(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4514:
Một đòn giáo giết địch, chuyện này không hề khoa trương, nhưng một chiêu biến người ta thành thây khô thì lại cực kỳ quỷ dị.
– Lớn mật!
Tất cả mọi người hét lớn.
Thiết giáp nhân cầm giáo trong tay, lạnh lùng nhìn mọi người.
Toàn thân gã phủ kín khôi giáp, ngay cả mắt và tóc cũng không nhìn thấy. Thân hình gã thiết giáp nhân vô cùng cao lớn, chỉ đ��ng yên thôi cũng đủ gây áp lực khủng bố lên mọi người.
Mọi người cứ ngỡ hắn sẽ không dám chủ động tấn công, ai ngờ gã thiết giáp nhân lại bước tới một bước, lao thẳng về phía mọi người với tốc độ kinh người, mũi giáo đâm thẳng vào Lăng Hàn.
Không còn cách nào khác, hắn đứng trước nhất.
Lăng Hàn không sợ, tung ra một quyền mang theo màn sáng tinh thần, đối chọi với chiến giáo.
Bành!
Một chiêu đánh trúng chiến giáo, mũi giáo bùng lên hỏa diễm đáng sợ, kèm theo năng lượng cấp cao sôi trào.
Thân thể Lăng Hàn lảo đảo lui về sau vài bước, sức mạnh của thiết giáp nhân còn vượt trội hơn cả hắn.
– Chẳng có gì hơn thế!
Đám người Thích Vĩnh Minh, Chung Thiên thầm nghĩ trong lòng. Khi Lăng Hàn đã thử nghiệm, nỗi kiêng kị của bọn họ giảm đi một nửa, bởi thứ khiến thiết giáp nhân cường đại chính là chiến giáo trong tay gã – một pháp khí quỷ dị có khả năng hấp thu tinh huyết của người khác.
– Giao Dưỡng Hồn Thạch ra đây!
Vài người xông lên phía trước, đồng loạt tấn công thiết giáp nhân.
Thiết giáp nhân không nói một lời, vung chiến giáo phản kích.
Thực lực của thiết giáp nhân khoảng nhị thập tứ trọng thiên, rất mạnh, nhưng thiên tài có thực lực tương đương ở đây cũng không ít. Liên tục bị bọn họ vây công, thiết giáp nhân sao chịu nổi? Sau khi trúng vài trọng kích, lớp giáp nặng nề trên người gã rơi xuống.
Ông!
Nhưng mọi người cứ ngỡ đã hạ gục được thiết giáp nhân, thì trên chiến giáp của gã lại xuất hiện vô số đường vân tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Trong nháy mắt, chiến lực của thiết giáp nhân tăng lên rất lớn.
Gã vung giáo lên, không một ai dám chống đỡ, tất cả đều liên tục lùi về phía sau.
Uy lực quá mức mạnh mẽ, có lẽ tại đây, chỉ có sức mạnh của Thích Vĩnh Minh mới có thể áp chế gã, nếu không, ngay cả Chung Thiên cũng đành chịu.
Mọi người đều kinh hãi, dưới giếng cổ lại xuất hiện hắc giáp nhân với chiến lực vượt xa Sinh Đan đệ nhất nhân trên tinh võng, đây thực sự là điều không thể tưởng tượng nổi.
Phải biết rằng, Hắc Thạch môn chỉ là tiểu thế lực Chú Đỉnh mà thôi.
Chẳng lẽ, nơi này có người cố ý bố trí?
Không phải, không phải, Cát Cổ Thánh Nhân nhúng tay vào chuyện này là điều thiên hạ đều biết, ai dám nhúng tay vào việc của Thánh Nhân?
Nói cách khác, thiết giáp nhân vẫn ẩn mình dưới giếng cổ, chính vì Dưỡng Hồn Thạch nên mới bị mọi người phát hiện.
Kỳ lạ, sở hữu chiến lực cường đại như vậy, tại sao gã lại ở lại nơi này?
Thật vậy, với chiến lực như thế, bất cứ Thánh Địa nào cũng sẽ tranh giành chiêu mộ làm đệ tử, hơn nữa còn dùng toàn lực để bồi dưỡng.
– Rốt cuộc ngươi là ai?
Chung Thiên quát to.
Thiết giáp nhân không có ý định trả lời, nhưng có vẻ gã đã nghe thấy, bởi một đòn giáo kế tiếp đâm thẳng về phía Chung Thiên.
Ầm! Uy lực chiêu này chí ít cũng đạt tới lực lượng nhị thập bát trọng thiên, Chung Thiên không dám đón đỡ, gã nghiêng người tránh né.
