Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4687

Lăng Hàn lục soát trên người Từ Kiệt, rất nhanh, ngoài pháp khí không gian, hắn còn phát hiện một khối bùa gỗ đào.

Thứ này treo trên cổ Từ Kiệt, trên miếng gỗ còn in hằn những đường vân cùng khí tức của Thánh Nhân.

Thế Tử Phù.

Dù Lăng Hàn chưa từng có được Thế Tử Phù, nhưng hắn liếc qua liền có thể kết luận đây chính là nó.

Thế Tử Phù vẫn nằm trên cổ Từ Kiệt, vậy tại sao nó lại không phát huy tác dụng?

– Thế Tử Phù không phải là khả năng hồi sinh thực sự, mà là lừa gạt thiên địa, mượn giả thân để gánh chịu một kích trí mạng.

Lăng Hàn chợt thì thào:

– Loại thủ đoạn này chỉ có Đế tộc mới nắm giữ, không chỉ là Thánh Nhân cảnh có thể làm được, có lẽ còn liên quan đến Đế binh.

– Đương nhiên, phần lớn sức lực vẫn do Thánh Nhân bỏ ra, nghe nói cần tiêu hao một giọt tinh huyết Thánh Nhân.

– Thế Tử Phù sẽ không bao giờ mắc sai lầm như vậy, vậy nguyên nhân ắt nằm ở ta.

– Năng lượng hủy diệt?

Lăng Hàn chợt giật mình nghĩ, năng lượng hủy diệt bá đạo không gì sánh được, có thể đạt tới cấp bậc thập tinh, ngay cả Đại Đế cũng không dám chạm vào, vậy nên khi năng lượng hủy diệt tấn công, Thế Tử Phù cũng không cách nào phát huy tác dụng hay sao?

Có khả năng sao?

– Trước kia, ta từng dùng năng lượng hủy diệt giết chết Đế tử nào chưa nhỉ?

Lăng Hàn nhớ không ra, dù sao khi đó cũng chẳng hề để ý đến.

– Cũng có thể là, bởi vì hiện tại năng lượng hủy diệt mà ta nắm giữ càng ngày càng cường đại, nên mới phát huy được kỳ hiệu này.

– Xem ra, cần phải giết thêm vài tên Đế tử mới biết được.

Lăng Hàn càng thêm hiếu kỳ về năng lượng hủy diệt, chỉ riêng phẩm chất thập tinh đã khiến nó vô cùng thần bí, mà trước đó đã chứng minh, năng lượng hủy diệt có hiệu quả trác tuyệt khi trấn áp âm hồn, có thể giúp Lăng Hàn chiến đấu vượt qua đại cảnh giới.

Giờ đây, Thế Tử Phù lại không phát huy tác dụng?

Nếu là như thế, vậy thì năng lượng hủy diệt này thật sự quá "trâu bò".

– Hiện tại còn có một Đinh Thụ nắm giữ năng lượng hủy diệt.

– Ta và hắn đều tới từ Nguyên thế giới, chính vì thế mà ta mới có thể nắm giữ năng lượng hủy diệt, tin rằng Đinh Thụ cũng vậy.

– Rốt cuộc cả hai có quan hệ gì?

Lăng Hàn vắt óc suy nghĩ nhưng chẳng có thêm manh mối nào, nên hắn tự hỏi nghĩ ngợi nhiều làm gì?

Thôi được rồi, cứ tiếp tục tìm Tiến Hóa quả đã.

Lăng Hàn không hề cho rằng mình đã vô địch thiên hạ, chưa nói đến thế hệ bạch ngân, ngay cả phần lớn Đạo tử của các Thánh Địa cũng có chiến lực cao hơn hắn. Thế nhưng, Đạo tử lại không có bảo vật cấp Đại Đế để chống cự sát khí trùng kích mà giảm chiến lực, nên mới bị hắn quét ngang.

Thế hệ bạch ngân thì khác, họ là Đế tử, trên người có rất nhiều bảo vật.

Lăng Hàn vừa tìm kiếm Tiến Hóa quả, vừa xem xét pháp khí không gian của Từ Kiệt. Tê, không hổ là Đế tử, trên người có không ít đồ tốt thật!

Đáng tiếc, lại không có Tiến Hóa quả.

Lăng Hàn liên tục tìm kiếm trên Thiên Không đảo. Ba tháng qua, hắn tìm được ba Tiến Hóa quả nhưng không gặp thêm một Đế tử nào khác.

– Xong rồi! Đột nhiên hắn cười rạng rỡ.

Lúc này hắn đã hoàn toàn nắm giữ địa mạch, có thể phát động Tinh Bộ, cũng có thể dùng địa mạch để dò xét bốn phương tám hướng.

– Tiến Hóa quả, Tiến Hóa quả, Tiến Hóa quả, có rồi!

Thân thể Lăng Hàn biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa đã ở cách đó ba ngàn dặm.

Bên ngoài, khoảng cách ba ngàn dặm đối với Chân Ngã cảnh chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng nơi này có đạo tắc chí cao áp chế, tốc độ của mọi người dù không chậm như rùa bò nhưng thực sự cũng chẳng nhanh hơn là bao.

Bởi vậy, tốc độ của Lăng Hàn thật sự quá nghịch thiên.

