(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4783:
Lăng Hàn nhìn Thủy Nhất.
Việc đối phương có thể cấp cho hắn danh ngạch, thậm chí vài cái, Lăng Hàn chẳng hề nghi ngờ. Hơn nữa, Thủy Nhất là rể hiền của Thiên Điểu Đế tộc, lại được bồi dưỡng như một Tổ Vương tương lai, nên Thiên Điểu Đế tộc chắc hẳn đã dốc xuống không ít tâm huyết cho hắn.
Cho nên, chắc chắn Thủy Nhất có tiếng nói.
Nhưng mà vô công bất thụ lộc.
– Thủy Nhất huynh có yêu cầu gì không?
Lăng Hàn cười hỏi.
– Một ân tình.
Thủy Nhất mỉm cười, giơ một ngón tay lên.
Lăng Hàn nhún vai:
– Ta muốn dẫn người khá nhiều.
– Đây là ân tình rất lớn.
Thủy Nhất vẻ mặt không đổi, vẫn giữ nụ cười như cũ.
– Thành giao.
Lăng Hàn đưa tay ra.
Thủy Nhất cũng đưa tay ra, hai người cầm tay nhau và hoàn thành giao dịch.
Sau đó, học viện Tổ Vương bắt đầu cử các học viên lên đường đến Thiên Điểu Đế tộc.
– Lăng Hàn, ha ha.
– Dù sao không phải Đế tộc chân chính, có tư cách gì cạnh tranh với chúng ta?
– Ngoan ngoãn ở nhà đi.
– Ngươi dù có yêu nghiệt đến mấy đi chăng nữa, tu vi không theo kịp, thì làm gì có tư cách mà đòi tranh giành Đế vị?
Vào lúc những Đế tử Đế nữ xuất phát nhìn thấy Lăng Hàn đang đứng ở cửa chính học viện, cả đám không nhịn được buông lời châm chọc.
Hiện tại ngươi còn có thể ngông nghênh được nữa không?
Ha ha, ngươi chỉ là thằng dân đen bé tí mà thôi, làm sao có thể so với bọn họ?
Phi!
Lăng Hàn đứng chắp tay, bình tĩnh ung dung.
– Nha, còn giả vờ bình tĩnh?
Có Đế tử cười ha ha, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
– Hiện tại trong lòng hắn không biết đau khổ đến nhường nào.
– Đúng vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta rời đi, còn mình thì chỉ có thể ngửa mặt than trời, nếu là ta, ta cũng phải đau lòng.
Những người này tiếp tục trào phúng, đây là cơ hội hiếm có.
– Một đám ngớ ngẩn.
Đại Hắc Cẩu giơ ngón tay giữa lên, đáp lại đám Đế tử Đế nữ này rồi nói:
– Đợi chút nữa bị đánh sưng mặt, hi vọng da mặt các ngươi đủ dày, sẽ không sưng vù.
Trước sự khiêu khích của Đại Hắc Cẩu, các Đế tử Đế nữ đều cười lạnh, bọn họ có thân phận thế nào, sao lại đấu khẩu với một con chó chứ?
Trăm người chia mười tổ, phân biệt do một Tôn Giả dẫn đầu xé rách hư không đi tới Thiên Điểu Đế tộc.
Bởi vì Tôn Giả đến trước đến sau, nên một số người đã lên đường trước.
Chờ tới khi một nửa số người đã đi, chỉ thấy Thủy Nhất và thê tử hắn đến.
– Lăng huynh!
Thủy Nhất cười nói.
– Thủy Nhất huynh!
Lăng Hàn cũng gật đầu.
A, tình hình này là sao đây?
Những người còn lại đều nhìn sang, chẳng phải Lăng Hàn đã đánh bại Thủy Nhất sao, vì sao hai người lại trông như hảo hữu?
Lúc này, hai người Thủy Nhất đã đến gần.
– Lại đây, ta giới thiệu một chút, đây là thê tử ta, Lao Bồng Bồng.
Thủy Nhất chỉ sang mỹ nữ bên cạnh.
Mỹ nữ này hơi rụt rè, dù sao cũng là Đế tộc, phong thái rất đúng mực.
Lăng Hàn cũng không hề kiêu ngạo, hắn mỉm cười với Lao Bồng Bồng.
– Lao cô nương.
– Các ngươi đến đông đủ chưa?
Thủy Nhất nhìn sang đám người Lăng Hàn, ngoài Lăng Hàn ra, còn có Nữ Hoàng, Hổ Nữu, Đại Hắc Cẩu, Tiểu Thanh Long, Tiểu Hồng Điểu, sắc trư và Đinh Thụ —— Đinh Thụ đã là tiểu đệ của mình, Lăng Hàn cũng nên chăm sóc một chút.
– Quá nhiều?
Lăng Hàn cười nói.
– Có thể.
Thủy Nhất gật đầu, chẳng cần hỏi ý kiến của Lao Bồng Bồng, trực tiếp chấp thuận luôn.
Lao Bồng Bồng hoàn toàn không có ý phản đối, ánh mắt nhìn Thủy Nhất đong đầy ái mộ và kính nể, xem ra đã bị mê hoặc hoàn toàn rồi.
