(Đã dịch) Thần Sư - Chương 112: . Chiến dịch bắt đầu
Vài ngày sau.
Chiến dịch sơ tán đã được bắt đầu.
Theo kế hoạch mà Lithia vạch ra, phần lớn quân lực sẽ tập trung để chặn đứng mũi tiến công phía bắc. Riêng hai cánh quân còn lại của địch sẽ do các thành viên lớp cá biệt và một vài đơn vị quân nhỏ hơn phụ trách, nhằm mục đích quấy rối và đánh lạc hướng.
Sở dĩ cô đưa ra quyết định này là vì hai cánh quân còn l��i của kẻ địch tuy cũng khá mạnh, nhưng không đáng gờm bằng đội quân tiên phong. Cộng thêm việc không quen địa hình và thường xuyên bị quân địa phương đột kích, nên cô tin rằng chúng vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Tất nhiên, trong trường hợp thực lực của chúng vượt quá khả năng đối phó, Lithia sẽ sẵn sàng điều động quân để chi viện. Tất cả những gì họ cần làm chỉ là đánh du kích và cầm chân, không cần phải liều mạng đánh giáp lá cà.
Trước khi tiến hành chiến dịch riêng của mình, Trần Hoài Nam đã yêu cầu Dạ Trầm Uyên, với khả năng ẩn thân, đi trinh sát. Chỉ khoảng nửa ngày sau đó, cậu ta quay về, sắc mặt tái nhợt: "Đông lắm, không đùa được."
"Cụ thể thế nào?"
"Số lượng mỗi cánh có khi lên đến vài chục nghìn con, và phần lớn trong số chúng đều là kỵ binh. Tóm lại, tình hình kinh khủng hơn những gì Chỉ huy Lithia đã dự đoán nhiều." Dạ Trầm Uyên thấp giọng nói: "Dù đã được chia nhỏ từ trước nhưng số lượng này vẫn quá sức áp đảo rồi... Xem ra mặt trận chính ở phía bắc kia cũng đang có quãng thời gian cực kỳ khó khăn đây."
Trần Hoài Nam cau mày: "Vài chục nghìn con à..."
"..."
"Đánh được."
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Hoài Nam dõng dạc nói: "Dù sao thì mục đích chính của chúng ta cũng không phải tiêu diệt toàn bộ bọn chúng, đừng bi quan quá. Muốn cầm chân lũ đó có rất nhiều cách, chẳng hạn như đứng trên đỉnh núi rồi hò hét..."
Himiko: "..."
"Được rồi, không đùa nữa." Trần Hoài Nam khẽ ho một tiếng rồi bắt đầu phân chia công việc: "Himiko, cậu hãy dẫn một nửa quân số rồi di chuyển sang đón đánh ở phía tây nam. Nhớ kỹ là đừng đánh láo, chỉ cần quấy rối chúng là được."
"... Lưu Hiên, Limia, Ikki, cả ba người hãy đi theo hỗ trợ Himiko. Cô ấy là người nóng nảy, vì vậy hãy cố gắng giúp cô ấy khắc phục sai lầm..."
"Cậu nghĩ tôi là dạng người gì vậy?" Himiko hung ác liếc Trần Hoài Nam một cái rồi thở dài: "Quay về tôi phải khiếu nại với lão ta một chút, xem ra cái ghế lớp trưởng này không hợp với tôi rồi."
Limia: "À há..."
Lưu Hiên: "Nam đúng là tốt, chỉ có mỗi cậu đọc đúng tên tôi. Được rồi, không có tôi thì nh��� đừng để bị thương đấy, đừng quên bên đó không có người chữa trị nha."
Ikki lắc đầu mỉm cười, một tay ném cho Trần Hoài Nam một xấp bùa: "Cầm lấy đi, tôi tin là cậu biết cách dùng. Dù gì thì cũng không phải lần đầu, quen rồi mà?"
"Ok, cảm ơn." Trần Hoài Nam nhận lấy xấp bùa rồi mỉm cười: "Thời gian cho đến khi quá tr��nh sơ tán hoàn thành là khoảng ba ngày hai đêm, cố gắng cầm cự nhé. Hẹn gặp lại tại bãi đất trống phía tây!"
"Nhất trí!"
Dứt lời, Trần Hoài Nam dẫn theo nửa quân số còn lại đi về hướng đông chuẩn bị đón địch.
Lớp cá biệt giờ đã chia thành hai cánh. Đội phụ trách cánh tây nam gồm Himiko, Ikki, Lưu Hiên và Limia. Đội phụ trách hướng còn lại bao gồm Trần Hoài Nam, Edgar, Dạ Trầm Uyên và Lục.
