫn đến việc, khi chúng một lần nữa hạ trại thì màn đêm đã buông xuống, người ngựa trong đội đều đã mệt rã rời, không gượng dậy nổi nữa.

Dạ Trầm Uyên đã sớm lường trước được điều này nên mới báo Trần Hoài Nam đến đổi ca từ sớm. Bởi nếu cứ để họ tiếp tục lao lực thế này thì cả đội sẽ chẳng làm nên trò trống gì, trái lại còn lãng phí thời gian.

"Mệt lử hết rồi nhỉ? Bảo rồi mà, cho dù mấy anh có mạnh khỏe đến mấy cũng khó mà chịu nổi cường độ chiến đấu khủng khiếp thế này đâu." Trần Hoài Nam khẽ cười rồi hỏi tiếp: "Vậy chuyến này tổn thất bao nhiêu người?"

"Một phần tư." Dạ Trầm Uyên đáp.

"Ừm, kết quả này coi như không tệ. Mọi người mau trở về nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ để chúng tôi lo liệu."

"Mọi người đường xa đến đây chắc khát khô cổ họng rồi nhỉ? Hay là làm vài cốc nước đã rồi hãy đánh trận?" Dạ Trầm Uyên cùng vài người khác mang nước ra phân phát cho đội quân vừa mới đến: "Mau uống đi, sức khỏe là vàng!"

Trần Hoài Nam dù trong lòng đầy nghi hoặc nhưng vẫn nhận lấy cốc nước lọc từ chỗ Dạ Trầm Uyên. Là bạn bè với nhau, cậu cũng không nghi ngờ gì nhiều, liền đưa cốc nước lên miệng nhấp thử.

Ực ực~

Trần Hoài Nam: "..."

Cậu lặng lẽ lấy ra một chiếc bật lửa rồi xoẹt một tiếng, một ngọn lửa xanh lam đẹp đẽ bùng lên từ trong cốc nước, mà nhiên liệu không gì khác chính là thứ nước cậu vừa uống.

"Dạ Trầm Uyên, tôi có thể hỏi lý do vì sao nước lọc lại bắt lửa không?"

"Nước lọc này chỉ chứa khoảng 60% nồng độ cồn thôi mà?" Dạ Trầm Uyên dửng dưng nhún vai: "Miễn sao nó sạch, ít vi khuẩn có hại là được rồi. Thế thì nó nghiễm nhiên là nước sạch thôi."

"..." Trần Hoài Nam nghiêm túc nhìn Dạ Trầm Uyên: "Tôi hỏi này, cậu đang say hay tỉnh vậy? Hình như thần kinh của cậu đang xảy ra đôi chút vấn đề thì phải?"

"Làm gì có, tôi vẫn tỉnh táo chán." Dạ Trầm Uyên giơ ngón cái: "Mọi người uống nãy giờ chắc cũng hết khát rồi... Sẽ rất nhanh thôi, cậu sẽ nhận ra công dụng khủng khiếp của thứ nước sạch mang tên Vodka xứ tuyết."

Trần Hoài Nam: "..."

Quả nhiên cậu ta không giống bình thường. Cậu ta bây giờ cứ như thể vừa bị tẩy não vậy... Ý thức cậu ta cứ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, khó mà biết được lúc nào là nói đùa, lúc nào là nói thật.

"Vodka!"

"A... Thần Vodka xin hãy ban phước cho chúng con..."

"Lũ khốn, chúng m��y chết chắc rồi!"

"Tao nóng máu lên rồi đó!"

"..."

Trong lúc Trần Hoài Nam không để ý thì đám quân sĩ dưới trướng cậu đều đã dốc hết "nước lọc" vào người. Tên nào tên nấy đều gồng lên tựa như vừa được tiêm chất kích thích... Lại trông giống như lũ quái thú hung tợn vừa mới xổng chuồng.

À thì, thứ "nước lọc" này đúng là chất kích thích thật, có điều, đây rõ ràng không phải cách hoạt động vốn có của nó!

Theo lý mà nói thì lẽ ra họ phải say chứ? Cớ sao ai nấy đều phát rồ lên như thể vừa cắn thuốc cấm vậy?

Giờ thì phe nào mới là quái vật?

"Tôi hiểu cảm giác của cậu... Trần Hoài Nam, lúc đầu tôi cũng giống cậu, đều nghĩ Vodka là một loại rượu..." Dạ Trầm Uyên mỉm cười giơ ngón cái: "Nhưng không, nó là thực phẩm chức năng có thể giúp người ta tăng 200% công lực."

