(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4768:
– Ô! Lăng Hàn hét lên kinh ngạc.
– Hả? Đinh Thụ cũng không khỏi giật mình.
– Làm sao vậy? Đại Hắc Cẩu vội vàng hỏi.
Lăng Hàn hít sâu một hơi, nói: – Con sông này trông quen quá.
– Ngươi cũng nghĩ thế sao? Đinh Thụ nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn gật đầu: – Nếu như hai người chúng ta đều cho là vậy, thì chắc chắn là đúng rồi.
– Uy, các ngươi đang nói gì thế? Tiểu Thanh Long không kiên nhẫn, nó lập tức hỏi ngay.
– Âm hà trong Ám Vân Địa Ngục! Lăng Hàn trầm giọng nói, cuối cùng cũng hé lộ đáp án.
– Cái gì! Tất cả mọi người đều kinh hãi.
Ám Vân Địa Ngục là một hiểm địa trong thiên địa, nằm ẩn mình trong một lỗ đen, ẩn chứa hiểm nguy khôn lường, cho dù Thánh Nhân mang theo Đế binh đi vào cũng có thể vẫn lạc. Thế nhưng, hai thứ này lẽ ra không liên quan gì đến nhau, sao âm hà trong Ám Vân Địa Ngục lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa, Ám Vân Địa Ngục không phải nằm trong lỗ đen sao?
– Tiểu Hàn tử, các ngươi có nhầm lẫn gì không? Chắc chỉ là trông giống thôi. Đại Hắc Cẩu nói.
– Đúng vậy, đúng vậy, thế gian này có rất nhiều sông lớn, đâu nhất thiết phải là con sông ấy. Tiểu Thanh Long cũng gật đầu.
– Việc này có đúng hay không thì rất dễ chứng minh. Lăng Hàn trầm giọng nói.
– Chứng minh như thế nào? Trì Mộng Hàm hỏi.
– Có người chèo thuyền hay không. Đinh Thụ nói.
Con sông lớn đột nhiên xuất hiện khiến mọi người ngỡ ngàng, giữa tinh không mênh mông bỗng xuất hiện một con sông lớn rốt cuộc là có ý gì? Ngược lại, đại quân âm hồn đã tan tác, nhiều người đã thu vũ khí lại và ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Âm hà cuồn cuộn chảy, rõ ràng không có bờ bến nhưng dòng sông lại bị lực lượng vô hình khống chế, không hề lan tràn ra xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người cảm thấy một luồng âm khí đáng sợ thấm sâu vào xương cốt, ai nấy không ngừng run rẩy vì lạnh. Đây là cái lạnh toát ra từ bên trong cơ thể, dù làm cách nào cũng không thể xua tan.
Đây là chuyện gì? Một con sông như vậy đột nhiên xuất hiện, dù nghĩ thế nào cũng không giống chuyện tốt lành gì.
Các Thánh Nhân đi tới và đứng bên bờ sông, vẻ mặt đầy cảnh giác.
– Nhìn kìa! Có người chỉ vào dòng sông.
Mọi người đều nhìn theo, lòng ai nấy đều run sợ. Chỗ đó có một chiếc thuyền nhỏ đang tiến lên chậm rãi, thậm chí không thể gọi đó là một chiếc thuyền, trên thuyền có một người đang ung dung chống sào trúc. Nếu việc này xuất hiện trên tinh cầu thì sẽ rất đỗi bình thường. Nhưng giữa tinh không lại xuất hiện một con sông, trong con sông lại có một người chèo thuyền, dù nhìn thế nào cũng thấy không hợp lẽ thường.
Lăng Hàn nhìn về phía Đinh Thụ, Đinh Thụ cũng vừa vặn nhìn lại, cả hai đều nhíu mày, trong lòng dâng lên một luồng hàn ý mãnh liệt. Hơn nữa không chỉ có một chiếc thuyền nhỏ như thế. Rất nhanh, lại có một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện, sau đó là chiếc thứ ba, chiếc thứ tư, số lượng càng ngày càng nhiều, nối đuôi nhau mà tiến. Khi thuyền đến gần hơn một chút, tất cả mọi người nhìn thấy rõ ràng, những người chèo thuyền đều có làn da trắng xanh xám xịt, ánh mắt u tối, tựa như đã chết từ rất lâu. Đây không phải âm hồn, mà giống hệt như cái xác không có linh hồn!
– Hừ, giả thần giả quỷ! Một vị Thánh Nhân lạnh lùng nói, ông ta vươn tay ấn một cái, bàn tay to lớn như tinh cầu giáng xuống dòng sông. Thánh Nhân xuất thủ kinh thiên động địa! Thế nhưng, khi bàn tay vừa đánh xuống, chỉ thấy một đạo kiếm quang hiện ra, kiếm quang kinh diễm vô cùng, chiếu sáng cả tinh không. Bàn tay trên bầu trời bị chém đứt, cũng không thể chạm vào dòng nước. Một kích khủng bố như thế bị hóa giải dễ dàng.