Trần Hoài Nam tin rằng sự phân chia này là hoàn toàn hợp lý, đủ để họ cầm cự cho đến khi tái hợp!
...
...
Nhiều giờ sau, khi trời đã tối mịt.
Ẩn nấp trong những cánh rừng thông phủ đầy tuyết quanh năm, Trần Hoài Nam và đội quân của mình kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, và thời cơ ấy chính là thời điểm chúng ít phòng bị nhất!
Giống như đội quân lần trước Trần Hoài Nam đụng phải, đám lần này cũng là những sinh vật có trí tuệ, được vũ trang và huấn luyện chẳng khác nào quân chính quy của nhân loại... Thậm chí có phần trội hơn nếu tính thêm cả thiên phú tự nhiên.
Bên cạnh đó, chúng cũng có một nhược điểm mà nhân loại chưa thể giải quyết triệt để, đó chính là thể lực.
Tuy đều là những sinh vật hùng mạnh nhưng chúng không thể hoạt động như những cỗ máy vô tri. Chúng cũng biết mệt, cũng cần phải ăn uống, ngủ nghỉ nếu không muốn chết giữa đường.
Sau chiến dịch đánh phủ đầu đầy thành công, thậm chí còn tiến sâu vào lãnh địa của nhân loại mà gần như không gặp bất kỳ kháng cự nào, có vẻ như bọn chúng đã dần trở nên kiêu ngạo.
Bằng chứng là ngay trong đêm hôm nay, qua những vật tư thu thập được từ các doanh trại chúng đã nghiền nát trước đó, chúng đã mở một bữa tiệc linh đình để khao quân, nâng cao sĩ khí... Và thật trùng hợp, đây cũng chính là kẽ hở mà những kẻ đột kích như Trần Hoài Nam có thể khai thác.
"Có lẽ chúng thật sự không ngờ mình sẽ bị đối phương phản công ngay trong đêm nay sao?"
Không lâu sau đó, Dạ Trầm Uyên quay về báo cáo: "Cậu không nghĩ sai đâu, lính tuần tra rất ít, hầu hết chúng đều đang say sưa ăn tiệc cả rồi."
"Đây đúng là cơ hội tốt... Tuy nhiên sau cả ngày trời hành quân giữa trời tuyết, có vẻ như quân của ta cũng đã khá mệt mỏi rồi, e là khó tận dụng cơ hội này." Trần Hoài Nam khẽ thở dài.
"Không, cậu sai rồi Nam ạ. Chỉ mới một ngày hành quân thôi thì không đủ để vắt kiệt những chiến binh tinh nhuệ của Lãnh Nguyên đâu." Edgar lên tiếng phản bác, vừa nói vừa hướng mắt về phía những quân nhân sau lưng mình: "Tôi nói có đúng không, mọi người?"
Các binh sĩ đồng loạt gật đầu. Một người trong số đó nói: "Cảm ơn vì đã để tâm đến sức khỏe của chúng tôi, thưa chỉ huy. Cơ mà vị học sinh này nói không sai, chúng tôi vẫn chưa mệt đến mức đó đâu."
"Đừng gọi tôi là chỉ huy, tôi non trẻ hơn mọi người rất nhiều, gọi vậy khó xử lắm." Trần Hoài Nam trầm tư một lát rồi nói tiếp: "Vậy được, nếu mọi người thấy có thể đánh được thì ta sẽ đánh thử. Tôi nghĩ ra được vài chiến lược hiệu quả rồi, chúng ta cứ làm như thế này đi..."
...
...
Trong khu doanh trại của quái vật.
"Này này, uống nhiều vào! Đều là đồ miễn phí cả, không cần phải câu nệ!"
Bên đống lửa trại khổng lồ, hàng nghìn tên quái vật say sưa ăn uống, rượu chè be bét. Kẻ thì khoe khoang chiến tích, kẻ thì ra sức cười nhạo khi chúng dễ dàng nghiền nát các chốt chặn của nhân tộc.
Cạnh đống lửa trại, người ta có thể nhìn thấy đủ loại giáp trụ, vũ khí, lương thực... Có thể nói đó là vô số vật tư chiến tranh mà chúng đã cướp được từ những trận chiến trước.
Rất nhiều!
Tại trung tâm của đám quái vật, một tên quái trư to lớn đang ôm ấp vài người phụ nữ nhân tộc, họ trần trụi giữa trời tuyết. Dường như những cô gái xấu số này đều là những tù binh bị bắt làm nô lệ và bị cưỡng bức phục vụ cho nhu cầu của chúng.
