(Đã dịch) Thần Sư - Chương 109. Mưu hèn kế bẩn
"Vậy là cậu đã đốt cháy một nửa kho lương của chúng rồi sao?"
Sáng sớm, khi hầu hết các quân sĩ vừa trở về từ đêm hôm qua đã thức dậy tập luyện, Trần Hoài Nam cùng những người bạn ngồi lại bàn bạc về những gì mọi người đã thu hoạch được sau trận chiến đêm qua.
Dạ Trầm Uyên với khả năng ẩn thân, cộng thêm nỗ lực đánh lạc hướng của các quân sĩ, đã thành công lẻn vào khu quân nhu của địch một cách dễ dàng. Kết quả là rất nhiều lương thực, thuốc men, trang bị,... đều đã bị cậu ta châm lửa đốt sạch không thương tiếc.
"Ờ, không biết sau đó cháy lan được thêm bao nhiêu nữa nhưng chắc chắn là bay màu hơn một nửa kho lương rồi," Dạ Trầm Uyên khẽ gật đầu, "Đồng thời, tôi cũng tiện tay cứa cổ thêm không ít tên quái vật phụ trách hậu cần nữa... Nghe thì hơi thất đức nhỉ?"
"Tất nhiên rồi, đánh nhau ai lại đi giết bác sĩ chứ. Cậu đúng là chẳng giảng võ đức gì cả," Trần Hoài Nam khẽ thở dài, "Mà thôi, coi như là đòn trả đũa cho những gì chúng đã làm với các y bác sĩ của ta đi."
"Đừng nói là mấy tên địch đó..."
"Chính xác."
"Trời ạ..." Dạ Trầm Uyên nặng nề thở dài.
Chiến tranh quả thật tàn khốc. Kể cả y bác sĩ, những người vốn sinh ra để cứu người, cũng phải chịu nỗi đau không khác gì những quân nhân xông pha quyết tử trên chiến trường!
"Tôi nói này. Làm gì thì làm, tuyệt đối không được giao chiến quá lâu với bọn chúng... Tên quái trư kia thật sự mạnh không tưởng, chỉ một nhát rìu của hắn thôi cũng đủ để giết chết rất nhiều người ngay lập tức đấy," Edgar trịnh trọng nhắc nhở, "Nói tóm lại, đánh chính diện thì chắc chắn sẽ thua."
"Tôi hiểu mà, hồi trước tôi và Himiko đã từng đối phó với một tên tương tự nên cũng không còn lạ gì nữa," Trần Hoài Nam khẽ nhún vai bất đắc dĩ, "Trận đó cũng cam go lắm, chúng tôi phải vất vả lắm mới giết được..."
"Giết? Các cậu á?"
"Chà, các cậu đâu biết bà cô nhỏ nhà tôi hung mãnh cỡ nào đâu."
Edgar, Lục, Dạ Trầm Uyên: "..."
"Khụ khụ, thôi bỏ qua chuyện đó đi. Tôi nghĩ ngoài Himiko ra thì chẳng ai đủ sức giết được mấy tên to xác đó đâu, nên là các cậu đừng có lo lắng, dại gì mà lại đánh chính diện với chúng cơ chứ."
Vừa nói, Trần Hoài Nam khẽ mỉm cười, vẻ mặt ranh mãnh, dường như đã nghĩ ra được mưu kế gì đó: "Tôi đã nghĩ ra một chiến lược... Cơ mà chiến lược này khá phụ thuộc vào cậu đấy, Dạ Trầm Uyên."
"Lại là tôi hả?" Dạ Trầm Uyên méo mặt.
Trần Hoài Nam khẽ gật đầu, hai tay nắm chặt vai đối phương, ánh mắt như thể đặt trọn niềm hi vọng vào cậu ta: "Khả năng ẩn thân của cậu thực sự cực kỳ hữu ích, tôi không nói giỡn với cậu đâu. Vô cùng, vô cùng hữu ích!"
"Nịnh bợ cái đéo, muốn sai vặt thì nói má ra đi ông thần!" Dạ Trầm Uyên vạch mặt.
Edgar: "..."
Có vẻ anh bạn tàng hình của chúng ta bị chạm nọc rồi.
"Sao nói vậy được, tôi thực sự rất thích năng lực của cậu mà... Nhưng thôi được rồi, đúng là tôi có chuyện muốn nhờ cậu," Trần Hoài Nam nói thẳng, "Giống như những lần trước, cậu hãy trinh sát xung quanh khu doanh trại của chúng và tìm kiếm điểm yếu để chúng ta có thể đột kích và rút lui một cách dễ dàng..."
"Nói thì dễ lắm... Doanh trại của chúng lớn lắm chứ bộ nhỏ đâu..."
