(Đã dịch) Thần Hồn Đan Đế - Chương 2309: thần lôi giáng lâm
“Giết ta?”
Đồng tử Tần Lãng bỗng nhiên co rút lại!
Hứa Bác ngơ ngác hỏi:
“Chủ nhân? Chủ nhân của ngươi là ai? Chẳng lẽ là Thần Đế Bạch Lạc?”
Hứa Bác đoán rằng Thần Đế Bạch Lạc dù đã trốn, nhưng vẫn chưa từ bỏ hy vọng, đã để người của mình mai phục gần đây, chờ khi cường giả bí ẩn kia rời đi, thủ hạ sẽ xuất hiện để giết Tần Lãng!
Nghe vậy, ng��ời đó cười lạnh một tiếng:
“Thần Đế Bạch Lạc? Hắn cũng xứng làm chủ nhân của ta sao?”
Dứt lời, người đó cuối cùng cũng dừng lại trước mặt Tần Lãng và Hứa Bác, bóng hình mờ ảo ban đầu cũng trở nên rõ nét.
Hứa Bác nghe tiếng nhìn sang, đập vào mắt anh ta là một nam tử trung niên vóc người trung bình, dung mạo cực kỳ bình thường, nếu gặp ở ngoài đường, chắc chắn sẽ chẳng có ai để mắt tới.
Người trước mắt bình thường đến mức không thể bình thường hơn!
Nhưng Hứa Bác biết, người đàn ông trung niên trước mắt tuyệt đối cực kỳ khủng bố!
Vừa rồi chính anh ta đã bị người đàn ông trung niên này ép quay về!
Ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có!
Ánh mắt Hứa Bác đảo nhanh, trực tiếp đưa tay chỉ về phía Tần Lãng:
“Hắn chính là Tần Lãng mà ngươi muốn tìm!”
Ánh mắt nam tử trung niên đổ dồn vào Tần Lãng:
“Ngươi chính là Tần Lãng? Tên nhóc con dám gây phiền toái, phá hỏng tu luyện của chủ nhân ta?”
Tần Lãng nhẹ gật đầu:
“Đúng vậy. Ta chính là Tần Lãng.”
Tần Lãng đã nhận ra người đến là thủ hạ của ai!
“Tốt! Rất tốt!”
Cùng lúc Tần Lãng thừa nhận, trên mặt nam tử trung niên xuất hiện một nụ cười khó hiểu, nhưng sát ý mạnh mẽ lại bất chợt bùng lên từ người hắn!
Đồng tử Tần Lãng co rút lại.
Hắn có thể cảm nhận được người đàn ông trung niên trước mắt cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm!
Chưa nói đến việc hắn hiện tại đã trọng thương, dù có lành lặn không chút sứt mẻ, cũng chưa chắc là đối thủ của nam tử trung niên trước mặt!
“Ta đã đưa ngươi đến tìm hắn rồi! Không cần cảm ơn đâu, ta đi trước đây, hẹn gặp lại!”
Hứa Bác cảm nhận được sát ý mạnh mẽ, vội vàng phất tay, lập tức chuẩn bị ba chân bốn cẳng chuồn đi.
Nam tử trung niên đột nhiên đưa tay, một tiếng sấm nổ vang trời ngay trước mặt Hứa Bác, khiến mặt đất dưới chân nổ tung, tạo thành một hố sâu chừng vài mét:
“Đã gặp rồi, vậy thì cùng ở lại đây đi! Trên đường xuống Hoàng Tuyền, Tần Lãng vừa hay có bạn!”
“A?”
Hứa Bác lập tức mắt trợn trừng, sợ hãi nhảy dựng lên:
“Ta giúp ngươi tìm tới Tần Lãng, ngươi không thể nào lấy oán trả ơn chứ!”
Một cường giả như thế này, tuyệt đối không phải hắn có thể đối phó!
Đối phương muốn giết hắn đơn giản chẳng khác nào nghiền chết một con kiến!
