Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 95. Thú triều ập tới

Mấy ngày sau.

Sau khi cả Trần Hoài Nam và Himiko đã bình phục ít nhiều, họ được vị chỉ huy bí ẩn tại khu doanh trại triệu tập để xác minh thân phận.

Sau một hồi áp giải, cuối cùng họ cũng được diện kiến vị chỉ huy uy danh lẫy lừng đó. Đó là một người đàn ông trung niên mắt sắc mày kiếm, khí chất trầm tĩnh và nội liễm tựa như một thanh bảo kiếm được cất giấu trong vỏ, bên má trái còn có một vết sẹo dài, trông không dễ nói chuyện chút nào.

"Lần đầu gặp ngài, thưa chỉ huy," Trần Hoài Nam chủ động cúi đầu chào hỏi.

Himiko bên cạnh thấy vậy cũng khom lưng chào theo.

"Mời ngồi."

Vị chỉ huy ra hiệu mời hai người ngồi xuống rồi tiếp lời: "Tình cảnh của hai người, tôi đã đại khái nắm rõ. Hai người hãy công khai danh tính cụ thể để chúng tôi ghi chép, sau đó sẽ báo cáo về trường để trực tiếp xác minh."

"Chúng tôi sẽ hết sức phối hợp thưa ngài."

Vị chỉ huy khẽ gật đầu hài lòng: "Cảm ơn cậu đã thấu hiểu cho chúng tôi. Ngoài ra, vì chúng ta đang ở núi tuyết nên việc truyền tin sẽ mất khá nhiều thời gian. Vì vậy, mong cậu sẽ không thấy bất tiện khi chúng tôi phải tiếp tục giám sát."

"Tôi hiểu rồi." Trần Hoài Nam cau mày, thử nói ra suy đoán của mình: "Chẳng lẽ kẻ địch của các ngài ở đây không chỉ là lũ quái vật từ cao nguyên?"

"Nói vậy không hoàn toàn đúng, nhưng cũng chẳng sai." Vị chỉ huy đáp: "Lãnh Nguyên rộng lớn có nhiều quốc gia. Ý tôi là, chuyện gián điệp từ các quốc gia khác âm thầm thâm nhập doanh trại không phải là hiếm."

"Ra là vậy."

Vị chỉ huy nghiêm nghị nhìn Trần Hoài Nam một lát rồi mỉm cười: "Mà cậu cứ yên tâm đi. Mặc dù tình hình chính trị khá rối ren, nhưng ít nhất ở thời điểm hiện tại, kẻ địch chính của chúng tôi vẫn là quái vật."

Người chỉ huy có thể nhận ra cậu trai này tuy còn trẻ tuổi nhưng cũng rất nhanh nhạy. Cậu ta có thể suy luận những vấn đề quan trọng chỉ từ các chi tiết nhỏ nhặt... Đây quả thực là một thói quen đáng khen.

Ước gì mấy tên cấp dưới cũng được như thằng nhóc này...

Dần dần, vị chỉ huy lâm vào trầm mặc.

Trần Hoài Nam nhìn vị chỉ huy, suy nghĩ một lát rồi nói: "Phải chăng ngài muốn nói chúng tôi không thể cứ ngồi không ăn bám mãi được, và lương thực quân đội có hạn?"

"... Kiểu vậy chăng? Tôi nãy giờ vẫn chưa nói gì đâu đấy." Vị chỉ huy tỏ vẻ không muốn thừa nhận, nhưng lại ngầm đồng ý.

"Ha..." Trần Hoài Nam khẽ thở dài: "Nếu ngài có yêu cầu gì, cứ việc ra lệnh. Đằng nào chúng tôi cũng nợ các ngài một mạng, ân tình này nhất định phải trả trước khi chúng tôi được thả."

Nghe vậy, vị chỉ huy khẽ nhếch môi, trông như đang cười.

"Vậy chiều theo ý cậu, hai người hãy thử trải nghiệm cuộc sống quân nhân đi."

...

...

Bên ngoài.

"Nam này, sao cậu với ông ấy nói chuyện hợp gu đến thế? Tôi ngồi nghe mà nhiều khi còn chẳng hiểu gì... Bộ hai người giao tiếp bằng tâm linh à?"

Trong lúc mặc thử áo giáp mà vị chỉ huy yêu cầu chuẩn bị, Himiko đã không nhịn được mà hỏi một câu như vậy.