Trần Hoài Nam: "..."

Tên này quả nhiên bị khùng rồi! Phải nhắc nhở Edgar để ý một chút mới được.

Cậu thì không có điên đến mức mà xem Vodka như một loại thần dược đâu... Gan thận của cậu sẽ khóc ra máu mất.

Giờ nhìn lại cốc nước lọc, cậu mới thấy... Lửa đã cháy cạn hết nhiên liệu rồi. Thứ nước này đúng là không thể giỡn chơi được, chỉ thiếu chút nữa là sánh ngang với dung dịch sát khuẩn rồi còn gì!?

Có thể không uống thì nên tránh... Mới uống có nhúm thôi mà đã nóng ran cả người rồi... Thật đáng sợ!

"Nhìn đi, Trần Hoài Nam... Tất cả bọn họ đều đang nóng lòng chờ một trận chiến đấy... Đó chính là công dụng thần kỳ của Vodka..." Dạ Trầm Uyên nói tiếp: "Chúng ta đều là con chiên của đạo..."

"Im mồm và yên lặng quay về giùm cái! Ở đây hết chuyện của mấy người rồi, lũ bợm nhậu này!" Trần Hoài Nam có chút nổi giận quát lên: "Mấy người còn lại mau đi theo tôi, chúng ta chuẩn bị tập kích!"

"Ô! Đánh thôi!"

...

...

Ba mươi phút sau.

Tưởng rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ như những lần trước... Nhưng không. Ngay khi Trần Hoài Nam tiếp nhận việc chỉ huy quân tập kích, tên trư quái kia cũng chính thức hóa điên hóa dại.

Mặc cho binh lính dưới trướng đã sớm kiệt sức vì đói khát và mệt mỏi, tên quái trư thủ lĩnh kia vẫn hùng dũng và khát máu như thường. Lần này, hắn dường như đã nhận ra ý đồ thực sự của những cuộc tập kích, thế nên quyết định sống mái một phen ngay trong đêm nay.

Hắn ta biết rằng nếu cứ để những trận tập kích diễn ra suôn sẻ như trước đó thì sớm muộn gì quân đội của hắn cũng sẽ bị cơn đói khát đánh bại.

Chính vì vậy, trước khi cái viễn cảnh nhục nhã đó xảy ra, thà hi sinh thật nhiều quân số, hắn cũng quyết tâm phải đánh cho nhân loại không còn cơ hội phá bĩnh!

Thậm chí là thu hoạch toàn bộ thi thể của chúng để bổ sung vào kho lương thực!

"Đánh! Đánh hết cho ta! Thằng nào lùi lại là ta giết sạch!"

Mắt thấy quân đội của mình bắt đầu xuất hiện những kẻ đào ngũ, tên quái trư trong lúc giao chiến cũng nổi trận lôi đình, chém chết hàng loạt thuộc hạ, thậm chí là ăn thịt ngay tại trận!

Với cách hành xử tàn bạo đó, lũ thuộc hạ dưới trướng của hắn càng lúc càng sợ hãi, đồng loạt liều mình lao vào đoàn kỵ sĩ Lãnh Phong mà quyết tử thay vì trở thành thức ăn cho chính thủ lĩnh của chúng.

Tuy rằng sự kiệt sức đã khiến chiến lực của chúng giảm sút thấy rõ... Thế nhưng sự liều lĩnh của chúng lúc này lại khiến thế trận ngày càng khó khăn. Bọn họ rất muốn rút lui giống như những lần tập kích trước đó nhưng lại khó lòng thực hiện được... Bởi vì lúc này, chúng chẳng thèm quan tâm phía sau lưng mình còn mai phục hay không nữa.

Tất cả những gì chúng muốn là giết, giết sạch nhân loại để ăn... Hoặc là chết dưới hàm răng của thủ lĩnh! Tuyệt đối không còn đường lui nào cho chúng nữa!

"Đây là kết cục khi ta dồn một con dã thú vào đường cùng sao... Ngay cả một chú thỏ nhút nhát cũng sẽ quay lại cắn." Trần Hoài Nam quan sát chiến trận rồi nặng nề thở dài: "Mình làm sai cách rồi, một sai lầm phải trả giá cực kỳ đắt."

Cậu cũng mang đến đây hai nghìn quân... Thế nhưng hiện tại quân số đã tổn thất khoảng gần một phần ba rồi. Tính ra còn tổn thất nhiều hơn cả những trận tập kích trước đó cộng lại.

