Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4757

Học viện Tổ Vương.

Trong Học viện Tổ Vương, nhiều vị Tôn Giả ngồi vây quanh, không ai nói lời nào, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

– Hừ, nhìn hung thủ giết hại người Đế tộc nhởn nhơ trước mắt cả ngày, đây còn gì là thể diện nữa?

Một vị Tôn Giả vỗ bàn, lớn tiếng nói, gương mặt hằn rõ vẻ phẫn nộ.

Đây là Quan Tôn Giả thuộc Huyền Phong Đế tộc. Đế tử Quan Nguyên Minh của họ đã chết dưới tay Lăng Hàn, nên đương nhiên ông ta coi Lăng Hàn như cái gai trong mắt.

– Có biện pháp gì không?

Ngưu Tôn Giả của Ngưu Ma Đế tộc lên tiếng hỏi. Trên đầu ông ta mọc ra cặp sừng trâu đen nhánh, với những phù văn huyền diệu phát sáng, toát ra uy áp kinh khủng khiến ngay cả Giáo Chủ cũng phải run rẩy.

– Ngay cả Quan Hạ còn chẳng phải đối thủ của hắn, Hàn Đế lại đang ở trong Ám Vân Địa Ngục. Thế hệ bạch ngân xem ra không còn ai có thể địch lại kẻ này nữa rồi.

Một vị Bồ Tát Phật tộc đến từ Nam Thiên vực nói. Lời vừa dứt, các Tôn Giả đều rơi vào im lặng. Để họ ra tay thì việc giết Lăng Hàn dễ như trở bàn tay, nhưng trừ khi họ không muốn sống nữa, hoặc muốn gây ra nguy hiểm tột cùng cho gia tộc đứng sau, chứ tuyệt nhiên không ai dám ra tay với Lăng Hàn.

– Còn có một người, biết đâu có thể trị được tên ác tử kia.

Thạch Tôn Giả của Kim Đỉnh Đế tộc nói. Ngay lập tức, các Tôn Giả đồng loạt hỏi:

– Ai vậy?

Thạch Tôn Giả nhìn sang Tôn Giả của Tử Vi Đế tộc, nói:

– Việc này e rằng phải hỏi Hàn Vân lão huynh rồi.

Bách Lý Hàn Vân ngỡ ngàng, hỏi lại:

– Ngươi nói là tên nghịch tử kia ư?

Thạch Tôn Giả thở dài, nói:

– Hàn Vân lão huynh, Lạc Dương lúc trước cũng chỉ vì tuổi trẻ bồng bột mà phạm phải sai lầm tày đình như vậy. Nhưng giờ đây hắn đã phải chịu hình phạt thích đáng, cũng đã đến lúc nên thả hắn ra rồi.

Bách Lý Hàn Vân không nói gì, sắc mặt ông ta vô cùng âm trầm.

Các Tôn Giả không rõ tình hình nên không dám tiếp lời, nhưng trong lòng ai nấy đều tò mò. Nghe giọng điệu của Thạch Tôn Giả, có vẻ người tên "Lạc Dương" này có thiên phú kinh người, nhưng lại vì phạm phải sai lầm lớn mà bị Bách Lý gia tộc giam giữ.

Thạch Tôn Giả tiếp tục nói:

– Hơn nữa, để Lạc Dương ra mặt cũng là cơ hội để hắn lấy công chuộc tội.

Bách Lý Hàn Vân lại trầm tư một lát rồi nói:

– Bản Tôn sẽ liên lạc với gia tộc để bàn bạc về đề xuất này.

– Ồ, vậy thì chúng tôi chờ tin tốt từ Hàn Vân huynh.

Thạch Tôn Giả gật đầu.

Bách Lý Hàn Vân vô cùng dứt khoát, ông ta trực tiếp xé rách hư không, rời đi ngay lập tức.

Ngay khi ông ta vừa rời đi, các Tôn Giả khác đều hiếu kì, nhao nhao hỏi người tên "Lạc Dương" là ai.

– Bách Lý gia tộc may mắn có được nhân tài, thế hệ hoàng kim có Bách Lý Thiên, thế hệ bạch ngân có Bách Lý Vân. Nhưng có lẽ các vị chưa biết, Bách Lý gia tộc còn có một thiên tài tên là Bách Lý Lạc Dương, nghe nói thiên phú của hắn còn vượt trội hơn cả Bách Lý Vân, thậm chí có thể đuổi kịp thế hệ hoàng kim.

– Nhưng mà, Bách Lý Lạc Dương từng gây ra bê bối lớn.

– Hắn có quan hệ bất chính với thím ruột của mình. Sau khi bị phát hiện, Bách Lý gia đã giam giữ hắn, tính đến nay cũng đã bốn mươi đến năm mươi năm rồi.

Thạch Tôn Giả nói.

Các Tôn Giả đều kinh ngạc. Quan hệ bất chính với thím ruột của mình, tên tiểu tử này thật cả gan! Hơn nữa, thân là Đế tộc, trên đời này có mỹ nữ nào mà hắn không thể có được, tại sao lại cứ nhăm nhe đến thím ruột của mình?

Vì chuyện quá đỗi hiếm lạ này, các Tôn Giả cũng không khỏi nổi tính hiếu kỳ.

– Nhưng mà, phạm phải sai lầm tày đình như vậy mà Bách Lý gia lại không giết hắn, chỉ giam giữ thôi, quả nhiên thiên phú của tên này vô cùng cao.

Thạch Tôn Giả lại nói.

– Đã giam giữ bốn năm mươi năm, liệu tu vi của hắn có theo kịp được không?

