Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4868:

Thế nhưng, hiện tại thanh niên áo đỏ chẳng còn tâm trí nào mà để ý đến tu vi nữa, điều hắn lo lắng lúc này chính là tính mạng của mình.

Giờ đây, đối phương muốn lấy mạng hắn dễ như trở bàn tay.

Một Hóa Linh Chân Quân muốn giết một Chân Ngã cảnh, chẳng phải là chuyện quá đỗi dễ dàng sao?

– Tha mạng!

Hắn miễn cưỡng quỳ sụp xuống, rồi ngẩng đầu nhìn Lăng Hàn.

Mặt mũi ư?

Trước mặt tính mạng, mặt mũi tính là cái gì?

Lăng Hàn mỉm cười:

– Giao lôi đình tinh thạch ra đây.

Khốn kiếp, bị đánh cướp ngược lại.

Trong lòng bất đắc dĩ, thanh niên áo đỏ đành giao pháp khí không gian cho Lăng Hàn.

Hắn thật sự hối hận.

Lăng Hàn dùng thần thức quét qua, à, bên trong có tới bảy mươi chín viên lôi đình tinh thạch.

– Cám ơn.

Hắn cười nói.

Thanh niên áo đỏ khóc không ra nước mắt, đúng là mất cả chì lẫn chài.

Đúng lúc này, thân hình Lăng Hàn khẽ động, thoáng cái đã biến mất.

Lúc này, thanh niên áo đỏ mới dám chắc Lăng Hàn không giết mình, hắn ngã ngồi bệt xuống đất, tim vẫn còn đập thình thịch.

Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, cuối cùng vẫn có thể bảo toàn tính mạng.

Trong lòng hắn dâng lên cảm giác may mắn, Lăng Hàn hoàn toàn có thể giết chết hắn, nhưng giờ chỉ cướp sạch tài sản của hắn mà thôi.

Nói như vậy, Lăng Hàn quả là nhân từ biết bao.

Nghĩ vậy, trong lòng hắn không còn oán hận Lăng Hàn nữa.

Lăng Hàn cất bước đi khắp nơi để tìm kiếm lôi đình tinh thạch.

Trên đảo có nhiều người như vậy, hắn chắc chắn sẽ gặp phải những kẻ khác, và không ít trong số đó nảy sinh ý đồ cướp bóc.

Hắn cũng sẽ không khách khí với đám người này, chắc chắn sẽ đánh cướp ngược lại.

Tuy nhiên, cũng có những kẻ khó chơi, một khi tu vi vượt quá Giáo Chủ nhị tinh, Lăng Hàn hiện tại chắc chắn không đánh lại được, cho nên hắn chỉ có thể chạy trốn.

Vì đã dung hợp sáu đạo linh thân, thực lực của hắn hiện đang ở giai đoạn "Hóa Linh tam biến", khiến cho việc đối phó với hung thú trên đảo trở nên khó khăn hơn, mặc dù những hung thú này không phải hung thú chân chính.

Có lần, hắn đụng độ một con hung thú Hóa Linh bát biến, hắn chẳng dám giao chiến mà lập tức co giò bỏ chạy.

– A?

Hắn đang lao vút trên không trung, thì phía dưới, một người đi ngang qua, ánh mắt quét qua rồi chợt ngạc nhiên.

Người này là Khổng Vô Dạng, thế hệ bạch ngân của Khổng Tước Đế tộc.

Hắn vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn đã nhận ra Lăng Hàn – mặc dù Lăng Hàn có ít nhiều thay đổi so với trước kia, nhưng lòng hận Lăng Hàn của hắn sâu hơn trời, cho dù Lăng Hàn có hóa thành tro bụi, hắn cũng nhận ra.

V��n đề là, con hung thú đuổi theo Lăng Hàn chỉ có thực lực Hóa Linh bát biến.

Bát biến đuổi Lăng Hàn chạy khắp nơi?

Hắn hiểu rõ tính cách của Lăng Hàn, tên gia hỏa này chỉ cần có một tia phần thắng cũng sẽ không bỏ trốn.

Cho nên, chiến lực Lăng Hàn hiện tại không bằng hung thú bát biến?

Trái tim hắn đập mạnh.

Trước đó, hắn đã sớm từ bỏ suy nghĩ đi tìm Lăng Hàn để đòi lại thể diện, bởi tên kia quá yêu nghiệt, chỉ có thể trông cậy vào thế hệ hoàng kim trấn áp hắn.

Thậm chí hắn còn có cảm giác, cho dù là thế hệ hoàng kim cũng chưa chắc đã có thể trấn áp được Lăng Hàn.

Nhưng bây giờ?

Đột nhiên, hắn ý thức được cơ hội của mình đã tới.

Đuổi theo!

Hắn lập tức lao tới, đuổi theo sát phía sau Lăng Hàn.

Nhờ được Đế tộc không ngừng dốc tài nguyên ủng hộ, hắn đã bước vào cảnh giới Giáo Chủ. Mặc dù chỉ là nhất tinh, nhưng khoảng cách giữa hắn và thế hệ hoàng kim đã được thu hẹp đáng kể.

Cảnh giới võ đạo càng cao, chênh lệch tuổi tác gây ra chênh lệch tu vi sẽ càng ngày càng ít đi.

Ví dụ như cấp độ Thánh Nhân, chênh lệch một hai vạn tuổi cũng chỉ là chuyện bình thường.

Rất nhanh, hắn đã vượt qua con hung thú kia, bởi vì tốc độ của nó không thể sánh kịp Lăng Hàn, nên nó tự nhiên bị hắn bỏ lại phía sau.

Nhưng hắn chính là Giáo Chủ, làm sao có thể bị ai bỏ lại được chứ?