"Phải cần thêm một chút thời gian trước khi Edgar mang quân chi viện đến... Nhưng đến lúc đó e rằng đã quá trễ rồi." Trần Hoài Nam lẩm bẩm: "Mà cho dù Edgar có đến kịp đi chăng nữa... Mình không chắc là mình có đánh bại được cái lũ điên khùng này hay không nữa."

"Tch."

"Sai lầm của mình... Vẫn phải để chính mình tự sửa chữa thôi. Hãy xem đây như cái giá của sự non nớt."

"Mọi người nghe kỹ, chuẩn bị rút quân với tốc độ nhanh nhất có thể! Tôi sẽ ở lại đây chặn hậu!" Trần Hoài Nam ra sức hét lớn: "Đừng lo lắng về tôi, tôi tự có cách thoát thân riêng! Đừng ở lại đây để chết một cách vô nghĩa!"

"Không được, chúng ta là kỵ sĩ..."

"ĐÂY LÀ MỆNH LỆNH!"

"..."

Không nói thêm một lời nào, Trần Hoài Nam cầm theo xấp bùa mà Ikki đưa cho rồi lặng lẽ tiến ra phía trước, đứng đối diện với tên quái trư đang tàn sát rất nhiều kỵ sĩ bằng sự điên cuồng của nó.

"Gừ..."

"Ngươi chính là kẻ đã bày ra những kế sách bẩn thỉu đó đúng không? Phải thừa nhận, ngươi là kẻ thông minh." Tên quái trư nói với một nụ cười khinh miệt đáng sợ: "Nhưng cũng chỉ đơn giản là một tên nhãi con thông minh mà thôi."

"Trả giá đi! Sau khi ngươi chết, tất cả bạn bè lẫn đồng đội của ngươi sẽ sớm đến bầu bạn cùng ngươi thôi... Trong bụng của ta!"

Dứt lời, chiếc rìu khổng lồ của tên quái trư bổ xuống với tốc độ kinh người. Tưởng chừng cậu sẽ bị chém làm đôi, thế nhưng bằng cách nào đó... một trường lực vô hình đã chặn lưỡi rìu lại, ngăn không cho nó kịp chạm vào người cậu.

"Xin lỗi nhưng tôi vẫn chưa có ý định làm mồi cho một con heo." Trần Hoài Nam bình thản đáp trả: "Nói cho ông biết... Tôi đã từng giết một kẻ tương tự như ông rồi đấy, dù chỉ là gián tiếp."

"Những kẻ đi đầu đều là lũ yếu kém, làm sao có thể sánh với ta được!"

Choang choang!

Mỗi nhát chém mà gã quái trư thi triển đều khiến một lá bùa trong tay Trần Hoài Nam bị đốt cháy. Kết quả là chỉ trong chốc lát, xấp bùa đã vơi quá nửa, và hầu hết lá bùa có khả năng bảo hộ đều đã không còn nữa... Đồng nghĩa với việc trường lực vô hình vẫn bảo vệ cậu từ nãy đến giờ cũng không còn nữa.

Như cảm nhận được điều đó, gã quái trư cười phá lên như điên: "Giãy dụa tốt lắm! Đây là đòn cuối cùng!"

"Ông quả nhiên không thèm để ý xem tôi đã làm gì trong suốt thời gian né tránh của mình nhỉ? Chiến đấu mà không quan sát kỹ xung quanh sẽ phải trả giá đấy."

"Nhiều lời, chết!"

Tốt thôi.

Phù Đạo - Viêm Dương Phong Bạo!

Ngay trước lưỡi rìu tử thần, thân thể Trần Hoài Nam chậm rãi hóa thành làn gió tuyết, thoát khỏi nhát chém của đối phương. Và cũng gần như ngay lập tức, một pháp trận đỏ rực khổng lồ hiển hiện ngay dưới chân gã quái trư, được tạo thành từ những lá bùa đỏ đang bốc cháy hừng hực giữa không trung.

Một cơn lốc lửa khổng lồ bất chợt trồi lên từ dưới mặt đất, nuốt trọn toàn bộ cơ thể của gã quái trư vào bên trong. Cơn gió xoáy màu đỏ thẫm tỏa ra nhiệt lượng khổng lồ, thiêu chết không ít lính tráng đang đứng gần đó, đồng thời cũng khiến cho băng tuyết xung quanh tan chảy vô cùng nhanh chóng.

"Gahhhhhhh-"

"Nhân cơ hội này chuồn thôi."

Nghĩ vậy, Trần Hoài Nam lập tức từ bỏ giao tranh, lao đi đuổi theo nhóm kỵ sĩ đã sớm mất hút.

Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free