(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4553:
Oành! Oành!
Hai luồng bọt nước bắn lên cao, Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu đều bị hất văng xuống biển rộng.
– Xảy ra chuyện gì?
Đại Hắc Cẩu kêu lên, nó lập tức bơi kiểu chó về phía trước.
Lăng Hàn cau mày:
– Thiên địa đạo tắc nơi này biến hóa đột ngột, chúng ta không thể phi hành.
Họ chưa thể tu tập đạo tắc nên hiện tại cũng không thể vận dụng thiên địa đạo tắc, nhưng sự thay đổi của thiên địa đạo tắc nơi này đã khiến họ không thể bay được.
– Nếu muốn phi hành, đầu tiên phải thích ứng thiên địa đạo tắc ở đây.
Đại Hắc Cẩu nói.
Lăng Hàn gật đầu:
– Nhưng cũng có thể là đạo tắc nơi đây căn bản không cho phép phi hành.
Đại Hắc Cẩu phiền muộn:
– Quen phi hành rồi, giờ phải dùng hai chân mà đi bộ thế này, Cẩu gia thật không quen chút nào.
– Ách, ngươi không phải dùng bốn chân sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Uông, cắn chết ngươi!
Đại Hắc Cẩu há mồm cắn Lăng Hàn.
Lăng Hàn vỗ nước, lao vọt lên và đạp trên mặt biển mà chạy.
Đại Hắc Cẩu cũng nhảy lên mặt nước, tiếp tục đuổi theo Lăng Hàn.
Tuy họ không thể phi hành nhưng dựa vào sức nổi của mặt nước vẫn có thể chạy đi như bay.
Sau khi đi một tiếng đồng hồ, phía trước xuất hiện lục địa.
Không, đây là một hòn đảo rất lớn.
Lăng Hàn hít sâu một hơi, hắn vừa mới trở về từ biển máu kỳ lạ chưa được bao lâu, tại sao lại đi vào nơi tương tự như vậy?
May mắn thay, nơi này không phải là biển máu, bằng không hắn đã sinh ra tâm lý chán ghét.
Mà nói đến, chuyện này lại đơn giản đến vậy ư?
Các Đế tộc có liên thủ xông qua biển máu hay chưa? Mỹ nhân tóc đỏ thần bí là ai? Rốt cuộc đó là thủ bút của Tổ Vương nào?
Hắn lại rất kỳ vọng vào Trì Mộng Hàm, nàng là Đế nữ, có lẽ nàng biết rất nhiều tin tức bí mật.
– Tiểu Hàn tử, có phải ngươi nghĩ tới nữ nhân hay không?
Đại Hắc Cẩu hỏi.
– Ha ha.
– Đừng có chối, nhìn cái mặt ngươi kìa, chứ nếu giờ ngươi nghĩ đến đàn ông thì Cẩu gia sẽ lo lắng đấy.
Đại Hắc Cẩu cười xấu xa nói:
– Có phải nghĩ tới nha đầu Trì gia không?
Lăng Hàn không đáp lời, nếu không Đại Hắc Cẩu sẽ không bỏ qua.
Họ nhanh chóng lên đảo.
– Xem có thổ dân hay không.
Lăng Hàn nói.
Trong lúc nói chuyện, hắn thấy trên đảo có không ít người, trước kia Chân Long uyên mở ra, đã có hàng vạn người tiến vào, hơn nữa nơi đây không có lối rẽ, hòn đảo này là điểm dừng chân duy nhất.
Có người nhìn nhau gật đầu, có người lộ ra hung tướng, sát khí như ẩn như hiện.
Phải biết rằng, sau khi ra khỏi nơi này, trí nhớ của mọi người sẽ bị xóa bỏ, s��� không nhớ rõ những gì đã trải qua ở đây, cho nên, cho dù làm gì ở đây cũng không phải lo ngại.
Không những không ai nhớ, ngay cả bản thân cũng sẽ quên sạch, không lưu lại tâm ma nào.
Cho nên, ở chỗ này hoàn toàn có thể thoải mái đại khai sát giới.
– Lăng Hàn!
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, chỉ thấy Lưu Phương lao tới, hắn nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn, trong ánh mắt lộ ra sát ý lạnh lẽo thấu xương.
– Ồ!
Đại Hắc Cẩu lắc đầu, nói:
– Ngươi là người ngu xuẩn nhất Cẩu gia từng gặp qua, không ngờ chạy tới tìm chết.
– Haha, thật đúng là buồn cười.
Lưu Phương lạnh lùng nói:
– Các ngươi thật to gan, biết rõ ta cũng tiến vào Chân Long uyên mà dám tiến vào nơi này, ta không cần chờ đợi lâu, ta sẽ cho các ngươi chết thống khoái một chút.
Đại Hắc Cẩu gãi gãi đầu, nhìn về phía Lăng Hàn:
– Tại sao lời kịch của chúng ta bị hắn đoạt rồi?
