(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4862:
Dù cho uy lực phù binh chỉ cao hơn Quách Vũ Hàng hai tiểu cảnh giới, nhưng ở cấp độ Giáo Chủ, chênh lệch một tiểu cảnh giới đã là rất lớn, huống hồ còn là hai?
Hắn cũng chẳng phải Lăng Hàn, yêu nghiệt đến mức có thể vượt đại cảnh giới để chiến đấu.
Phải biết rằng, đã đạt đến cấp bậc Giáo Chủ, có ai mà chẳng phải thiên tài xuất chúng?
Muốn vượt cấp chiến đấu ư?
Ha ha, ít nhất thì đạo tử như hắn không tài nào làm được, có thể đối đầu với người cùng cấp đã là quá tốt rồi.
Hắn bỏ chạy, nhưng kiếm quang màu tím vẫn đuổi riết không tha. Kiếm quang này không phải là thực thể, mà là đòn tấn công được một cường giả bảo tồn trên phù binh bằng thủ đoạn đặc thù, tốc độ của nó cũng vượt xa võ giả đồng cấp.
Xoạt, kiếm quang chém tới.
Quách Vũ Hàng không còn cách nào khác, hắn buộc lòng phải chống đỡ, nếu không bị Giáo Chủ ngũ tinh đánh trúng, hắn sẽ bị đánh cho tan xác.
Hắn dốc hết toàn lực tung ra một đòn.
– A!
Hắn kêu thảm thiết, thân thể bay ra ngoài. Hắn có thể nhìn rõ ràng, nửa người dưới của mình đã biến mất.
Đã bị kiếm quang xoắn nát.
Kiếm quang màu tím cũng biến mất vào hư vô.
Chỉ một đòn này, mọi chuyện đã định.
Nhưng Quách Vũ Hàng vẫn không ngừng kêu thảm thiết. Dù hắn chỉ bị đánh nát nửa người dưới, nhưng ý chí võ đạo ẩn chứa trong kiếm quang màu tím đã xâm nhập vào cơ thể hắn, khiến hắn đến một ngón tay cũng khó mà nhúc nhích.
Hắn lộ rõ vẻ sợ hãi. Trước đó hắn đã đối xử với Lăng Hàn thế nào? Giờ đây phong thủy luân chuyển, hắn yếu ớt vô lực, hoàn toàn biến thành thịt cá trên thớt, chỉ có thể mặc cho Lăng Hàn định đoạt.
Sự chuyển biến quá nhanh, hắn không tài nào tiếp thu được.
Lăng Hàn nhanh chóng đi tới. Mặc dù lãng phí một tấm phù binh trân quý để giải quyết Quách Vũ Hàng, nhưng hắn cũng không thèm để ý.
Hơn nữa, chỉ cần hắn bước vào cảnh giới Giáo Chủ, cho dù chiến lực chưa đạt tới ngũ tinh, có lẽ cũng chẳng kém là bao. Đến lúc đó, tấm phù binh này cũng sẽ trở thành vô dụng.
Cho nên, thà dùng ngay bây giờ, vừa hay giúp hắn trút cơn giận.
– Có chuyện gì thì từ từ nói.
Quách Vũ Hàng cố gắng mở miệng, cho dù chỉ nói chuyện cũng khiến hắn phun ra máu tươi.
– Đừng đừng đừng, ngươi vừa mở miệng đã phun máu rồi. Ta là người sợ máu nhất.
Lăng Hàn cười nói.
Sợ máu ư? Sợ cái quái gì!
Quách Vũ Hàng tức đến mức phun ra thêm vài ngụm máu. Ngươi chém nát nửa người dưới của ta, ra tay tàn nhẫn như vậy mà còn nói sợ máu?
Nhưng lúc này tính mạng của hắn nằm trong tay Lăng Hàn, nên hắn không dám chọc giận.
– Ta đã nói chém ngươi là sẽ chém ngươi, bây giờ ngươi tin chưa?
Lăng Hàn hỏi.
Quách Vũ Hàng gật đầu. Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.
– Hối hận chứ?
Lăng Hàn lại hỏi.
Quách Vũ Hàng liên tục gật đầu. Nếu sớm biết Lăng Hàn yêu nghiệt đến thế, hắn đã chẳng cố kỵ thân phận mà phục kích, cũng sẽ không để Lăng Hàn có cơ hội vận dụng phù binh.
Đáng ghét, hắn đã quá kiêu ngạo.
Lăng Hàn bật cười:
– Tiểu nhân thì vẫn mãi là tiểu nhân. Đến nước này vẫn không tỉnh ngộ, còn cho rằng kết cục của mình là do lỗi của người khác.
– Thôi được rồi, ta chẳng có gì để nói với ngươi cả, chỉ tổ lãng phí thời gian mà thôi.
Lăng Hàn vươn tay, ấn về phía Quách Vũ Hàng.
– A!
Quách Vũ Hàng liều mạng, nhưng trong cơ thể hắn đã bị ý chí võ đạo xâm chiếm. Hắn vừa cử động đã tự rước lấy khổ, ý chí võ đạo trong cơ thể sẽ lập tức xoắn nát thức hải của hắn.
Quách Vũ Hàng chết.
– A?
Lăng Hàn kinh ngạc. Hắn còn chưa ra tay mà đối phương đã chết rồi ư?
Chết thì chết, cũng tránh làm bẩn tay mình.
Lăng Hàn lục soát thi thể Quách Vũ Hàng, hắn tìm được mấy món pháp khí không gian. Trong một pháp khí, hắn tìm thấy chín tinh thể.
– Đến đây lâu hơn ta, đến giờ mới tìm được chín viên?
