Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Sư - Chương 1. Lớp cá biệt

Nước Việt, năm 307 theo lịch Tân Sinh.

Sau khi kiên cường sống sót qua quãng thời gian địa ngục mang tên Kỷ Tăm Tối, tính đến nay, nhân loại đã bước vào Thời Đại Tân Sinh được hơn ba trăm năm. Kế thừa toàn bộ di sản từ thời đại trước, họ không ngừng phục hưng nền văn minh, dần lấy lại vị thế đứng đầu chuỗi thức ăn.

Kỷ Tăm Tối là thuật ngữ chung chỉ một chu��i sự kiện hủy diệt hàng loạt đã tàn phá mọi sự sống trên thế giới trong quá khứ. Dù nhân loại đã kiên cường sống sót một cách thần kỳ qua thời kỳ đó, nhưng những người sống sót ít ỏi ấy lại không để lại bất kỳ ghi chép nào cho hậu thế. Vì vậy, những sự kiện diễn ra trong Kỷ Tăm Tối đến tận bây giờ vẫn còn là một ẩn số.

Tuy nhiên, sau Kỷ Tăm Tối, thế giới đã thay đổi rõ rệt một cách bất ngờ. Cụ thể nhất là sự xuất hiện của một loại năng lượng thần dị, được người phương Đông gọi là "Linh khí", còn người phương Tây gọi là "Ma lực".

Loại năng lượng này cơ bản khá giống với "Năng lượng tối" được nhắc đến trong vật lý học của thời đại trước. Người ta biết rõ nó tồn tại nhưng lại không thể biết thêm bất cứ điều gì về nó. Ngay cả những bộ não thiên tài nhất của nhân loại hiện tại cũng chưa thể khai thác thêm thông tin gì về nguồn gốc của loại năng lượng thần kỳ này.

Bất quá...

Đúng hơn, mọi sinh vật trên thế giới này, từ thực vật đến động vật, đều đang sử dụng "Linh khí" hay "Ma lực" cho nhiều mục đích khác nhau, một cách tự nhiên như thể chúng ta đang hít thở vậy.

Chính loại năng lượng thần kỳ này đã giúp sự sống khôi phục, đồng thời trực tiếp giúp nhân loại giành lại vị thế kẻ thống trị chuỗi thức ăn chỉ trong vài trăm năm ngắn ngủi.

Ngày nay, việc sử dụng "Linh khí" được xem là một nhu cầu thiết yếu của xã hội, trở thành điều bắt buộc phải giáo dục cho tất cả mọi người muốn tồn tại trong thế giới này. Họ đã từng thất bại thảm hại trong Kỷ Tăm Tối, vì thế... Tuyệt đối không thể thất bại thêm một lần nào nữa!

Nhu cầu được giáo dục về việc sử dụng "Linh khí" tăng cao, đồng nghĩa với việc nó sẽ sớm được đưa vào chương trình dạy học bắt buộc cho mọi học sinh. Ngày nay, không khó để bắt gặp học sinh dùng linh khí để chiến đấu, chữa trị, hay làm vô vàn việc khác. Nhiều đến mức không thể kể xiết.

Nói linh khí là toàn năng cũng không sai, vì sự thật đang diễn ra đã chứng minh điều đó.

Tại một vùng nông thôn nhỏ thuộc miền Bắc nước Việt, một cậu học sinh trẻ tuổi với gương mặt đầy hào hứng rộn ràng chào tạm biệt gia đình, rồi vội vàng lên đường đến ngôi trường mới với vẻ mặt thiết tha mong chờ.

Cậu chính là Trần Hoài Nam, một học sinh nghèo với thành tích học tập khá tốt về mặt lý thuyết. Tuy nhiên, về mặt thực chiến thì hoàn toàn ngược lại, cậu ta đánh đấm tệ đến mức không thể tệ hơn. Thậm chí ngay cả một con chó hoang bên đường cũng có thể giết chết cậu ta...

Nghe thật đáng thương, nhưng hiện thực vẫn luôn rất đỗi phũ phàng.

Mặc dù kỹ năng chiến đấu không giỏi, nhưng Trần Hoài Nam vẫn chưa từng bỏ cuộc trước nghịch cảnh. Cậu không dại gì tiếp tục dấn thân vào con đường không thuộc về mình. Trái lại, cậu vô cùng chịu khó trau dồi kiến thức từ mọi nguồn. Thật may là điều đó đã giúp ích rất nhiều cho con đường học vấn của cậu, nếu nói đó là điểm sáng hy vọng duy nhất của cậu cũng không ngoa.