Hai người họ cứ nói chuyện như thể đã quá hiểu đối phương đang nghĩ gì... Thú thật, cô ấy cảm thấy hơi ghen tị.

"Chắc mình cũng điên rồi mới đi ghen với một người đàn ông trung niên hầm hố." Himiko lại nghĩ.

"Cũng chẳng biết nữa, đầu óc tự nhiên 'nhảy số', đoán được điều gì thì nói cái nấy thôi."

Trần Hoài Nam mặc đại một bộ áo vải của nhóm hậu cần rồi cười khẽ: "Nói trở lại nhé, cậu sẽ lo phần tiền tuyến. Tôi đoán khóa huấn luyện lần này chúng ta sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ... Vì vậy, tôi nghĩ mình nên cho cậu biết một vài khả năng của bản thân để tiện bề phối hợp."

"Ồ? Tôi tò mò đấy... Một người vốn không có khả năng chiến đấu như cậu thì làm được gì cho tôi?"

"Nói sao nhỉ? Kẻ mạnh dùng thực lực, kẻ yếu đành phải dùng mánh khóe thôi." Trần Hoài Nam cười ha ha rồi khoát tay đi trước.

Nhưng đột nhiên, tiếng chuông báo động bất chợt vang lên làm cả hai giật mình, vô thức nhìn về phương xa nơi một cơn bão tuyết khổng lồ đang kéo đến.

Không, đó thực ra không phải bão tuyết. Đó chính là cuộc hành quân của vô số quái vật đang tiến thẳng về phía này... Một số lượng khủng khiếp làm người ta kinh hãi.

Họ có thể nghe thấy tiếng bước chân của chúng dù chúng còn cách đây mười mấy cây số!

"Này này... Thế này thì hơi quá rồi đấy." Trần Hoài Nam có hơi đen mặt.

"Quân lính ở đây đều là những người có kinh nghiệm, cậu đừng bi quan đến thế chứ!" Himiko bình tĩnh khuyên nhủ.

Phải rồi, cô ấy đã tự mình đứng lên từ bao lần thống khổ và tuyệt vọng.

Làm sao cô ấy có thể hoảng loạn vì mấy chuyện kiểu này được chứ...

Là một người con trai, cậu không thể yếu đuối như thế!

"Thôi được rồi, để tôi tiết lộ vai trò của mình ngay tại đây luôn." Trần Hoài Nam ngoắc tay, ra hiệu cho Himiko đến gần rồi tiếp lời: "Thực tế thì cậu có thể xem tôi như một Sup-dps."

"Bổ trợ sát thương?" Himiko nghiêng đầu hỏi.

"Kiểu vậy, tôi vừa có thể buff đồng minh hoặc gây debuff cho kẻ địch, vừa có thể gây sát thương ở mức hạn chế."

Vừa nói, Trần Hoài Nam vừa đặt tay lên mi tâm Himiko, trông như đang vẽ vời thứ gì đó: "Tôi sẽ cho cậu một buff. Đợi lát nữa đánh nhau cậu sẽ hiểu nó là gì thôi... Buff này đặc biệt hữu dụng khi đánh solo với mấy loại quái vật tinh anh đấy."

"Đừng dùng thuật ngữ trong game nữa, làm ơn đấy. Tôi tệ khoản này lắm."

"Cứ hiểu đại khái như vậy là được... Sau này nếu rảnh thì chơi game với tôi nhé."

"... Được rồi."

Nghe không liên quan lắm nhưng mà được thôi. Tiếp cận sở thích của đối phương cũng là một trong các chiến lược cô ấy đã vạch ra mà.

"Xong rồi, mau đi tập hợp hàng ngũ thôi."

...

...

Trở về đội ngũ, cả hai thấy các binh sĩ khác đã đứng dàn trận sẵn trước mặt vị chỉ huy trung niên. Sau khi đội trinh sát chạy đi đánh giá tình hình, họ vẫn đứng im bất động, chỉ có hàng hậu cần đang tất tả chuẩn bị công tác hỗ trợ.

Trần Hoài Nam và Himiko cũng lặng lẽ gia nhập đội ngũ, chờ đợi mệnh lệnh từ vị chỉ huy như bao binh sĩ khác.

Không lâu sau đó, đội trinh sát quay trở lại với vẻ mặt nghiêm túc. Họ nhanh chóng tiến đến chỗ vị chỉ huy để báo cáo: "Thưa chỉ huy, làn sóng lần này là làn sóng cấp trung, số lượng khoảng một vạn con, được dẫn đầu bởi hai con cự thú."

