(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4772:
Hiện tại học viện Tổ Vương rất bình tĩnh, tất cả mọi người đang vùi đầu khổ luyện.
Lăng Hàn đi thăm Nữ Hoàng cùng Hổ Nữu, các nàng đều đạt tới Sinh Đan cảnh đỉnh phong, có thể trùng kích Chân Ngã cảnh.
Thế nhưng, tu vi của Tiểu Hồng Điểu lại tăng tiến kinh người, bởi vì nàng đã bước vào Chân Ngã cảnh trước tiên. Sau khi nhìn thấy Lăng Hàn, nàng ta liền hùng hổ đòi quyết đấu, cứ như thể từ một nô lệ bỗng hóa thành chủ nhân vậy.
Lăng Hàn bèn kéo Tiểu Thanh Long tới, để hai người đối đầu nhau. Dù Tiểu Hồng Điểu bất phàm, nhưng tu vi vẫn kém Tiểu Thanh Long một bậc. Hơn nữa, Tiểu Thanh Long còn là thể tu, sức mạnh càng thêm cuồng bạo; dù hỏa diễm của Tiểu Hồng Điểu có thể thiêu đốt tiên kim tứ tinh, song chẳng thể làm gì được cơ thể Tiểu Thanh Long, cũng không thể xuyên phá.
Kết quả là, Tiểu Hồng Điểu bị đánh cho một trận, rồi ngoan ngoãn tiếp tục đi theo Lăng Hàn.
Nhìn Tiểu Hồng Điểu với bộ lông vũ xốc xếch, Lăng Hàn thở dài rồi nói với Tiểu Thanh Long:
– Không biết thương hoa tiếc ngọc, dạng người như ngươi sẽ không có bạn gái.
– Tại sao Long gia cần bạn gái?
Tiểu Thanh Long hỏi ngược lại.
– Chờ ngươi trưởng thành, ngươi hối hận không kịp.
Tiểu Thanh Long vẫn giữ nguyên dáng vẻ thằn lằn. Mà Long tộc sinh trưởng rất chậm, ít nhất phải vạn năm mới có thể xem là trưởng thành, thế nên, dù gia hỏa này tu vi tăng tiến rất nhanh, nhưng tâm trí vẫn chỉ là một đứa trẻ con.
– Nguyền rủa ngươi cả đời không lấy được lão bà!
Tiểu Hồng Điểu đang vuốt lại bộ lông, nàng hận Tiểu Thanh Long thấu xương.
Quả nhiên, đôi oan gia.
Sau khi trở lại học viện Tổ Vương, dù vẫn có lượng lớn tài nguyên tu luyện được cung cấp, nhưng tốc độ tăng tiến tu vi chẳng thể nào sánh bằng việc luyện hóa Nguyên Đạo thạch, hoặc đánh giết âm hồn để thu hoạch thiên địa ngợi khen.
Ba tháng sau, Lăng Hàn đã tu Chân Ngã thứ tám lên tới đệ thập hình, chỉ còn thiếu một Chân Ngã cuối cùng nữa là có thể tu luyện viên mãn toàn bộ cảnh giới Chân Ngã.
– Còn phải chờ ba tháng.
Lăng Hàn thở dài.
Bị ba cường giả như Đa Gia Phật kích thích, tất cả mọi người đều liều mạng tu luyện, mong muốn mau chóng tăng cường tu vi.
Ví dụ như thế hệ bạch ngân, hiện tại đều đã bước vào Hóa Linh cảnh, còn những người nổi bật thì đã trở thành cường giả cấp Giáo Chủ, những đại năng có danh tiếng.
Thế hệ hoàng kim càng ghê gớm hơn, nghe nói có hai vị đã một chân bước vào Tôn Giả, ngày thành Tôn Giả chỉ còn trong khoảng hai ba năm nữa.
Chẳng còn cách nào khác, người dẫn đầu trên Đế lộ chính là Chuẩn Đế, nếu còn không nắm chặt thời gian, dù ngươi có là thiên tài kinh diễm cỡ nào đi chăng nữa thì cũng sẽ bị bỏ lại.
Đế, một thời đại chỉ có một người!
Lăng Hàn cũng tạm dừng tu luyện. Cần phải kết hợp giữa tu luyện và thư giãn mới có thể duy trì đà tăng trưởng tu vi, nếu không sẽ chỉ là dục tốc bất đạt.
Hắn bước ra khỏi cửa, dự định đi dạo trong học viện để giải tỏa tâm tình.
Học viện Tổ Vương rất lớn, nếu như không vận dụng thân pháp, cứ đi từng bước như thế, sau khi đi một vòng cũng mất nửa năm, muốn đi dạo nơi hẻo lánh thì càng lâu hơn.
Lăng Hàn không vội, hắn chỉ thưởng thức cảnh sắc non nước. Bước tiếp theo là xung kích Hóa Linh cảnh, đương nhiên cần cảm ngộ thiên địa đại đạo. Mà thiên địa đại đạo thì ở đâu?
Trong phiến thiên địa này.
Khi hắn đi đến hồ nước, nhìn thấy sóng nước lấp loáng, ánh nắng chiếu rọi mặt nước, đột nhiên trong lòng hắn dâng lên một cảm giác. Hắn bèn ngồi xếp bằng xuống để minh ngộ cảm giác ấy.