"Học Viện Tân Sinh sao, hi vọng là mình sẽ không lạc đường"

Học Viện Tân Sinh là một ngôi trường kỳ lạ nằm ngay giữa lòng thủ đô nước Việt, nổi tiếng với chất lượng giảng dạy hàng đầu thế giới!

Sở dĩ nói ngôi trường này kỳ lạ là vì phương thức tuyển sinh của họ hoàn toàn không giống bình thường. Chỉ những người nhận được phiếu tuyển sinh gửi đến tận hòm thư mới có quyền nhập học... Và tất nhiên, học phí phải do chính học sinh tự mình chi trả.

Nói cách khác, học sinh muốn học ở đây nhất định phải có "tư cách" – chính là tấm phiếu tuyển sinh mỏng manh dường như chẳng có sức thuyết phục nào. Ngoài ra, họ cũng phải tự cân nhắc về vấn đề học phí. Tất cả đều do bản thân và gia đình học sinh tự mình quyết định, nhà trường không hề ép buộc họ phải học.

Chính phương thức tuyển sinh có phần kỳ quái này đã dẫn đến khá nhiều hệ lụy. Thứ nhất, nó khiến giới nhà giàu để mắt đến vì họ không thể cho con cháu vào học dù dốc bao nhiêu tài sản. Thứ hai, số lượng học viên tương đối ít, thành phần cũng khá hỗn tạp do được tuyển từ khắp nơi trên thế giới, dẫn đến các vấn đề như khó quản lý và nạn phân biệt chủng tộc.

Không ai biết được nhà trường đã nghĩ gì khi lựa ch��n phương thức tuyển sinh không giống ai như thế này. Nhiều người nghi ngờ rằng họ thật ra là một tổ chức tội phạm lớn đứng sau cái mác giáo dục. Bởi vì thật không tự nhiên khi họ có thể có được mọi thông tin về lai lịch của những người mà họ muốn tuyển mà không cần đến nguồn gốc hay điều tra. Đó rõ ràng là một chuyện rất đỗi bất thường.

Và càng kỳ lạ hơn khi chẳng một ai, kể cả cảnh sát, dám điều tra bất cứ điều gì về ngôi trường này! Thế nhưng, thực tế là những gì họ đã cống hiến cho thế giới cũng phần nào giúp họ tránh khỏi những mối nghi ngờ vô căn cứ.

Nói tóm lại, bí ẩn vẫn cứ mãi là bí ẩn.

Sau vài giờ đi tàu điện, Trần Hoài Nam đã tìm đến Học Viện Tân Sinh một cách suôn sẻ. Ở đây, cậu thấy vài người khác cũng như mình, đang loay hoay không biết có nên vào hay không.

"Cổng trường hoành tráng quá! Rõ ràng học sinh theo học khá ít nhưng sao họ lại giàu đến thế? Tính ra còn hơn cả Đại học Quốc gia ấy chứ!" Một thanh niên không khỏi há hốc mồm choáng ngợp khi chứng kiến sự vĩ đại của ngôi trường.

Chỉ riêng cánh cổng ra vào cũng đã cao gần chục mét rồi. Vậy thì kiến trúc bên trong còn lộng lẫy đến mức nào nữa? Thật khó để tưởng tượng!

Trần Hoài Nam nghe thấy thế cũng không khỏi âm thầm gật đầu tán đồng. Thú thật, chính bản thân cậu cũng đang cảm thấy như vậy.

"Thôi nào, vào đăng ký đi, chỉ cần nhìn cổng trường thôi đã thấy uy tín rồi..." Một thanh niên khác cười tủm tỉm vỗ vai Trần Hoài Nam một cái rồi nói với vẻ thân mật dù mới gặp: "Nghe nói năm nay sẽ có mấy em gái từ đảo quốc nhập học đấy, vô cùng đáng mong chờ luôn nha~"

Cậu chàng này trông có vẻ không được đàng hoàng cho lắm nhỉ?

Trần Hoài Nam cười khan, gạt tay người kia ra và đáp một cách tùy tiện: "Xin lỗi, tôi không hứng thú cho lắm."

