Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4788:

Móa, chim chết tiệt, ngươi gây ra tội gì vậy!

Đinh Thụ tức giận quát lớn.

Tiểu Hồng Điểu im lặng, nó thực sự không làm gì cả.

Lăng Hàn túm lấy Tiểu Hồng Điểu, rồi dùng sức quăng đi. Hắn ném!

Vù một tiếng, Tiểu Hồng Điểu bay vút sang hướng khác.

Hiệu quả rõ như ban ngày, bầy ong lập tức đổi hướng, nhao nhao đuổi theo Tiểu Hồng Điểu, không một con nào còn mảy may ý định truy đuổi Lăng Hàn và Đinh Thụ.

Quả nhiên đúng như dự đoán. Lăng Hàn lập tức đuổi theo, vươn tay bắt lấy nó.

Tiểu Hồng Điểu: … Chơi vui lắm nhỉ?

– Quả nhiên, con chim của ngươi không hề ngoan ngoãn chút nào.

Đinh Thụ lập tức nói.

– Ngươi xem kìa, bầy ong đã để mắt đến ngươi rồi, không phải ngươi đã đào mồ mả tổ tiên của chúng đó sao?

Tiểu Hồng Điểu vô cùng bực bội, nó thật sự rất vô tội.

Lăng Hàn lại lắc đầu:

– Bầy ong thật sự chú ý đến Tiểu Hồng, nhưng rất có thể là do chúng phát hiện huyết mạch của nó. Chân Hoàng và Chu Tước đều là Thần thú, hơn nữa lại cùng thuộc hệ Hỏa, thế nên cả hai ắt có điểm tương đồng. Có lẽ đây chính là nguyên nhân.

– Dù sao đi nữa, xem ra bầy ong đã nhắm chuẩn con chim nhỏ rồi.

Đinh Thụ nói:

– Hay là chúng ta ném nó trở lại đi?

Tiểu Hồng Điểu vừa nghe thấy thế, lập tức dang cánh ôm chặt cổ Lăng Hàn, có chết cũng không buông.

Lăng Hàn quay đầu nhìn lại, bầy ong nhiều đến mức dường như không có hồi kết.

Chẳng lẽ không trị n��i các ngươi sao?

Lăng Hàn rút kèn lệnh Đại Đế ra, dùng sức thổi vang.

Bầy ong đồng loạt hú lên như sói.

Một đàn yêu ong đột nhiên bắt chước sói hú, đây rốt cuộc là cảnh tượng thế nào?

Ngược lại, cả Đinh Thụ và Tiểu Hồng Điểu đều ngây người, mặt mày co quắp.

Phong cách này thật quá kinh người.

Không chỉ bọn họ, ngay cả bầy ong cũng ngây ngẩn cả người.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta là bầy ong cơ mà, tại sao lại phải bắt chước sói hú? Có lý do gì không? Chẳng lẽ đầu óc bị đảo lộn hết cả rồi? Hay tổ tiên của chúng ta có huyết mạch Lang tộc?

Đương nhiên, nếu xét về vấn đề sinh sôi nảy nở thì thật khó nói.

Sau một thoáng khựng lại, bầy ong lại tiếp tục truy đuổi.

Chúng ta không sợ các ngươi!

Lăng Hàn lại thổi một lần nữa, lần này bầy ong lại đồng loạt hú vang.

– Món đồ này dùng hay thật đấy!

Đinh Thụ nhìn mà thèm thuồng, hắn từng thấy Lăng Hàn vận dụng bảo khí này ở Ám Vân Địa Ngục, khi đó ngay cả Tôn Giả còn phải trúng chiêu, huống hồ hiện tại đối mặt với bầy ong Hóa Linh cảnh, đương nhiên càng không thể nào kháng cự.

– Cho ta mượn chơi vài ngày đi?

Hắn lại nói.

– Ha ha.

Đương nhiên Lăng Hàn sẽ không đồng ý.

Cứ thế, bọn họ liên tục thổi kèn lệnh Đại Đế để cản trở bầy ong, khoảng cách giữa hai bên ngày càng xa, cuối cùng đã thoát hiểm thành công.

– Phù!

Lăng Hàn và Đinh Thụ thở phào. Số lượng bầy ong lên tới hàng chục vạn con khiến bọn họ cũng phải đau đầu.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Lăng Hàn nhìn sang Đinh Thụ, mà Đinh Thụ cũng nhìn lại Lăng Hàn.

– Ngươi cũng nghĩ giống ta sao?

Hai người đồng thanh nói.

– Ha ha!

Bọn họ bật cười lớn.

Tiểu Hồng Điểu nhún vai, vỗ vỗ hai cánh. Đàn ông đúng là những sinh vật kỳ quái, nói toàn những điều nó chẳng thể hiểu nổi.

Hai người quay lại, hướng về phía cánh đồng hoa.

– Này này này!

Tiểu Hồng Điểu hoảng hốt kêu lên. Khó khăn lắm mới thoát khỏi bầy ong, các ngươi còn quay lại làm gì nữa?

– Có ong tất phải có mật!

Lăng Hàn cười nói:

– Đây là yêu ong Hóa Linh cảnh đấy, mật của chúng… chậc chậc!

Đinh Thụ cũng liếm môi, lộ rõ vẻ động lòng.

Mật ong như vậy chắc chắn là đại bổ.

– Các ngươi đều là lũ điên sao?

Tiểu Hồng Điểu hét lớn.

Số lượng bầy ong kinh khủng như thế, một khi rơi vào giữa chúng, vậy thì chắc chắn xong đời. A, khó khăn lắm mới thoát ra được, các ngươi còn muốn chạy về ư?