Phía trước, Lăng Hàn đã dừng lại, Khổng Vô Dạng cũng hạ xuống đất.

– Lăng Hàn!

Hắn chầm chậm nói.

– Ồ, đây chẳng phải Khổng Đế tử sao?

Lăng Hàn cười nói.

Khổng Vô Dạng đánh giá Lăng Hàn một lượt, rồi mở miệng nói:

– Với thiên phú võ đạo của ngươi, lại thêm nơi đây có nhiều cơ duyên, ngươi ít nhất cũng phải là Hóa Linh Cửu biến. Vậy mà giờ đây, ngươi lại sa sút đến mức không dám giao chiến với hung thú bát biến.

– Với tính cách của ngươi, phàm là có dù chỉ một chút cơ hội thắng, ngươi sẽ không bỏ trốn.

– Cho nên, ngươi chắc chắn đã gặp phải vấn đề lớn trong tu luyện, từ đó dẫn đến chiến lực sụt giảm.

– Ta đã nói rồi, ngươi chỉ là dân đen thì làm sao có thể sánh ngang Đế tử? Ngươi chắc chắn đã tu luyện một công pháp tà môn nào đó, từ đó giúp ngươi vô địch cùng cảnh giới, nhưng lại ẩn chứa di chứng.

– Có lẽ, đột phá Tiểu Thừa cảnh chính là thời điểm bộc phát.

Nghe hắn phân tích xong, Lăng Hàn cũng không khỏi thầm bội phục.

Quả không hổ là Đế tử, chỉ từ vài manh mối như vậy mà đã suy đoán gần như chính xác, chỉ trừ phần liên quan đến tu luyện tà pháp.

Thế nhưng, Lăng Hàn cũng không cho rằng bản thân mình gặp phải vấn đề lớn, mà là hắn sẽ bùng nổ sau khi khôi phục. Chỉ cần vượt qua giai đoạn này, hắn chắc chắn sẽ đón nhận sự tăng trưởng thực lực khủng khiếp.

Dù sao hắn cũng không cần giải thích với đối phương.

Hắn rất thản nhiên gật đầu:

– Không sai, hiện tại tu vi ta đã giảm xuống, chỉ còn khoảng tam biến mà thôi.

Nhìn thấy Lăng Hàn thẳng thắn thừa nhận như vậy, Khổng Vô Dạng cũng đâm ra nghi thần nghi quỷ.

Có phải đây là cạm bẫy chờ hắn nhảy xuống hay không?

Nhưng vấn đề là, tại sao Lăng Hàn lại đi con đường này? Hơn nữa, làm như vậy có ý nghĩa sao?

Cho dù lùi một vạn bước mà nói, cho dù Lăng Hàn chỉ là ngụy trang, nhưng hắn là Hóa Linh cảnh thì không thể nghi ngờ.

Như vậy, hắn ��ã là Giáo Chủ, còn có gì phải kiêng kị chứ?

– Đã như vậy, ngươi đành nhận mệnh đi.

Khổng Vô Dạng lập tức ra tay tấn công Lăng Hàn.

Oanh, lực lượng cấp Giáo Chủ sôi trào, bàn tay giăng đầy thần văn, trông vô cùng kinh khủng.

Nếu không phải hắn còn kiêng kị lôi đình trên cỏ cây xung quanh, uy lực của một kích này đã tăng lên mấy phần.

Thế nhưng, trấn áp một Hóa Linh cảnh còn chưa đủ hay sao?

Lăng Hàn không hề ngạnh kháng, hiện tại hắn chỉ là tam biến, làm sao hắn có thể đánh lại được?

Ta chạy!

Hắn phát động Phượng Dực Thiên Tường, thân thể lao đi vun vút như bão táp, đồng thời, hắn còn tung ra một đòn sát khí xung kích.

Đáng tiếc là, cho dù cường độ niệm lực của hắn đã tăng lên cấp Giáo Chủ nhưng vẫn vô dụng trước uy lực của bảo vật Đại Đế, sát khí xung kích hoàn toàn không có hiệu quả.

Lăng Hàn cũng không hề thất vọng, việc này đã nằm trong dự kiến của hắn, hắn chỉ ôm hy vọng thử vận may một lần mà thôi.

– Ha ha, quả đúng là như vậy!

Nhìn thấy Lăng Hàn không dám tiếp chiêu mà lựa chọn bỏ chạy, Khổng Vô Dạng càng thêm vững tâm, xem ra Lăng Hàn thật sự đã gặp phải vấn đề.

– Nhận lấy cái chết!

Hắn nhanh chóng truy đuổi.

Bị Lăng Hàn đánh cho thảm bại, hắn đã biến thành trò cười trong học viện Tổ Vương, thậm chí người trong gia tộc cũng không còn kỳ vọng vào hắn nữa, thế hệ trẻ tuổi cũng mất đi sự kính trọng đối với hắn.

Hiện tại, đây là cơ hội để báo thù rửa hận lớn, làm sao hắn có thể không hưng phấn cho được?

Chết! Chết! Chết!

Hắn nhanh chóng truy đuổi, muốn đánh chết Lăng Hàn thành bã.

Nhưng Phượng Dực Thiên Tường chính là thân pháp nhanh nhất thế gian, có một không hai trên đời. Dù lực lượng Lăng Hàn đã giảm sút, nhưng tốc độ của hắn lại không bị ảnh hưởng, hỏa dực vỗ mạnh, khiến Khổng Vô Dạng bị bỏ lại phía sau.

– Ngươi chạy mùng một, ngươi không thể chạy ngày rằm!

Khổng Vô Dạng từ phía sau quát lớn.

Lần này, khí phách của hắn bộc lộ ra, không ai bì nổi.

Nội dung này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free