(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4723:
Trong Nguyên phủ.
Nguyên Hân Vinh là một trong bảy chiến tướng của Huyết Nha Tôn Giả, có thể nói là một nhân vật tầm cỡ, bản thân là một Giáo Chủ cấp cao với thực lực cường hãn.
Lưu Diệu đứng ở ngay cổng, hắn nói với một tên thủ vệ:
– Hôm nay Binh thiếu có ở đây không?
– Hôm nay tâm trạng Binh thiếu khá hơn một chút.
Thủ vệ kia gật đầu, cũng nhận l��y số Đạo thạch Lưu Diệu đưa.
– Vậy phiền anh thông báo giúp tôi một chút.
Lưu Diệu mười phần khách khí.
– Được.
Thủ vệ kia đi vào, chỉ chốc lát sau đã quay lại, nói:
– Binh thiếu cho mời.
Lưu Diệu vội vàng bước vào, theo chân thủ vệ, hắn đi tới một gian thư phòng.
Một người thanh niên đang tựa vào bàn vẽ, dưới ngòi bút kia, một bức tranh mặt trời mọc trên biển vẫn còn dang dở.
Lưu Diệu chẳng nói một lời, hắn vẫy tay bảo thủ vệ lui đi, rồi lặng lẽ chờ đợi.
Nếu Lăng Hàn có mặt ở đây, chắc chắn hắn sẽ nhận ra, người trẻ tuổi này chính là Nguyên Binh – người đã mua Tứ Dương đan của mình.
Chỉ lát sau, Nguyên Binh đặt bút xuống.
Bức họa đã thành.
– Diệu! Diệu! Diệu!
Lưu Diệu lập tức vỗ tay rào rào, bước tới:
– Binh thiếu, trình độ họa nghệ của ngài tốt hơn rất nhiều. Nhìn cái ý cảnh này xem, chậc chậc chậc, thật sự khiến người ta phải thán phục.
Nguyên Binh chỉ cười, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ đắc ý, hiển nhiên lời tâng bốc của Lưu Diệu khiến hắn vô cùng hài lòng.
– Binh thiếu, mẫu thân ngài bệnh tình ra sao rồi?
Lưu Diệu hỏi.
Hắn thừa biết, thể trạng của mẫu thân Nguyên Binh dạo gần đây suy yếu. Nếu ở bên ngoài thì chẳng phải chuyện gì to tát, tự nhiên có dược liệu chữa trị. Nhưng đây là Ám Vân Địa Ngục, chỉ có chém giết, thứ duy nhất sản sinh ra chỉ là Nguyên Đạo thạch, lấy đâu ra thuốc bổ trị bệnh?
Nguyên Binh trầm ngâm một lúc, nói:
– Nếu tất cả thuận lợi, ba ngày nữa, mẫu thân sẽ không còn bị bệnh tật giày vò nữa.
– Chúc mừng Binh thiếu, chúc mừng Binh thiếu, đây là niềm vui lớn lao!
Lưu Diệu vội vàng nói, biết Nguyên Binh là người con có hiếu, nên kết giao với đối phương chắc chắn sẽ có lợi.
– Binh thiếu dùng hiếu tâm cảm động trời đất, cuối cùng xuất hiện kỳ tích.
Nguyên Binh cười ha ha, khoát tay nói:
– Đây chẳng phải công lao của ta đâu, mà là tấm lòng nhân từ của mẫu thân. Người bình thường chẳng giẫm chết một con kiến, chính tấm lòng ấy đã cảm động trời đất mà đưa tới cứu binh.
Lưu Diệu vội vàng phụ họa, bởi với hắn, Binh thiếu nói gì thì nấy đúng.
Sau khi tâng bốc nửa ngày, Nguyên Binh cười nhẹ và nói:
– Tìm ta có chuyện gì?
– Không có chuyện thì không thể đến thăm Binh thiếu sao?
Lưu Diệu cười nói, nhưng hắn lập tức đổi đề tài:
– Binh thiếu, chuyện này tiểu đệ thật không muốn làm phiền ngài, nhưng ngoài ngài ra, tiểu đệ biết trông cậy vào ai đây? Nếu ngài không ra mặt giúp, tiểu đệ thật sự không có chỗ nào để kêu oan.
Tâm trạng của Nguyên Binh hiện tại rất tốt, hắn gật đầu nói:
– Nói đi, có chuyện gì phiền phức sao?
– Binh thiếu, tiểu đệ có một tên thủ hạ, mấy ngày trước bị người ta đánh chết bên trong Hắc Ám sa trường.
Lưu Diệu nói:
– Nhưng đánh chết trên lôi đài chỉ là chuyện bình thường. Thế nhưng người mới kia cực kỳ phách lối, thắng thì thôi, đằng này hắn còn chạy tới trước mặt tiểu đệ mà kiêu ngạo, nói tiểu đệ là phế vật, thì thủ hạ cũng là phế vật, thậm chí…
– Thậm chí cái gì? Nguyên Binh hỏi.
– Thậm chí, hắn còn nói tiểu đệ là phế vật, lão đại của tiểu đệ khẳng định cũng là phế vật!
Lưu Diệu hoàn toàn bóp méo sự thật trắng trợn, hắn cáo trạng với Nguyên Binh.
Quả nhiên, Nguyên Binh hừ một tiếng, nói:
– A, hắn thật sự to gan lớn mật như vậy?
– Binh thiếu, hắn chính là người mới, ở bên ngoài có chút danh tiếng, nên khi đến đây, hắn không hề thu liễm chút nào. Ngài cũng không cần chấp nhặt với hắn.