Chưa thấy ai như các ngươi bao giờ.

– Ta đây không thèm chơi với các ngươi đâu!

Tiểu Hồng Điểu nói rồi vội vàng vỗ cánh bay đi mất.

– Ha ha, phải có nghĩa khí chứ!

Lăng Hàn một tay túm lấy Tiểu Hồng Điểu, hắn không thể để nó chạy thoát được.

Tiểu Hồng Điểu không hề sợ hỏa diễm đạo tắc, thế nên nó có thể xâm nhập những nơi bọn họ không thể tới. Một trợ thủ đắc lực như vậy, sao bọn họ có thể bỏ phí chứ?

Tiểu Hồng Điểu kêu toáng lên, nó sắp mắng chửi tục tĩu đến nơi nhưng đã bị Lăng Hàn áp chế chặt chẽ.

Hai người quay lại, nhanh chóng tiến gần cánh đồng hoa.

– Tìm xem tổ ong ở đâu.

Hai người vừa dò xét xung quanh, vừa phóng linh thân ra, nhờ đó tăng hiệu suất tìm kiếm.

Một lát sau, Đinh Thụ đã có phát hiện.

Bọn họ đi tới, chỉ thấy một tổ ong với kết cấu bằng nham thạch.

Tổ ong to lớn đến mức có thể ví như một tòa thành nhỏ, toàn thân đỏ rực, lại còn có chất lỏng tựa dung nham không ngừng chảy ra. Chưa cần đến gần, bọn họ đã cảm nhận được sức nóng khủng khiếp ập tới.

Lăng Hàn và Đinh Thụ không thể đến gần, bởi chất lỏng đó chính là hỏa diễm đạo tắc cụ thể hóa, vượt xa cấp độ bọn họ có thể chạm tới.

Thế nên, cả hai đều đồng loạt nhìn sang Tiểu Hồng Điểu.

– Này này này, các ngươi nhìn ta như thế là có ý gì?

Tiểu Hồng Điểu đột nhiên có dự cảm chẳng lành.

Lăng Hàn cười ha hả:

– Tiểu Hồng, ta có đối xử tốt với ngươi không?

– Ngươi đột nhiên hỏi câu này, bảo ta biết trả lời sao đây chứ!

Tiểu Hồng Điểu nhăn nhó nói, công bằng mà nói, Lăng Hàn đối xử với nó rất tốt, tuy rằng cưỡng ép nó, tự xem mình là chủ nhân, nhưng cũng không hề thật sự coi nó như tôi tớ, hơn nữa còn bao ăn bao ở đủ mọi loại tiên kim.

– Giờ là lúc ngươi đền đáp rồi đấy.

Lăng Hàn chỉ tay vào t��� ong.

– Khốn kiếp, ngươi sẽ không bảo ta đi trộm mật đấy chứ?

Tiểu Hồng Điểu xù lông, vội vàng lắc đầu quầy quậy.

– Nói đúng rồi đó.

Lăng Hàn gật đầu.

– Ta không muốn đi chịu chết đâu!

Tiểu Hồng Điểu kêu ầm ĩ.

– Không ai bảo ngươi đi chịu chết cả, chỉ đi lấy một chút mật ong thôi mà, sao ngươi lại kích động đến thế?

Lăng Hàn cười nói.

Tiểu Hồng Điểu trợn tròn mắt. Lấy ít mật ư? Đó là chui vào hang cọp thì có!

– Không đi!

Nó chết cũng không chịu đi.

Lăng Hàn nở nụ cười, Tiểu Hồng Điểu lập tức có dự cảm không lành.

– Ngươi định làm gì?

Tiểu Hồng Điểu run rẩy hỏi.

Lăng Hàn giơ tay quăng một cái. Vèo, Tiểu Hồng Điểu bị hắn ném ra xa.

Tiểu Hồng Điểu sắp khóc thét, tên khốn kiếp, đây là lần thứ hai rồi đấy!

Rầm, Tiểu Hồng Điểu đâm thẳng vào tổ ong.

Nếu là Lăng Hàn hoặc Đinh Thụ, hẳn sẽ bị thiêu chết ngay lập tức. Nhưng Tiểu Hồng Điểu, mặc dù cảnh giới thấp, lại trời sinh thân cận hỏa diễm. Chuyện này đối với nó chỉ là chuyện vặt, cùng lắm cũng chỉ thấy hoa mắt một chút mà thôi.

Vù vù, ngay lúc này, ít nhất hơn ngàn con yêu ong lao ra, mỗi con đều tỏa ra hung uy ngút trời.

– Cứu mạng!

Tiểu Hồng Điểu cuống quýt bay trở lại.

Lăng Hàn lại sử dụng kèn lệnh Đại Đế, hắn dùng sức thổi vang, thế là bầy ong lại khựng lại hú lên như sói.

Cái cảnh tượng này, chậc chậc.

Nhưng Tiểu Hồng Điểu, một khi đã bay trở về, lại chẳng hề dừng lại, tiếp tục vỗ cánh bay vút đi, muốn rời xa hai tên điên Lăng Hàn và Đinh Thụ càng nhanh càng tốt.

– Hắc hắc!

Đinh Thụ ra tay tóm Tiểu Hồng Điểu lại, sau đó lại ném về phía tổ ong.

Rầm, Tiểu Hồng Điểu lại đâm sầm vào tổ ong, hoa mắt chóng mặt cả người.

Nội dung này được biên tập bởi truyen.free và thuộc quyền sở hữu của họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free