Oanh, năng lượng thiên địa không ngừng rót vào đầu hắn, Chân Ngã thứ chín đang dần tiến vào đệ thập hình.
Đốn ngộ!
Nếu có người nhìn thấy chắc chắn sẽ ghen tị.
Người khác cả đời chưa chắc đốn ngộ một lần, Lăng Hàn thì sao?
Tản bộ có thể đốn ngộ, có cho người ta sống hay không?
Một ngày, hai ngày, ba ngày, Lăng Hàn ngồi bất động như đá. Hào quang chín màu của Chân Ngã thứ chín trong thức hải cũng trở nên ảm đạm. Đây không phải chuyện xấu mà là chuyện tốt, mang ý nghĩa nó đang dần bước vào đệ thập hình.
Đốn ngộ quả thực là điều tuyệt vời nhất, cứ như thiên địa đang tán thành vậy, có người thậm chí tăng lên ba tiểu cảnh giới cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng số lần Lăng Hàn đốn ngộ quá nhiều, nên cũng không khoa trương đến mức đó, chỉ giúp gia tốc tu thành đệ thập hình. Như vậy cũng đã là một món hời lớn với hắn rồi.
– A, đây không phải là Lăng Hàn sao?
Đến ngày thứ tư, có hai người đi ngang qua, đều là những nam tử trẻ tuổi. Một người trong tay dắt theo một con hung thú, đó là một con mãnh hổ đỏ rực đầy dã tính.
Đây là hai vị Đế tử, hơn nữa còn thuộc thế hệ bạch ngân. Một người là Từ Hữu Khuyết đến từ Bạch Vũ Đế tộc, người còn lại là Khổng Vô Dạng của Khổng Tước Đế tộc, cũng chính là chủ nhân của con mãnh hổ.
– Gia hỏa này có tâm tình ngồi bên hồ chơi sao?
Từ Hữu Khuyết lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Hiện tại là lúc nào rồi?
Ngay cả thế hệ hoàng kim cũng liều mạng khổ tu, với ý định đuổi kịp Đa Gia Phật, vậy mà Lăng Hàn thì sao?
Ngươi từ bỏ thành Đế rồi?
– Không, ngươi cảm ứng lực lượng thiên địa xem?
Khổng Vô Dạng bỗng ngẩn ra, rồi nói với Từ Hữu Khuyết.
– Năng lượng thiên địa đang rót vào người hắn, đạo tắc cũng thế.
Từ Hữu Khuyết cảm ứng một lúc rồi kinh ngạc thốt lên.
– Tê, tốc độ này quá kinh người, chẳng lẽ hắn đột phá?
– Ngươi cảm thấy ai dám đột phá trước mặt mọi người?
Khổng Vô Dạng hỏi ngược lại.
Từ Hữu Khuyết lập tức hiểu ra:
– Hắn đốn ngộ.
Hai người đều sinh lòng ghen ghét mãnh liệt. Đốn ngộ đấy mà! Mỗi võ giả cả đời cũng khó gặp được một lần.
Cho dù bọn họ là thế hệ bạch ngân, đã từng đốn ngộ qua, nhưng gộp lại cũng chỉ một hai lần mà thôi.
Bởi vậy, bọn họ tự nhiên cũng biết đốn ngộ sẽ mang lại lợi ích to lớn đến mức nào.
Bình cảnh gì cũng không tồn tại trước đốn ngộ.
– Không thể để tiểu tử này thành công được!
Khổng Vô Dạng nói.
Từ Hữu Khuyết nhướng mày:
– Đây chính là học viện, nếu ngang nhiên quấy rối hắn, chúng ta sẽ khó mà chối bỏ trách nhiệm.
Chủ yếu là hiện tại sau lưng Lăng Hàn có Thánh Nhân cầm Đế binh, thậm chí còn có một vị Chuẩn Đế, ngay cả học viện cũng không dám chọc hắn.
– Ha ha, ta vô ý để con mèo của ta bỏ chạy, không cẩn thận để nó kinh động đến hắn, như vậy có thể trách ta hay sao?
Khổng Vô Dạng cười nói:
– Dù sao, ai bảo hắn không ở trong phòng của mình?
– Diệu!
Từ Hữu Khuyết lập tức vỗ tay.
Khổng Vô Dạng nới dây xích trên huyết hổ, thả tự do cho nó.
Đây chính là hung thú, vừa được tự do đã lập tức gầm thét về phía Từ Hữu Khuyết và Khổng Vô Dạng, cứ như muốn phát động công kích. Thế nhưng, chỉ một cái trừng mắt của Khổng Vô Dạng đã khiến hung thú sợ hãi.
Nó chỉ là Chân Ngã cảnh, làm sao có thể là đối thủ của Hóa Linh cảnh?
Hung thú dù không mở linh trí, nhưng cũng không có nghĩa là ngu xuẩn như heo, nó vẫn cảm nhận được ý chí của cường giả.
Nhưng con hung thú này chỉ chạy được vài bước đã nhìn thấy Lăng Hàn, hung uy của nó lại càng mạnh hơn.
Nó nấp mình tiến đến gần, khi nó đến gần liền phát động công kích. Xoẹt, nó há cái miệng rộng như chậu máu mà cắn lấy cổ Lăng Hàn.
Quý độc giả có thể tìm đọc bản dịch hoàn chỉnh và mới nhất của tác phẩm này tại truyen.free.