"Cố lên, chỉ còn vài ngày nữa thôi, toàn bộ công sức đều trông cậy vào cậu! Nhá?" Trần Hoài Nam tươi cười, tiếp tục nhấn mạnh vai trò của Dạ Trầm Uyên: "Đây là chuyện mà chỉ có cậu mới có thể làm được, không thể nhờ ai khác cả!"
Dạ Trầm Uyên: "..."
Aaaaaa! Thiệt tình!
Tên này giỏi khống chế người khác chết đi được!
"Được rồi... Vậy ít nhất cậu cũng phải nói cho tôi biết cậu định làm gì chứ..."
"Chúng là kỵ binh cơ động, ưu tiên tốc độ hành quân và đánh trận nên chắc là không mang đủ lương ăn để phục vụ trong thời gian dài đâu... Vì như thế sẽ không phù hợp với vai trò và mục đích của chúng," Trần Hoài Nam nói, "Chúng vốn đã ít lương ăn, quân số đông, nay lại còn bị chúng ta đốt kho lương nữa... Ha ha ha."
Edgar giống như hiểu ý Trần Hoài Nam: "Mà xung quanh đây cũng là đồng không mông quạnh, không có khu dân cư để chúng cướp bóc và bổ sung lương thực... Càng không có bất kỳ tuyến hậu cần nào tiếp ứng cho bọn chúng..."
"Đúng vậy."
Ha ha ha~ ha ha ha ha~
"Mấy người... Lại dùng mưu hèn kế bẩn rồi." Lục lặng nhìn hai kẻ đang nhìn nhau cười xảo quyệt mà thở dài.
"Đâu thể nói thế được, kế sách của người ta hay vậy mà bẩn gì?" Edgar ra sức xua tay phủ nhận.
"Trầm Uyên, cậu mau đi chuẩn bị đi. Lát nữa tôi sẽ sắp xếp cho quân đi theo sau cậu cùng một ít vật tư... Nhớ tận dụng chúng cho tốt," Trần Hoài Nam lại vỗ vỗ vai Dạ Trầm Uyên với vẻ mặt tin tưởng giao phó.
Dạ Trầm Uyên: "..."
Vật tư cái quái gì?
Các cậu định bày trò gì nữa đây!?
"Vậy nhé. Sắp tới sẽ phải di chuyển nhiều lắm đấy. Dù không hoàn toàn là đánh trận nhưng vẫn sẽ rất mệt mỏi, nhớ phải chuẩn bị cho tốt, tôi sẽ cử quân luân phiên tiếp ứng."
...
...
"Lại chuẩn bị đánh nhau nữa à?"
"Ờ, nghe nói là tụi nhóc lại có kế hoạch mờ ám gì đó... Nhưng thôi kệ đi, chúng ta cứ tin tưởng và làm theo những gì bọn nó nói là được. Mới hôm qua bọn nó đã thể hiện cực kỳ tốt mà... Chắc là có thể tin tưởng được nhỉ?"
"Hẳn rồi..."
"..."
Trong thời gian tập hợp quân lại, Dạ Trầm Uyên có loáng thoáng nghe được những lời bàn tán của các quân sĩ sau trận chiến nhỏ vừa qua. Có vẻ như họ đều hài lòng với kết quả đạt được, và cũng đã phần nào tin tưởng vào khả năng chỉ huy của "bọn trẻ" này rồi.
Đã thế thì cậu tuyệt đối sẽ không để họ cảm thấy thất vọng!
Theo như kế hoạch đã được định sẵn, lần này Dạ Trầm Uyên sẽ dẫn theo hai nghìn qu��n, tương đương khoảng một phần năm đến một phần tư tổng quân số hiện có. Ngoài ra, những gì cậu cần làm cũng rất đơn giản, chỉ cần đợi bọn chúng lơ là cảnh giác, rồi bất ngờ phát binh tập kích... sau đó lại quay đầu bỏ chạy. Cứ lặp lại như thế cho đến khi toàn quân không thể chịu đựng thêm nữa thì trở về.
Nghe thì dễ nhưng làm thì khó, bởi vì họ đều là con người chứ không phải cỗ máy. Cứ tác chiến theo kiểu du kích như vậy cũng rất hao tổn thể lực, bởi vì bất cứ lúc nào họ cũng phải ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, để có thể tận dụng mọi cơ hội...
Dạ Trầm Uyên có thể hiểu lý do Trần Hoài Nam muốn làm vậy... Mà nó thật sự hành xác quá, không biết các quân nhân ở đây có cảm thấy bất mãn hay không nữa.
Kỳ thực, cá nhân cậu thấy chiến thuật này rất giống với một trò chơi mạo hiểm nổi tiếng ở lục địa phía nam... Đó chính là "chọc chó".
Có lẽ anh chàng này đã thực sự nghĩ như vậy.