“Đã ngươi quen biết Tần Lãng, vậy ta liền tuyệt đối không thể để cho ngươi còn sống rời đi, hiểu chưa?”
Nam tử trung niên nhếch mép cười một tiếng, lộ ra nụ cười vô hại với Hứa Bác.
“Cái gì? Quen biết Tần Lãng cũng có lỗi?”
Ban đầu cứ tưởng khai ra Tần Lãng là có thể thoát chết một kiếp, không ngờ xác nhận xong lại thành ra vẽ rắn thêm chân!
Ánh mắt Hứa Bác lóe lên, sau đó anh ta cắn răng, trực tiếp lao về phía Tần Lãng, một tay ôm lấy anh ta, rồi chạy trốn về phía ngược lại với vị trí của nam tử trung niên!
Nếu đánh không lại, vậy liền trốn đi!
Tần Lãng thì lộ ra vẻ mặt đầy kinh ngạc!
Hắn không ngờ Hứa Bác lúc bỏ chạy lại còn tiện thể cứu mình!
Vừa mới hắn rõ ràng đã khai ra chính mình, bây giờ lại là lại phải cứu chính mình?
Đây là ý gì?
Cứu mình đi cùng chẳng phải sẽ làm chậm tốc độ tẩu thoát của hắn sao?
“Muốn chạy trốn? Nằm mơ!”
Nam tử trung niên không nhanh không chậm, một bước phóng ra, dưới chân súc địa thành thốn, đuổi sát Hứa Bác và Tần Lãng, khoảng cách của song phương nhanh chóng rút ngắn.
Ngay lúc Tần Lãng đang nghi hoặc, tiếng Hứa Bác lo lắng truyền vào tai Tần Lãng:
“Tần Lãng huynh đệ, mau gọi người phụ nữ của ngươi! Chỉ cần nàng quay lại, chắc chắn có thể cứu chúng ta!”
Tần Lãng trong nháy mắt bừng tỉnh!
Hứa Bác mang chính mình trốn không phải là vì cứu mình, mà là để cho mình có đủ thời gian hướng Đường Tâm Nhiên cầu cứu!
Nghĩ tới đây, Tần Lãng cũng không chậm trễ, cấp tốc truyền tin tức cho Đường Tâm Nhiên.
Đường Tâm Nhiên vừa mới rời đi, chắc hẳn vẫn chưa đi xa, hiện tại chạy đến còn kịp!
Thế nhưng, tất cả tin tức truyền đi đều như đá chìm đáy biển, không hề có chút đáp lại nào!
Không chỉ có vậy, Tần Lãng hiện tại ngay cả vị trí cụ thể của Đường Tâm Nhiên cũng không thể cảm ứng được!
Rất hiển nhiên, Đường Cảnh Nguyên sợ Tần Lãng lại một lần nữa quấy nhiễu Đường Tâm Nhiên, đã sử dụng một thủ đoạn mạnh mẽ nào đó để cưỡng ép cắt đứt liên hệ giữa hai người!
“Thế nào?”
Hứa Bác cắn chặt răng, dốc toàn lực chạy trốn, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Tần Lãng bất đắc dĩ lắc đầu:
“Liên lạc bị cắt đứt rồi, không thể liên lạc được. Người phụ nữ của ta sợ là căn bản không biết chúng ta đang gặp nguy hiểm ở đây.”
Hứa Bác hoảng hốt:
“A? Vậy chúng ta chẳng phải là sắp ngỏm củ tỏi sao?”
Hắn có thể cảm ứng được nam tử trung niên phía sau càng ngày càng gần họ, hai bên chỉ còn cách nhau vài chục mét, trong chớp mắt là tới!
“Ngươi còn có hay không những người phụ nữ khác? Những người phụ nữ khác phía sau có hay không lợi hại cha vợ? Tranh thủ thời gian kêu gọi a!”