"Hai con ư? Phiền phức rồi đây..." Vị chỉ huy khẽ thở dài: "Ta chỉ đủ sức để giết một con cự thú, xem ra lần này phải gánh chịu không ít thương vong rồi."

"Còn khoảng bao lâu nữa chúng sẽ tới?"

"Thưa chỉ huy, chỉ mười lăm phút thôi."

"Được, vẫn còn thời gian. Mau cho quân sĩ chuẩn bị bẫy rập như những lần trước." Vị chỉ huy ra lệnh nhanh gọn: "Còn bộ tham mưu thì mau chóng vào lều chỉ huy. À, hai cô cậu kia cũng đi theo đi. Tôi có cảm giác hai người sẽ có ích đấy."

Các quân sĩ nhao nhao nhìn về phía hai người mới đến, khiến họ cảm thấy khá lúng túng. Tuy nhiên, bây giờ không phải lúc để nói mấy chuyện này, cái cần bàn ngay bây giờ là chiến thuật!

Bước vào bên trong lều chỉ huy, các vị tham mưu khác đều đã có mặt sẵn, ngay cả trước khi vị chỉ huy kia ra lệnh. Có vẻ như họ đã quá quen đối phó với các "làn sóng", đến mức đã hình thành phản xạ tự nhiên.

Trên tấm bản đồ, họ đã vạch ra ba con đường chính để lũ quái từ cao nguyên tiến xuống và hai con đường khác để chúng tấn công doanh trại. Xung quanh các tuyến đường đều là băng tuyết chất chồng rất cao, nên cả địch lẫn ta đều không có nhiều lựa chọn, trừ phi...

Cự thú chủ động phá tuyết để mở thêm tuyến đường khác ư?

Tuyết tuy cao nhưng không phải không thể phá. Trần Hoài Nam tin chắc họ đã nghĩ tới điểm này ở giai đoạn nào đó rồi.

"Vẫn theo kế hoạch cũ, ta sẽ trấn thủ tuyến đường số một để đón đánh cự thú. Còn tuyến đường số hai sẽ tập trung thêm nhiều quân sĩ một chút, cốt để họ có thể chống chọi với con cự thú khác cho đến khi ta đến chi viện." Vị chỉ huy nói.

"Chỉ huy, trong trường hợp cả hai con cự thú đều đi trên một tuyến đường thì sao?" Một vị tham mưu khác hỏi.

"Chuyện đó phải tùy cơ ứng biến, không còn cách nào khác. Làm sao chúng ta biết được chúng sẽ đưa ra lựa chọn gì chứ?"

Lúc này, Trần Hoài Nam mới lên tiếng: "Chỉ huy, xin hỏi sức mạnh của mấy con cự thú đó nằm ở mức độ nào trên thang đo quái vật hiện hành?"

Vị chỉ huy hơi ngây người một lát rồi đáp lời: "Tầm cấp ba hoặc cấp bốn, ngang ngửa với ma pháp sư hay kiếm sĩ cấp cao của nhân loại."

"Himiko, cậu đối phó được không?" Trần Hoài Nam quay sang hỏi Himiko.

Để đáp lại, Himiko chỉ nhếch môi đầy tự tin: "Cậu nghĩ tôi là ai chứ? Ngay từ khi mười sáu tuổi, tôi đã từng giết một con tương tự rồi. Chúng chỉ được cái to xác chứ không có não đâu."

Vị chỉ huy cùng các vị tham mưu trừng to mắt: "Cô gái này có đang nói đùa không đấy!? Đây không phải lúc để đùa giỡn đâu!"

"À khoan... Những kẻ đến từ ngôi trường đó hình như đều là..."

"Vâng, chính xác là như vậy ạ." Trần Hoài Nam dở khóc dở cười: "Cô ấy, Himiko, chính là điển hình cho danh xưng 'quái vật' đó thưa các vị. Vì vậy, mong các vị hãy yên tâm giao cửa còn lại cho chúng tôi."

"Còn trẻ mà đã khủng khiếp đến thế rồi..." Vị chỉ huy cười ha hả: "Được, vậy cô cậu theo chân phó chỉ huy giữ cửa còn lại đi. Bây giờ chúng ta sẽ bàn đến kế sách đối phó với lũ lâu la... Tuy chúng đều rất yếu nhưng lại đông đến không tưởng, không hề dễ đối phó chút nào!"

Mọi quyền sở hữu nội dung này đều thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free