"Xì, cậu là kiểu người hướng nội sao? Không thú vị chút nào cả." Nam thanh niên nhún vai, rời đi với dáng vẻ phóng khoáng: "Tôi tên Trương Bằng, đến từ Trung Địa, nếu có chung lớp thì mong được cậu chiếu cố."

Trần Hoài Nam: "..."

Đúng là người lạ lùng, quả nhiên là người nước ngoài.

Không nghĩ nhiều nữa, Trần Hoài Nam liền mạnh dạn bước vào trường làm thủ tục nhập học.

...

...

Sau khi hoàn thành thủ tục nhập học, Trần Hoài Nam đã được cô lễ tân hướng dẫn tìm đường đến khu ký túc xá của các nam sinh năm nhất. Điều đáng buồn ở đây là khu ký túc nơi cậu sắp ở đang tương đối vắng người vì vài lý do bất khả kháng... À, đó là vì cậu thuộc lớp cá biệt.

Lớp cá biệt!

Lúc được xếp vào lớp này, trong đầu Trần Hoài Nam lập tức xuất hiện một loạt dấu chấm hỏi. Tuy nhiên, sau khi được cô lễ tân giải thích, cậu mới phần nào hiểu được nguyên do khiến cậu "phải" vào lớp này.

Đơn giản thôi, do cậu không có năng lực chiến đấu, đồng thời cũng chẳng có năng lực đặc biệt nào khác.

Với "hồ sơ" phế vật như thế này lại cộng thêm tính cách hướng nội, cậu chắc chắn sẽ bị bạn học cùng lớp bắt nạt nếu tham gia vào những lớp học bình thường. Dù sao thì thành phần học viên ở đây vô cùng đa dạng, thế nên học sinh thường có những khoảng cách và định kiến nhất định.

"Tham gia vào lớp cá biệt sẽ giúp mình ��ỡ bị bắt nạt hơn sao... Haizz, mẹ nói không sai, thế gian này lạnh lẽo nhất là tình người." Trần Hoài Nam không khỏi cảm thán trước tình cảnh của mình.

Ẩn ý của cô lễ tân đã rất rõ ràng: Cậu kiểu gì cũng sẽ bị bắt nạt mà thôi!

Mang theo một chút sự chán nản cùng nặng nề, Trần Hoài Nam từ từ ngả mình lên giường, đánh một giấc dài sau một ngày đi đường mệt mỏi.

Sau khi Trần Hoài Nam chìm vào giấc ngủ, một học viên khác đã xuất hiện tự lúc nào trước cửa phòng cậu. Đó là một cậu thanh niên trông khá điển trai. Tuy nhiên, biểu cảm của cậu ta lại có phần u ám, trông như một kẻ sợ xã hội.

"Bạn cùng phòng hả... Thôi vậy, mình vẫn nên về nhà thì hơn." Cậu thanh niên kia lẩm bẩm.

Nói là làm, cậu ta chỉ để lại một mảnh giấy nhắc nhở cho Trần Hoài Nam rồi lặng lẽ bỏ về. Có lẽ người này thực sự mắc chứng sợ xã hội.

Cùng lúc này, ở sân trường.

Ngay sau khi công việc đăng ký nhập học vừa kết thúc, giữa các tân sinh viên đã bắt đầu xuất hiện những mâu thuẫn mà chỉ có thể giải quyết bằng nắm đấm. Cụ thể l�� khi vừa mới gia nhập, một nữ sinh đến từ đảo quốc đã bị một nhóm nam sinh phương Tây vây quanh, có vẻ như họ đều có ý định quấy rối cô nàng.

Nếu là nữ sinh bình thường, có lẽ cô nàng sẽ ngay lập tức bị dọa khóc khi nhìn thấy một đám trai tráng khỏe mạnh bao vây quanh mình với đầy ý đồ xấu. Tuy nhiên, vị nữ sinh này lại hoàn toàn không phải dạng vừa... Với phong cách ăn mặc cực kỳ "ngổ ngáo", cô nàng rõ ràng không phải đối tượng thích hợp để khiêu khích rồi!

Chỉ từ vài câu khẩu chiến đơn giản, cô nữ sinh này đã dần bị đám nam sinh kia chọc giận đến triệt để. Kết quả là không nói thêm lời nào, nàng liền vùng lên đập đám nam sinh kia một trận túi bụi!