Đợi sau khi quân đội của mình đã tập hợp đầy đủ, Dạ Trầm Uyên sơ lược những việc họ cần làm sắp tới cho tất cả mọi người, rồi mới cất tiếng hỏi lại: "Sẽ rất cực nhọc đấy, mọi người thật sự cảm thấy ổn với chuyện này hay không?"
"Trời, bình thường thôi!"
Nhóm quân nhân ồn ào hết cả lên, kẻ thì bĩu môi, kẻ thì vỗ ngực: "Mấy đứa quá xem thường những chiến binh đến từ Lãnh Nguyên như chúng tôi rồi! Luận về độ chịu chơi thì chẳng có quân đội nào sánh bằng chúng tôi đâu! Thật đấy!"
"Cùng lắm thì nhờ anh bạn chỉ huy kia cử quân đến thay ca thôi, việc gì phải xoắn?"
"À... Ừm, mọi người thấy ổn là được." Dạ Trầm Uyên khóe miệng co giật: "Mục đích của chúng ta chỉ đơn giản là kéo quân đến quấy nhiễu thôi, nên mọi người đừng làm gì quá sức nhé... Ít nhất là vào thời điểm này, sự hi sinh là không cần thiết."
"Chúng tôi hiểu rồi."
...
...
Hai tiếng sau, tại khu doanh trại của lũ quái vật.
Sau một hồi lặng lẽ quan sát, Dạ Trầm Uyên nhận thấy khí thế của chúng đã giảm sút đáng kể. Không khí bao trùm toàn doanh trại giờ đây trầm mặc, thù hận và phẫn nộ, không còn sôi nổi hăng hái như lúc đầu. Nhiều khả năng là chúng đã rất cay cú sau trận đánh úp hôm qua rồi.
"Mà tên quái trư đâu nhỉ?"
Quan sát một hồi vẫn không thấy bóng dáng tên quái trư đâu, Dạ Trầm Uyên tạm suy đoán là hắn ta đã quay về tuyến sau để có thể kịp thời phòng thủ kho lương nếu có biến cố nào đó xảy ra.
Dù sao thì chúng đã mất rất nhi��u lương thực sau ngày hôm qua rồi. Nếu còn để mất thêm nữa thì cả đám sẽ chết đói... Vì lẽ đó, việc canh giữ kho lương chắc chắn là ưu tiên hàng đầu của chúng.
"Đã vậy thì không nên đánh vào hậu phương nữa. Tên quái trư kia rất mạnh, cho dù mình có chạy được cũng sẽ phải chịu nhiều tổn thất..."
"Hmm..."
"Thôi, trước mắt cứ chuẩn bị đã. Mình sẽ canh thời điểm thật hoàn hảo."
Nghĩ ngợi xong xuôi, Dạ Trầm Uyên quay trở về nói với mọi người: "Lát nữa tôi sẽ lẻn vào doanh trại của chúng đặt vài quả bộc phá. Đợi sau khi chúng phát nổ, mọi người hãy ngay lập tức xông vào."
"Từ chính diện?"
"Đúng, từ chính diện." Dạ Trầm Uyên khẽ gật đầu xác nhận: "Theo như quan sát của tôi, tên quái trư mạnh nhất đã lui về tuyến sau phòng thủ kho lương rồi. Tôi tin là mọi người có thể rút lui an toàn... Miễn là đừng ở lại quá lâu."
"Cậu một mình lẻn vào tận đó luôn hả? Chuyện đó có ổn không vậy? Bọn chúng hẳn đã biết rút kinh nghiệm, canh giữ nghiêm ngặt hơn rất nhiều rồi đó," Một quân nhân có kinh nghiệm hỏi.
"Yên tâm đi, tôi rất tự tin vào khả năng tàng hình của mình," Dạ Trầm Uyên giơ ngón tay cái, "Nhớ kỹ, mọi người chỉ cần đánh trong lúc chúng đang hỗn loạn, chưa kịp ổn định trận hình thôi. Cứ cảm thấy có biến là lập tức bỏ chạy!"
"Hiểu rồi, dễ ợt," Nhóm quân nhân hào hứng đáp lại.
Ha ha ha...
Có vẻ như mấy người này bắt đầu tiếp thu "văn hóa chọc chó" rồi... Chắc chỉ sau vài lần làm thử, họ sẽ phát nghiện mất thôi...
Chậc, viễn cảnh đó thật đáng sợ.
Mà thôi kệ, chẳng sao cả.
E hèm...
"Mọi người nhớ giữ liên lạc qua bộ đàm. Điểm tập kết vẫn ở chỗ cũ, nếu có thay đổi gì thì hãy báo lại ngay," Dạ Trầm Uyên ho nhẹ rồi nói, "Bắt đầu hành động!"
"Rõ!"
Bản thảo này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.