Tất nhiên, tên quái trư kia cũng không thể một mình ôm hết tất cả. Không ít người phụ nữ khác cũng bị các quái vật cấp cao hưởng dụng ở gần đó, tình trạng gần như tương tự hoặc tồi tệ hơn, thậm chí... Họ đã không còn chút ánh sáng nào trong đôi mắt.
Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này... Từ trong bóng tối, có vài người dường như đã không thể chờ đợi được nữa.
"Edgar, tiến hành đột kích."
"Rõ."
Oành~
Một tiếng động lớn bất chợt vang lên làm cả khu vực này rung chuyển, tựa như một vụ đánh bom. Tiếng động lớn đó đánh thức toàn bộ quái vật trong khu doanh trại này, bởi vì tất cả chúng đều biết rằng mình đã bị tấn công.
"Có kẻ tấn công! Là nhân loại!"
"Á! Sao lại là lúc này!"
"Không ổn, chúng ta vẫn chưa kịp trang bị vũ khí!"
Tên quái trư gầm gừ cầm cây rìu chiến vác lên vai, gầm rú: "Toàn bộ trang bị vũ khí vào, chuẩn bị phản công!"
Mặc kệ đám tùy tùng đang hoảng loạn, tên quái trư vẫn tỏ ra là một kẻ lãnh đạo bình tĩnh. Hắn đứng dậy, chậm rãi bước lên tuyến đầu, nơi đội quân của Edgar đang đánh úp, hung tợn gầm lên một tiếng khiến nhiều người ù tai: "Nhân loại hèn hạ!"
Edgar cười khẽ nhìn tên quái trư cao lớn, một tay nâng ngọn giáo lên cao kèm theo lời tuyên bố đanh thép: "Đoàn kỵ sĩ Lãnh Phong có mặt!"
"Quyết tử!"
Binh sĩ hai bên đồng loạt gầm vang rồi lao vào đánh nhau với tâm thế không chút khoan nhượng. Tuy nhiên, do có lợi thế đánh úp cộng thêm việc lũ quái vật đều đang say rượu nên cán cân bước đầu đã nghiêng về phe nhân loại.
Trở lại nửa tiếng trước...
"Bây giờ chúng ta làm như thế này: Cậu sẽ chỉ huy cánh quân chính với mục đích đánh phủ đầu và làm lạc hướng chúng. Nhớ là hãy vừa đánh vừa lùi, kéo chúng ra càng xa khu hậu phương càng tốt."
Edgar hiểu ngay lập tức ý đồ của Trần Hoài Nam: "Mục đích của cậu là gây thiệt hại cho hậu cần của chúng càng nhiều càng tốt sao?"
"Đúng vậy. Đừng quên chúng hiện đang tiến quân từ lãnh địa của chúng ta nên sẽ gần như không có được bất kỳ sự chi viện nào từ quân đội của chúng, nhất là về mặt hậu cần!" Trần Hoài Nam phân tích: "Vì vậy, nếu như chúng ta tiêu diệt được tuyến hậu cần thì chúng sẽ suy yếu rất nhanh."
"Kế hay, nhưng tôi không nghĩ là chúng tôi sẽ cầm chân đủ lâu để cậu thực hiện được. Tên thủ lĩnh kia cũng không phải kẻ ngốc, thế nên khu hậu cần của chúng nhất định sẽ được canh giữ vô cùng cẩn thận đấy." Edgar nói.
"Ờ, thế nên cậu mới phải kéo chúng ra càng xa càng tốt, bằng mọi giá phải cô lập hậu phương của chúng." Trần Hoài Nam đáp: "Đến lúc đó, tôi và Dạ Trầm Uyên sẽ tự có cách xử lý."
"Ồ hố, thì ra là vậy." Edgar cười híp mắt, đã hiểu ý Trần Hoài Nam: "Đã hiểu chưa thưa quý ngài Satan? Nhớ phải để lại một cục nợ thật khó chịu trên người tên quái trư đáng chết kia đấy."
"À há, tôi hiểu rồi~" Lục cũng cười: "Nam ơi là Nam, cậu xấu tính thật đó~"
Đó chính là tất cả kế hoạch đã được vạch ra từ trước.
Chỉ chờ đợi đến khi Lục tiếp cận được tên quái trư, nhóm của Trần Hoài Nam lập tức bắt đầu hành động.
"Dạ Trầm Uyên, cậu dẫn một ít quân đi phá hủy khu hậu cần, còn tôi sẽ tìm cách giải cứu các tù nhân bị chúng bắt. Nhớ kỹ phải giữ liên lạc, đừng liều lĩnh."
"Understood."
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.