Tê! Rất nhiều người khiếp sợ, Thánh Nhân vừa xuất thủ đã bị hóa giải dễ dàng, vậy người xuất thủ rốt cuộc có tu vi gì? Nhất định phải là Thánh Nhân! Từ đâu mà có? Nơi này đã không có âm hồn! Chẳng lẽ ngoài âm hồn ra còn có tồn tại quỷ dị khác? Vào lúc này tất cả Thánh Nhân đều xem như đại địch. Chỉ riêng âm hồn làm loạn đã đủ khiến họ đau đầu, hiện tại lại có địch nhân mới xuất hiện.
– Ồ! Có một Thánh Nhân kêu lên kinh ngạc, ông ta là người Thiên Linh Đế tộc.
– Vô Gian, ngươi làm sao vậy? Bên cạnh có Thánh Nhân hỏi.
Vô Gian Thánh Nhân hít sâu một hơi, ông ta chỉ vào chiếc thuyền nhỏ và nói: – Người phía trên chính là một Thánh Nhân của Thiên Linh Đế tộc chúng ta đã mất tích từ rất lâu.
– Cái gì! Dù chỉ là hai người nói chuyện nhưng xung quanh toàn là Thánh Nhân, đương nhiên ai nấy cũng đều nghe rõ mồn một.
– Là vị nào? Có Thánh Nhân nhớ lại chuyện xưa. Thiên Linh Đế tộc có một Thánh Nhân đột nhiên mất tích, chỉ có Đế binh tự động bay trở về tộc, điều này vẫn luôn là một câu đố không lời giải đáp.
– Năm xưa, một Thánh Nhân của tộc ta từng mang theo Đế binh đi tới Ám Vân Địa Ngục, muốn tìm hiểu hư thực, nhưng không lâu lắm, Đế binh tự động bay trở về tộc, còn vị Thánh Nhân đó thì mất tích không dấu vết. Vô Gian Thánh Nhân chậm rãi nói ra. Chuyện đã qua rất nhiều năm, Thánh Nhân hóa đạo không thể lay chuyển được căn cơ của Thiên Linh Đế tộc, vì sẽ có Thánh Nhân mới xuất hiện thay thế, nên Vô Gian Thánh Nhân cũng không ngại kể lại bí mật năm xưa. Đây chính là chuyện cách đây hàng ngàn vạn năm, ấy vậy mà một Thánh Nhân đột nhiên mất tích, chẳng phải rất kinh người sao? Ông ta cũng cần các Thánh Nhân tham mưu giúp ông ta một chút, rốt cuộc chuyện này là như thế nào? Thánh Nhân nào chẳng sống lâu vạn vạn năm, vậy vị Thánh Nhân kia rốt cuộc là người hay quỷ?
– Ám Vân Địa Ngục! Các Thánh Nhân khó hiểu vô cùng. Đây là tuyệt địa của thiên địa, dù cũng là nơi duy nhất sản sinh Nguyên Đạo Thạch, cũng khiến không ít Đế tộc đỏ mắt, nhưng có ai dám dấy binh tiến vào đâu? Hiện tại dòng sông vốn thuộc về Ám Vân Địa Ngục đột nhiên xuất hiện, lại còn có Thánh Nhân từ vô số năm trước đang chèo thuyền, ai nấy đều cảm thấy sợ hãi. Khi các Thánh Nhân còn đang ngơ ngác, “những người chèo thuyền” lại phát động công kích.
Oanh! Lực công kích đáng sợ bộc phát, hoặc là Thánh Nhân, hoặc là Tôn Giả, thực lực quá kinh khủng, trong nháy mắt đã xé ra một lỗ hổng, bọn chúng thần tốc tấn công vào tinh cầu thứ mười tám.
– Ngăn cản bọn chúng! Các Thánh Nhân kêu lên, lập tức có Thánh Nhân thức tỉnh Đế binh để tấn công những người chèo thuyền. Đế binh khôi phục, tương đương với một vị Đại Đế đích thân ra tay, cho nên chiến lực rất kinh khủng, một đòn đánh văng những người chèo thuyền bay tứ tán, hoàn toàn không thể chống cự. Thánh Nhân gặp Đại Đế, cho dù chỉ cần thổi một hơi cũng đủ sức giết chết Thánh Nhân. Lúc này một số người chèo thuyền bị đánh vỡ nát. Có lực lượng quỷ dị tác động, những mảnh vỡ của người chèo thuyền rơi vào trong sông, chỉ m��t lát sau, một người chèo thuyền mới lại vọt ra. Lại hoàn chỉnh, lại hồi sinh! Không, không phải! Bọn chúng đã sớm chết rồi, cho nên, bị đánh nát cũng không sao cả, chỉ cần tái hợp thân thể là được. Thấy cảnh này, ai nấy đều kinh hãi tột độ.
Mọi bản quyền đối với phần chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.