Với thiên phú của Thủy Nhất, hắn hoàn toàn đạt tới cấp độ của thế hệ hoàng kim, thậm chí còn vượt trội hơn, cho nên chắc chắn Thiên Điểu Đế tộc sẽ để mắt và bồi dưỡng hắn như một Đế tử.
– Thất gia gia, có thể xuất phát.
Thủy Nhất nói vọng vào khoảng không, thần sắc cung kính.
Lăng Hàn hiểu rõ, hai người bọn họ được một vị Thánh Nhân hộ tống đến, cho nên vị Thất gia gia kia chắc chắn là Thánh Nhân của Lao gia.
Quả nhiên, vừa dứt lời, chỉ thấy một lão giả râu tóc bạc trắng xuất hiện, lão nhìn Lăng Hàn một lượt, rồi mới xé rách hư không, sau đó dùng bàn tay lớn túm lấy đám người Lăng Hàn, lao thẳng vào hư không.
– Ha ha, thấy ngu chưa?
Đại Hắc Cẩu cười to, ánh mắt quét qua đám người Đế tử Đế nữ đang ngạc nhiên.
Xèo, hư không đã khép lại.
Đám Đế tử Đế nữ còn lại kia thật sự ngây như phỗng, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Vốn dĩ, bọn họ nghĩ rằng nhóm Lăng Hàn sẽ không có cách nào đến sào huyệt Chân Hoàng, đại lão trong học viện cố tình chèn ép, mặc cho Lăng Hàn ngươi thiên phú yêu nghiệt đến mấy đi chăng nữa?
Nhưng ai có thể nghĩ đến, Lăng Hàn lại có mối quan hệ với Thiên Điểu Đế tộc, mà trực tiếp thông qua mối quan hệ này để tới Thiên Điểu Đế tộc.
Lần này, học viện làm sao mà ngăn cản Lăng Hàn?
– Có lẽ người ta chỉ mời bọn họ đi làm khách, chưa chắc đã có thể tiến vào sào huyệt Chân Hoàng.
Có Đế tử vẫn còn ngoan cố.
– Đúng vậy, dù sao đây chính là sào huyệt Chân Hoàng, thêm một người đi vào sẽ làm giảm bớt một phần thu hoạch của bọn họ.
Có người gật đầu đồng ý.
Phần lớn người cảm thấy buồn bực, đi làm khách mà lại chọn đúng lúc mấu chốt như thế này sao?
Không nên lừa mình dối người.
Ghê tởm, bọn họ vừa mới hết lời châm chọc, kết quả người ta chẳng nói một lời nào, đã giáng cho bọn họ một cái tát trời giáng.
Chỉ có thể thốt lên hai chữ: Uất ức!
Đoàn người Lăng Hàn không xuất phát đầu tiên, nhưng lại có Thánh Nhân mang theo để gấp rút lên đường, tốc độ của họ đã vượt xa Tôn Giả, ba ngày sau, bọn họ đã phá vỡ hư không, tiến vào một tinh thể.
Tinh thể này bị đại trận bao phủ, nhìn từ bên ngoài chỉ là một khoảng không vô tận, hoàn toàn không có gì tồn tại, nếu kẻ nào dám xông vào, cho dù là Thánh Nhân cũng sẽ bị nghiền nát.
Đại Đế sát trận!
Đây chính là tổ địa của Thiên Điểu Đế tộc, đời đời kiếp kiếp được Đại Đế sát trận bảo hộ, chỉ cần không xảy ra nội loạn, bọn họ có thể vĩnh viễn tồn tại.
Sau khi tới, đám người Lăng Hàn được sắp xếp ở lại đây, đợi thêm mấy ngày, các Đế tử Đế nữ đều đến đông đủ thì sẽ đi vào sào huyệt Chân Hoàng.
Vài ngày sau, nhóm người xuất phát đầu tiên đã tới.
Bọn họ cũng bị sắp xếp ở biệt viện gần đó, cả nhóm ai nấy đều hớn hở, trông có vẻ rất vui mừng.
– Ha ha, vẫn còn nhớ mãi vẻ mặt của Lăng Hàn lúc đó.
– Không thốt nổi một lời nào!
– Đúng thế, dân đen chính là dân đen, đến lúc thế này thì lộ nguyên hình, ngoài việc khóc than ra, hắn còn có thể làm gì nữa?
– Lần này, sau khi chuyến mạo hiểm tới sào huyệt Chân Hoàng kết thúc, chúng ta nhất định phải quay về mà châm chọc hắn mới được.
– Ân, để cho hắn biết rõ những gì chúng ta thu hoạch được, hắn ta sẽ ghen tị đến chết mà thôi.
Những người này vừa đi vừa nói, rất nhanh, phía trước xuất hiện một bóng lưng đang tựa vào một gốc đại thụ, nhâm nhi trà.
– A, sao bóng lưng này quen thuộc đến vậy nhỉ?
– Không thể nào! Chúng ta là nhóm đầu tiên đến, chúng ta làm gì có người quen trong Thiên Điểu Đế tộc.
– Thật kỳ quái, ta cũng cảm thấy người này khá quen mắt.
– Đi xem một chút.
Những người này tăng tốc bước chân, họ bước vội qua và nhìn lại.
Khốn kiếp!
Trong nháy mắt, tất cả đều chết lặng.
Mẹ nó, là Lăng Hàn!
Phiên bản truyện này do truyen.free độc quyền biên tập và phát hành.