Mà không chỉ vậy, ngay cả những người bên ngoài lao vào can ngăn cũng bị nàng đánh cho một trận nên thân, hoàn toàn không biết tiết chế gì cả!

Mãi đến khi các bác bảo vệ xuất hiện khống chế hiện trường, cô nữ sinh kia mới dần nguôi cơn thịnh nộ: "Này cháu, đừng đánh luôn cả những bạn định can ngăn chứ, họ có lỗi lầm gì đâu!?"

Nữ sinh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt có chút mơ màng nói: "Cháu xin lỗi, có đôi khi cháu không thể khống chế được cơn giận của mình... Việc này là do bản thân cháu thôi, cháu chấp nhận chịu phạt."

Thấy nữ sinh trở nên ngoan ngoãn một cách bất thường, các bác bảo vệ nhất thời đều không nhịn được mà đặt dấu chấm hỏi. Đoán rằng nữ sinh này c�� vấn đề về nội tại, một bác bảo vệ nói: "Phạt thì chắc chắn phải phạt rồi, nhưng trước tiên cháu mau đến phòng y tế kiểm tra đã... À phải rồi, cháu tên gì?"

"Kurogane Himiko"

"Tên đẹp lắm, mau theo bác."

...

...

Tối hôm đó.

Khoảng chín giờ tối, trời đã gần như tối mịt, chỉ còn những ánh đèn nhân tạo thắp sáng những cung đường tối tăm. Giữa lúc đó, một tiếng đàn ma quái đột ngột vang lên, trực tiếp phá tan sự yên tĩnh của màn đêm.

"Moá nó, ai đàn tệ quá vậy! Chết người! Chết người đấy không đùa đâu!"

"Mẹ ơi, đàn tệ đến mức này cơ á!? Ọc ọc, không xong rồi, tôi bắt đầu chóng mặt..."

"Trời đất quỷ thần ơi, cái thiên phú quỷ súc gì thế này? Coi như là không biết đàn cũng không thể gảy ra những giai điệu địa ngục như thế này được đâu! Ta chết mất!"

Màn đêm tĩnh mịch không chỉ bị phá tan bởi tiếng đàn "hết sức êm dịu" mà đồng thời còn trở nên sôi động bởi tiếng than khóc của các sinh viên xấu số.

Trong cơn giận dữ, nhiều người đã hùng hục rời khỏi ký túc xá hòng lùng cho ra kẻ ��ã phá bĩnh giấc ngủ của họ. Thế nhưng cho dù họ có tìm kỹ đến mấy cũng không thể tìm ra kẻ thủ ác, thậm chí đến cả vị trí nơi nguồn âm phát ra cũng không thể xác định được.

Trần Hoài Nam dĩ nhiên nằm trong danh sách các nạn nhân chịu ảnh hưởng của ma âm quỷ quái. Đến tận bây giờ, thứ âm thanh kinh khủng kia vẫn không ngừng ong lên inh ỏi trong đầu cậu, khiến cậu không tài nào ngủ lại được nữa.

Cũng may là Trần Hoài Nam đã sớm ngủ một giấc từ chiều, bằng không thì sáng hôm sau cậu kiểu gì cũng sẽ biến thành gấu trúc.

Cơ mà... Những người khác thì không được may mắn như vậy nhỉ?

Tại một góc nào đó trong khu rừng sau trường, một bóng hình cao ráo khỏe mạnh đã dần xuất hiện. Hắn chính là kẻ thủ ác, khởi nguồn của trận càn quét đến từ địa ngục: Edgar James Anderson, hay còn được gọi là Ed.

"Quả nhiên mình không hợp với nhạc cụ phương Đông sao?" Ed thổn thức ngắm cây đàn tranh trong tay, vẻ mặt trông như muốn khóc.

Lẽ dĩ nhiên, cậu đã biết được phản ứng của mọi người sau khi nghe thấy tiếng đàn của mình.

"Không, mình tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc đâu! Tuyệt đối không!" Ed cực kỳ cố chấp, nắm chặt tay lại, quyết không bỏ cuộc, nhiệt huyết bừng bừng.

Và thế là, cậu đã nghiễm nhiên trở thành thành viên cốt cán của lớp cá biệt.

Nội dung này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free