Lăng Hàn xem thường, nhưng nghĩ lại, Quách Vũ Hàng từng phát hiện một viên hỏa diễm tinh thể, nhưng vì có hỏa miêu canh giữ, hắn thà từ bỏ thu hoạch sắp tới tay còn hơn là liều mạng mà bỏ chạy.
Tên này sợ chết đến thế, có được chín hỏa diễm tinh thể đã là may mắn lắm rồi.
– Thôi được rồi, ta đã có hai mươi viên, hoàn thành một phần năm.
Lăng Hàn tiếp tục tìm kiếm hỏa diễm tinh thể. Hắn tận lực tránh chiến đấu, bởi vì làm thế sẽ chỉ lãng phí thời gian vô ích.
Đương nhiên, nếu có kẻ nào nhất định muốn cướp bóc hắn, hắn sẽ không ngại cướp ngược lại bọn họ.
Tu vi Hóa Linh cảnh mà hắn biểu hiện ra đã che mắt người khác một cách hoàn hảo. Một vài kẻ Hóa Linh cảnh thậm chí còn muốn cướp bóc theo đoàn, kết quả g���p phải cây đinh cứng như Lăng Hàn nên bị hắn cướp ngược lại.
Nhờ có những kẻ đần độn này trợ giúp, chỉ sau hai mươi hai ngày, Lăng Hàn đã thu thập được một trăm viên hỏa diễm tinh thể.
– Không vội.
Hắn cũng không trở về đổi lấy Viêm Diễm Long Tiên mà vẫn muốn tiếp tục tìm kiếm hỏa diễm tinh thể. Sau ba mươi mốt ngày nữa, số hỏa diễm tinh thể trong tay hắn đã đạt hơn hai trăm viên.
– Tốt, đi tìm Hỏa Diễm Cự Nhân kia.
Lăng Hàn quay lại và nhanh chóng đứng trước mặt Hỏa Diễm Cự Nhân.
– Tiểu gia hỏa, ngươi đã tìm được những thứ sáng lấp lánh rồi sao?
Hỏa Diễm Cự Nhân hỏi, giọng nói vang dội.
Lăng Hàn lấy ra chín mươi chín viên hỏa diễm tinh thể ném về phía Hỏa Diễm Cự Nhân.
Hỏa Diễm Cự Nhân vung tay tiếp lấy những hỏa diễm tinh thể, sau đó nở nụ cười.
– Ngươi không sợ ta nhận đồ mà không đưa cho ngươi Viêm Diễm Long Tiên hay sao?
Lăng Hàn lộ ra số hỏa diễm tinh thể còn lại, cười nói:
– Không sợ.
Mọi người đều phải đi thu thập hỏa diễm tinh thể cho Hỏa Diễm Cự Nhân, hiển nhiên, hắn c��n một lượng cực lớn.
Hỏa Diễm Cự Nhân sửng sốt một chút, sau đó bật cười ha hả. Hắn lấy một cái bình ngọc và trao cho Lăng Hàn một giọt.
Lăng Hàn ấn nhẹ một cái, giọt chất lỏng dừng lại trong hư không.
Mùi thơm mê người tỏa ra, bí lực trong cơ thể hắn lập tức chấn động, linh thân thứ chín của hắn có dấu hiệu hình thành cực kỳ nhanh chóng.
– Tiểu tử, Viêm Diễm Long Tiên vô cùng dễ bay hơi. Đến lúc ấy, ngươi đừng trách ta trao cho ngươi hàng giả đấy nhé.
Lăng Hàn lúc này mới hấp thu giọt long tiên vào cơ thể. Mùi thơm ngát lập tức tràn ngập khoang miệng hắn, khiến hắn thư thái đến mức mỗi lỗ chân lông đều như giãn nở.
Hắn vội vàng tìm một nơi vắng vẻ để luyện hóa long tiên.
Sau khi luyện hóa xong một giọt long tiên, linh thân thứ chín của hắn đã được bổ sung thêm một phần mười.
– Chỉ cần thêm tám đến chín giọt nữa, khi ấy ta sẽ đạt đến cửu biến đỉnh phong.
Lăng Hàn quay lại, hắn lại đổi một giọt long tiên, rồi cũng tìm nơi vắng vẻ để luyện hóa.
Sau đó, hắn lại bước lên con đường tìm kiếm hỏa diễm tinh thể.
Đây là cách tốt nhất để gia tăng tu vi thật nhanh.
Nhưng, người đi vào đảo càng ngày càng nhiều, nên việc tìm được hỏa diễm tinh thể càng ngày càng khó.
Trong thời gian gần đây, các vụ cướp bóc cũng càng ngày càng nhiều. Một số kẻ bí quá hóa liều còn dám đánh chủ ý lên hung thú, có kẻ thành công, nhưng cũng có kẻ thất bại thảm hại, chết không có chỗ chôn thân.
Điều này cũng khiến Lăng Hàn bị ảnh hưởng, nửa năm trôi qua mà hắn mới đổi được bốn giọt long tiên.
– Ai, gần đây việc tìm kiếm khó khăn quá.
Lăng Hàn không ngừng tìm kiếm khắp hòn đảo.
Kỳ lạ là, dường như hỏa diễm tinh thể nhặt mãi không xuể. Có những khu vực Lăng Hàn rõ ràng đã tìm qua rồi, nhưng mấy ngày sau hắn quay lại vẫn có phát hiện mới.
– Hử?
Bỗng nhiên, hắn cảm ứng được sát khí.
Bản biên tập này là thành quả của truyen.free, xin độc giả vui lòng tôn trọng công sức.