Hứa Bác lo lắng cuống quýt, nói năng không kịp suy nghĩ.
“Không có!”
Tần Lãng trực tiếp liếc xéo một cái.
Lợi hại cha vợ?
Một mình Đường Cảnh Nguyên đã đủ khiến mình lãnh đủ rồi, còn dám muốn cái thứ hai sao?
Tần Lãng nghĩ cũng không dám nghĩ!
“Quả nhiên không có! Vậy chúng ta hai cái sợ là muốn ngỏm củ tỏi!”
Hứa Bác lập tức mặt xám ngoét, dứt khoát dừng chạy trốn, ôm Tần Lãng đứng lại.
“Làm sao không chạy?”
Tần Lãng ngây ngẩn cả người!
Hứa Bác chau mày, ai oán nói:
“Đằng nào cũng chết! Thà bị giết sớm cho xong, chết sớm được đầu thai sớm, còn hơn phải lo lắng chạy trốn trong sợ hãi!”
Nói xong, Hứa Bác dứt khoát trực tiếp nhắm hai mắt lại.
“Ấy, đừng mà! Cho dù không chạy thì cũng phải liều chết một phen với kẻ địch, biết đâu còn có một chút hy vọng sống sót nào đó!”
Nhưng Hứa Bác lại làm ngơ, nhắm hai mắt, không nhúc nhích.
Tần Lãng liều mạng giãy dụa muốn thoát khỏi cái ôm của Hứa Bác, nhưng lại bị hắn ôm chặt cứng, không cách nào tránh thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn nam tử trung niên lao tới trước mặt hai người họ.
“Không trốn? Vừa hay khỏi phiền ta! Nếu đã vậy, vậy ta liền cho các ngươi một cái chết thống khoái!”
Nam tử trung niên vừa nói, lòng bàn tay hắn trống rỗng hiện ra một đạo hồ quang điện rất nhỏ.
Đạo hồ quang điện này chỉ nhỏ như cây kim, nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó lại kinh khủng hơn tiếng sấm lúc nãy không biết bao nhiêu lần!
“Đi!”
Nam tử trung niên bàn tay vung lên, đạo hồ quang điện nhỏ bé liền rời tay, lao thẳng về phía đỉnh đầu Tần Lãng và Hứa Bác!
Hồ quang điện đón gió mà bành trướng lên vô số lần, trong nháy mắt hình thành một khối lôi điện lớn chừng một trượng bao phủ lấy hai người họ, từng đạo hồ quang điện lớn bằng cánh tay người trưởng thành trực tiếp giáng xuống người Tần Lãng và Hứa Bác!
“Lốp bốp!”
Trong nháy mắt, thân ảnh hai người liền bị vô số hồ quang điện bao phủ!
“Giải quyết, thu công! Có thể đi trở về phục mệnh!”
Trên mặt nam tử trung niên lại lần nữa xuất hiện nụ cười khó hiểu.
Sau mười mấy hơi thở, hồ quang điện dần dần tiêu tán, nam tử trung niên đang định quay người rời đi, nhưng một giây sau, nụ cười trên mặt hắn lại cứng đờ!
Nơi hồ quang điện tiêu tán, thân thể của Tần Lãng và Hứa Bác không hề bị điện giật cháy đen như hắn tưởng tượng!
Ngược lại, ngay cả quần áo trên người hai người cũng hoàn hảo không chút sứt mẻ!
“Cái này sao có thể! Ta vừa rồi triển ra thế nhưng là thần lôi đó!”
Nam tử trung niên bản năng mở miệng kinh hô.
Thần lôi, thế nhưng là một sự tồn tại kinh khủng mà ngay cả hắn cũng phải e ngại!
Giáng xuống người Tần Lãng và Hứa Bác, lại không làm tổn hại đến bọn họ dù chỉ một chút?
Truyện được biên tập và phát hành độc quyền trên truyen.free, rất mong nhận được sự quan tâm từ quý độc giả.