Ở trước mặt hắn có một gốc thực vật nhỏ bé đang khẽ đung đưa, trên đó có một quả Tiến Hóa.

Lăng Hàn đưa tay hái quả Tiến Hóa xuống. Lần này, hắn có thể luyện tượng gỗ thứ tư hóa thành thạch thai.

– Ân?

Một bóng người chợt lướt tới, đó là thanh niên có dáng người thon gầy, trán hắn nhô cao như mỏ chim.

Nhưng tuyệt đối không thể vì tướng mạo mà xem thường hắn, xung quanh người hắn có khí tượng phù văn bạo phát vô cùng kinh người.

– Lưu Tiến Hóa quả lại, tự chặt một tay, rồi cút!

Thanh niên này nói chuyện giống như đang thuật lại một việc đã định.

Lăng Hàn cười nói:

– Nếu như ta nói không thì sao?

– Vậy thì lưu lại cả mạng lẫn Tiến Hóa quả!

Thanh niên kia nói chuyện rất bình thản, hắn chẳng hề đặt Lăng Hàn vào mắt.

Lăng Hàn lắc đầu:

– Tiến Hóa quả ta muốn giữ, ta cũng sẽ không giao mạng ra đâu.

Oanh! Thanh niên kia lập tức ra tay, quả quyết không gì sánh được, hắn vung một chưởng ngưng tụ thành hình mãnh hổ lao thẳng đến Lăng Hàn.

Thật mạnh!

Lăng Hàn lùi lại. Chiến lực của người này đã đạt tới Tứ Thập Trọng Thiên, đã hoàn toàn vượt xa hắn rồi.

Oanh!

Mãnh hổ đánh thẳng xuống đất tạo thành một hố sâu, trong hố, đạo tắc còn quấn quanh và hóa thành đao kiếm búa rìu, lực phá hoại vẫn đáng sợ như cũ.

– Thế hệ bạch ngân? Lăng Hàn thản nhiên hỏi, hắn chẳng hề cảm thấy kính nể gì.

Thanh niên kia kinh ngạc, một kích vừa rồi lại không giết được đối thủ?

Hắn hừ một tiếng, nói:

– Ta chính là Bách Lý Vân.

Bách Lý? Tử Vi Đế tộc.

– A, ta nhớ kỹ.

Lăng Hàn gật đầu.

Bách Lý Vân bật cười:

– Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi có thể chạy thoát khỏi tay ta sao?

– Chạy trốn khó khăn đến vậy sao?

Lăng Hàn cũng cười nói.

– Ngươi nói nhảm quá nhiều!

Bách Lý Vân lạnh lùng nói, hắn vươn tay phải ra, hưu hưu hưu, đạo tắc hóa thành cột sáng vây khốn Lăng Hàn.

– Cá trong chậu.

Lăng Hàn cười ha ha:

– Cho ngươi một bài học, ngươi cần biết rằng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Tinh Bộ phát động, xèo, hắn biến mất trong nháy mắt.

Hả?

Bách Lý Vân sững sờ, hắn không ngờ lồng giam đạo tắc lại không thể vây khốn đối phương.

– Tinh Bộ!

Hắn lập tức kịp phản ứng, thân là Thế hệ Bạch Ngân, đương nhiên hắn có kiến thức uyên bác. Hắn gật đầu nói:

– Thì ra ngươi là Lăng Hàn!

Hắn vẫn có phần kinh ngạc, bởi vì bên ngoài có Tôn Giả dò xét nhưng vẫn để Lăng Hàn trà trộn vào được. Tên tiểu tử này ngụy trang quá kinh người, khó trách Phật tộc Tây Thiên Vực lại sinh ra một trò cười lớn đến vậy, không ngờ lại thu Lăng Hàn làm Phật tử.

– Tốt, lần này sẽ do ta giết ngươi.

Hắn lấy một đồng tiền ra, trong miệng lẩm bẩm, sau đó hắn ném lên không trung, đồng tiền liền rơi xuống một hướng.

– Ở kia!

Hắn nhặt đồng tiền lên, rồi bước về một hướng.

Nếu như Lăng Hàn có thể phát hiện được phương hướng đối phương, chắc chắn hắn sẽ rất kinh ngạc, bởi vì hắn đang ở chính hướng đó, và cũng không cách đó quá xa.

Ở chỗ này, mặc dù hắn có thể vận dụng Tinh Bộ nhưng khoảng cách dịch chuyển cũng không quá xa, bốn ngàn dặm chính là cực hạn của hắn.

Không còn cách nào khác, nơi này bị đạo tắc chí cao áp chế.

Lăng Hàn vừa ăn Tiến Hóa quả vừa tính toán trong lòng. Thế hệ Bạch Ngân quả nhiên rất mạnh, chiến lực đã đạt tới Tứ Thập Trọng Thiên, hoàn toàn có thể áp chế hắn trong giai đoạn hiện tại, thậm chí còn có năng lực giết chết hắn.

Cho nên, hắn phải mạnh lên, muốn mạnh lên trong thời gian ngắn, hắn cần một lượng lớn Tiến Hóa quả.

Sau khi ăn trái cây, Lăng Hàn bắt đầu chuyển hóa tượng gỗ thứ tư thành thạch thai.

Toàn bộ bản dịch này được truyen.free độc quyền biên tập và phát hành, xin quý độc giả lưu ý.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free