Thế mà Lưu Diệu lại quay sang khuyên can.
Nguyên Binh cười lạnh hai tiếng:
– Chấp nhặt cái gì! Hừ, người kia ở đâu, ta muốn đi gặp một chút!
Lưu Diệu nở nụ cười đắc ý, hắn đã thuyết phục được Nguyên Binh ra mặt, Lăng Hàn chắc chắn chỉ có một con đường chết.
Dám đánh ta? Chết!
Sau khi Lăng Hàn trở về luyện chế Tứ Dương đan, với tư cách một Đan Đạo Đế Vương, việc này đối với hắn chỉ là chuyện vặt.
Ngày thứ hai, hắn nhận được thông báo từ Hắc Ám sa trường, hắn lại có một trận đấu.
Thế là Lăng Hàn lên đường.
Hắn chỉ bước lên võ đài mà thôi, dĩ nhiên hắn cũng dễ dàng giành một chiến thắng. Khi định rời đi thì lại thấy Cốc Tuyết Phong.
– Thiếu gia nhà ta mời ngươi tới.
Cốc Tuyết Phong nói.
Lăng Hàn cười cười:
– Tên ngu ngốc kia vẫn chưa chịu tiếp thu giáo huấn à?
Cốc Tuyết Phong lắc đầu:
– Lần này Diệu thiếu nhờ người giúp đỡ.
– Phải không?
Lăng Hàn cười một tiếng:
– Tốt, ta muốn xem hắn mời người nào.
Lần này, hắn muốn đánh Lưu Diệu chịu phục, tránh sau này cứ nghe chó sủa.
Cốc Tuyết Phong dẫn đường phía trước, bọn họ nhanh chóng đi tới một gian phòng.
A, được thăng cấp rồi ư?
Trước đó Lưu Diệu chỉ ngồi ở khu vực khách quý, nhưng hắn vẫn chưa đủ tư cách để có phòng riêng.
Cốc Tuyết Phong gõ cửa, đợi khi có tiếng cho phép từ bên trong, hắn mới đẩy cửa vào.
Lăng Hàn cất bước đi vào, ánh mắt quét qua, trên mặt hắn hiện lên vẻ cổ quái.
Thế giới này cũng quá nhỏ.
Lưu Diệu mời ra cứu binh chính là Nguyên Binh!
Ha ha, trên mặt hắn nở nụ cười, bởi vì có trò hay để xem.
Nguyên Binh cũng ngẩn ngơ, hắn không tài nào ngờ rằng kẻ mà mình định "trấn áp" lại chính là Lăng Hàn, đây là người duy nhất có thể cứu mẫu thân của hắn.
Đúng là không thể đùa được, với một hiếu tử như hắn, thà rằng để mình chịu thiệt cũng phải đặt việc cứu mẫu thân lên hàng đầu.
Lập tức, sắc mặt hắn trở nên âm trầm.
Lưu Diệu nào hay biết gì, hắn chỉ đinh ninh rằng sắc mặt âm trầm của Nguyên Binh là đang nhắm vào Lăng Hàn. Dù sao hắn đã bóp méo sự thật trắng trợn, kể rằng Lăng Hàn đã mắng Nguyên Binh là phế vật.
Hắn lập tức mở miệng, ác nhân cáo trạng trước:
– Lăng Hàn, ngươi dám nhục mạ Binh thiếu là phế vật, hiện tại Binh thiếu tới, ngươi có phủ nhận không?
Lời này rất độc.
Nếu Lăng Hàn lắc đầu, xem như thừa nhận lời Lưu Diệu tố cáo (rằng hắn từng nhục mạ Nguyên Binh trước đó). Còn nếu gật đầu, thì lại càng khẳng định điều hắn đã nói.
– Thế nào, đứng trước mặt Binh thiếu nên sợ rồi sao?
Lưu Diệu tiếp tục thêm mắm thêm muối:
– Không phải lá gan của ngươi lớn lắm sao?
Lăng Hàn chỉ yên tĩnh nhìn hắn biểu diễn như tên hề.
– Nói chuyện đi, tại sao không nói chuyện?
Lưu Diệu cười lạnh, hắn không thể sai khiến cao thủ Hóa Linh cảnh nhưng Nguyên Binh có thể, cho nên Lăng Hàn sẽ biến thành thi thể.
– Ngươi muốn ta nói cái gì?
Lăng Hàn thản nhiên nói.
– Quỳ xuống!
Lưu Diệu lên giọng uy hiếp.
Lăng Hàn cười một tiếng, hắn nói với Nguyên Binh:
– Ta thật quỳ xuống sao?
A, đây là tình huống như thế nào?
Bỗng dưng Lưu Diệu có cảm giác tình hình vượt quá tầm kiểm soát. Sao hắn lại có cảm giác Lăng Hàn và Nguyên Binh quen biết nhau?
Nhưng làm sao có thể chứ?
Lăng Hàn chỉ là người mới tiến vào nơi này, mà Nguyên Binh chính là công tử của đại năng Giáo Chủ. Sự chênh lệch giữa hai người phải nói là một trời một vực, cho nên, hai người này tuyệt đối không thể quen biết nhau.
Nguyên Binh nhìn về phía Lưu Diệu, thản nhiên nói:
– Quỳ xuống!
Cái gì?
Những trang truyện này thuộc về truyen.free, nơi trí tưởng tượng được nuôi dưỡng.