Một vị Tôn Giả hỏi.

Thạch Tôn Giả cười nói:

– Bách Lý gia không hề có ý định từ bỏ tộc nhân này, việc giam giữ chỉ là để mài giũa tâm tính cho hắn mà thôi. Nguồn tài nguyên cung cấp cho hắn cũng không hề giảm bớt chút nào. Xem phản ứng của Bách Lý Hàn Vân thì có lẽ Bách Lý Lạc Dương hiện giờ đã ở Chân Ngã cảnh rồi.

– Liệu hắn có thể trấn áp được tên ác tử Lăng Hàn không?

– Với tư chất ngang tầm thế hệ hoàng kim, có lẽ hắn đã đạt tới Đệ Bát Hình rồi.

– À, vậy thì chúng ta hãy cùng chờ xem.

Tử Vi Đế tộc.

Dưới một khe núi, một người trẻ tuổi cởi trần ngồi dưới thác nước, chịu đựng sự oanh kích của dòng thác.

Nhìn kỹ sẽ thấy dòng thác ấy được hình thành từ đạo tắc, không ngừng va đập vào thân thể người trẻ tuổi, khiến vô số phù văn bùng nổ.

Người trẻ tuổi kia ngồi xếp bằng vững chãi như bàn thạch, trên thân hắn, từng đạo thần văn hiển hiện, đan xen vào nhau tạo thành những phù văn phức tạp.

Hắn có gương mặt góc cạnh như đao gọt, thần thái kiên nghị, tựa như đã thấu tỏ hết thảy hồng trần thế gian.

Bỗng nhiên, hắn mở mắt, hai đạo thần quang liền bắn ra.

Trước mặt hắn, một lão giả đã xuất hiện. Ông ta trông rất bình thường nhưng nếu nhìn kỹ, lại cảm giác như trời cao đang nhìn xuống hắn, cường đại đến mức không thể hình dung.

Bách Lý gia, Quý Thủy Thánh Nhân.

Quý Thủy Thánh Nhân nói, cho dù dòng thác xung kích tạo ra tiếng động như sấm sét nhưng giọng nói của ông vẫn vang lên rõ ràng:

– Có thể tiếp nhận sự trùng kích của dòng thác quy tắc, chắc hẳn ngươi đã bước vào Đệ Bát Hình rồi!

Người trẻ tuổi kia đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi dòng thác, sau đó cung kính hành lễ với Quý Thủy Thánh Nhân, nói:

– Lạc Dương bái kiến Quý Thủy lão tổ.

Quý Thủy Thánh Nhân gật đầu:

– Ngươi ở chỗ này đã bốn mươi mốt năm, tâm trí đã thanh tỉnh hơn nhiều rồi. Hiện tại có một nhiệm vụ cần giao cho ngươi.

– Mời lão tổ phân phó.

Người trẻ tuổi kia hơi khom người, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ kiên quyết.

– Giết một người.

Quý Thủy Thánh Nhân nói.

– Hả?

Người trẻ tuổi kia sững sờ. Đế tộc muốn giết người lại còn cố ý phải sai khiến hắn sao?

– Ai?

Hắn trầm giọng hỏi.

– Người này tên là Lăng Hàn!

Quý Thủy Thánh Nhân nói:

– Hiện tại, ngươi lập tức đến Học viện Tổ Vương trình diện, chuyện tiếp theo sẽ có Tứ Thúc nói rõ cho ngươi.

– Vâng.

Người trẻ tuổi kia gật đầu.

Học viện Tổ Vương.

Lăng Hàn có được lượng lớn tài nguyên tu luyện, tu vi cũng tăng lên nhanh chóng, đương nhiên không thể nào sánh bằng Nguyên Đạo Thạch, nếu không, chỉ trong một năm hắn đã có thể tăng lên Đệ Thập Hình đỉnh phong rồi. Hiện giờ, hắn vẫn cần đến ba, bốn năm nữa.

Trừ phi hắn có được thiên tài địa bảo, mới có thể rút ngắn được khoảng thời gian này.

Những cảnh giới cao đều phải thông qua thời gian dài rèn luyện, tuyệt đối không thể một sớm một chiều mà thành.

Cuộc sống bình yên chỉ kéo dài được vài ngày, Lăng Hàn đã nhận được một nhiệm vụ mới.

Trong Học viện Tổ Vương, học viên cũng không thể chỉ có tu luyện cả ngày.

Cường giả chân chính tuyệt đối không phải chỉ nhờ tu luyện mà thành, mà là nhờ chiến đấu mà ra.

Cho nên, cứ cách một thời gian, học viên trong Học viện Tổ Vương sẽ được phái ra ngoài làm nhiệm vụ. Cơ bản đều là những nhiệm vụ nguy hiểm để mài giũa bản thân.

Nhiệm vụ Lăng Hàn nhận được chính là càn quét đám đạo tặc chuyên trộm Chân Vân Kim.

Chân Vân Kim là một loại kim loại quý hiếm, có thể dung hợp để luyện chế tiên khí. Khi thêm loại kim loại này vào sẽ làm tăng khả năng thành công khi luyện chế tiên khí.

Đông Hà Tinh chính là nơi sản xuất Chân Vân Kim. Đây là sản nghiệp của Vạn Lôi Đế tộc, nhưng thực tế, quặng mỏ lại do một gia tộc phụ thuộc của Vạn Lôi Đế tộc kiểm soát. Chính vì thế mà có những kẻ đạo tặc to gan lớn mật đến khai thác trộm Chân Vân Kim.

Truyen.free tự hào là đơn vị duy nhất mang đến bản chuyển ngữ trau chuốt này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free