– Trực tiếp giải quyết đi!
Lăng Hàn cười nói.
– Chủ ý này không tệ!
Đại Hắc Cẩu gật đầu.
Lưu Phương bước tới:
– Không thấy quan tài chưa đổ lệ, các ngươi đã khiến ta thay đổi ý định, ta sẽ lăng trì các ngươi!
Đại Hắc Cẩu cười cười:
– Cẩu gia đánh cược với ngươi, cho dù Cẩu gia đứng ở chỗ này, ngươi cũng đừng mơ tưởng đụng một cọng lông của Cẩu gia!
Lưu Phương không đáp lại, nhưng hắn là thiên tài Sinh Đan cảnh xếp hạng trong top một trăm của tinh võng, chỉ cần giơ tay là có thể trấn áp một Sinh Đan sơ kỳ như Đại Hắc Cẩu.
Hắn tiến lên phía trước, vì ngày hôm nay, hắn đã chờ rất lâu.
Nhưng hắn vừa đi sáu bước, vào lúc đi bước thứ bảy thì hắn loạng choạng, hắn lại bước hụt.
Ồ?
Nhưng hắn là Sinh Đan viên mãn, tại sao còn bước hụt?
Đám người xung quanh kinh ngạc, có chuyện gì?
Đừng nói thiên tài xếp hạng trên tinh võng, cho dù là võ giả tiên đồ bình thường cũng không có khả năng bước hụt.
Ba!
Một tiếng tát tai vang giòn, chỉ thấy Lưu Phương tát vào mặt của mình.
– Ồ, tại sao ngươi đánh mình?
Đại Hắc Cẩu lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, nói:
– Ah, Cẩu gia biết rồi, ngươi biết sai! Tốt, tốt, tốt, biết sai thì có thể sửa, vẫn còn cứu được, quỳ xuống dập đầu đi.
Ba, nó vừa dứt lời, Lưu Phương thực sự quỳ xuống.
Khốn kiếp, chuyện gì thế này?
Ngay lập tức, tất cả mọi người vô cùng chấn động, chuyện gì đang xảy ra, chẳng lẽ Lưu Phương thật sự sợ hãi?
Nếu là như vậy, hắn cần gì đi lên nói lời khiêu khích chứ?
Còn chưa giao phong chính diện thì hắn đã sợ tới mức này?
Lưu Phương cực kỳ ngạc nhiên, chuyện gì đang diễn ra, vì sao tay chân hắn lại không nghe lời mình?
Việc này quá quỷ dị!
Hắn nhớ lại, thời điểm hắn đi Đông Lâm Đế tộc dự tiệc, hắn cũng đột nhiên không khống chế được chính mình, hắn còn sờ hàng và mông của nam nhân khác, từ đó mất hết mặt mũi.
Về sau, hắn suy nghĩ mãi mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng hiện tại thân thể lại không bị khống chế, hơn nữa hai lần đều vì sinh ra xung đột với Lăng Hàn, Đại Hắc Cẩu, nói là trùng hợp thì hắn tuyệt đối không tin.
– Thì ra là các ngươi làm trò quỷ!
Hắn phẫn nộ gào lên, hai mắt như phun ra lửa.
Hắn sờ hàng và mông của nam nhân khác, hắn đã gặp ác mộng suốt mấy ngày, mỗi khi nhắm mắt lại, cảnh tượng đó lại hiện về, e rằng hắn đã sinh ra tâm ma rồi.
Hiện t���i hắn biết rõ là Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu làm trò quỷ, hắn làm sao không giận cho được?
Vừa nghĩ tới điểm này, nội tâm của hắn lại lạnh lẽo.
Người ta không cần ra tay cũng có thể đùa giỡn ngươi trong lòng bàn tay, nếu thật muốn giết hắn, trực tiếp khống chế hắn tự đánh nát thức hải, chẳng phải hắn sẽ chết ngay lập tức hay sao?
Nghĩ đến đây hắn sinh ra ý định thoái lui, thù này không báo cũng được.
Hắn xoay người bỏ chạy.
– Ồ, cháu trai, ngươi không phải vừa nói muốn xin lỗi hay sao, chạy đi đâu?
Đại Hắc Cẩu cười nói, nó búng tay một cái, ba, Lưu Phương lập tức quỳ xuống và lăn lộn dưới đất.
Dưới sự khống chế của Đại Hắc Cẩu, Lưu Phương như một con rối bị giật dây, hoàn toàn không thể kiểm soát hành động của mình.
Sau khi chơi vài phút, đột nhiên Đại Hắc Cẩu phát ra một tiếng kêu đầy kinh dị.
Lưu Phương không bị khống chế nữa. Phiên bản truyện này, với tất cả sự tinh chỉnh, là tài sản trí tuệ của truyen.free.