Lăng Hàn mở đồng thuật quan sát, sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng.
Không thể nào!
Lăng Hàn bộc phát Hỗn Độn Tiên Đan nhằm vào thiết giáp nhân nhưng vô ích, chiến lực của gã thiết giáp nhân không hề suy yếu mảy may, gã vẫn có thể đại sát tứ phương.
Quả nhiên!
– Để tiểu tăng ra tay!
Thích Vĩnh Minh đi tới, Ông! Sau đầu hắn xuất hiện vầng phật quang, toàn thân tỏa ra kim quang rực rỡ, sau đó tung một chưởng vào thiết giáp nhân.
Ban đầu thiết giáp nhân đang truy sát mọi người, nhưng khi Thích Vĩnh Minh bộc phát kim quang, gã lập tức quay sang nhắm vào Thích Vĩnh Minh. Tuy không nhìn thấy mặt, nhưng ai cũng cảm nhận được sự căm thù mãnh liệt của gã.
XÍU...UU!
Thiết giáp nhân ra đòn tấn công Thích Vĩnh Minh.
Bành!
Đối chiến một chiêu, thiết giáp nhân bị đánh bay ra ngoài, gã đâm sầm vào vách động. Nhưng vách động quá chắc chắn, dù bị va chạm mạnh như thế cũng không hề thủng, ngược lại còn đẩy thiết giáp nhân bật ngược trở lại.
Quỷ dị thay, thiết giáp nhân lại đứng lên tấn công Thích Vĩnh Minh.
Trong lòng Thích Vĩnh Minh thầm mắng.
Tại sao lại nhắm vào ta?
Lăng Hàn có chiến lực kém gã mười trọng thiên, gã lại không thể đánh chết, cho dù bị trọng thương cũng có thể khôi phục. Hiện tại thiết giáp nhân cũng vậy, rõ ràng chiến lực kém xa gã, bị đánh bay như vậy mà vẫn có thể đứng lên tấn công mình.
Ta có thù với cả nhà của ngươi sao?
Thích Vĩnh Minh hét lớn một tiếng, đương nhiên hắn không sợ hãi, tung chưởng, tỏa ra kim quang ấm áp tựa như tắm trong gió xuân.
Hắn cực kỳ cường đại, một chưởng này đánh thiết giáp nhân phải lùi bước. Thiết giáp nhân như một kẻ không có đầu óc, chỉ toàn cơ bắp, rõ ràng không địch lại, nhưng vẫn cố chọi cứng với Thích Vĩnh Minh.
Thiết giáp nhân cũng không phải Lăng Hàn, gã không có Hỗn Độn Tiên Đan để hóa giải lực lượng tập kích. Sau khi trúng vào trăm chiêu, ầm một tiếng, mũ giáp của gã bị đánh bay.
– Cái gì!
Tất cả mọi người kinh hô, không phải vì họ nhìn thấy một gương mặt xấu xí, mà là vì không nhìn thấy gì cả!
Đúng vậy, đó là một đám khí.
Xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ thiết giáp nhân này quá nhỏ bé nên mới mặc giáp to như vậy?
Sắc mặt Thích Vĩnh Minh thay đổi:
– Âm hồn!
Hắn xuất thân từ Phật tộc, có khả năng cảm ứng âm hồn vượt xa người thường. Bởi vậy, hắn nhận ra kẻ này không phải là người lùn, m�� là một âm hồn đang điều khiển chiến giáp.
Thảo nào, những oanh kích trước đó vô dụng, thì ra là do âm hồn điều khiển, tự nhiên không sợ chỗ hiểm yếu, không sợ trọng kích.
– Âm hồn!
Mọi người quát lớn, nội tâm trở nên nghiêm trọng.
Bọn họ đã nghe rất nhiều chuyện về âm hồn. Năm đó trên một tinh cầu có một điểm liên thông với âm phủ, rất nhiều âm hồn xuất hiện, kết quả là một vị Thánh Nhân đã vẫn lạc.
Quá kinh khủng.
Cho nên, vạn nhất nơi này là điểm liên thông thì sao?
Chỉ có Lăng Hàn vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, hắn thông qua địa mạch để quan sát, cho dù không đủ tường tận nhưng có một điều có thể khẳng định, nơi này không liên thông với âm phủ.
Thích Vĩnh Minh hừ một tiếng, hắn ra tay lần nữa, lại vận dụng Lục Tự Minh Vương Chú, thứ này có hiệu quả khắc chế âm hồn cực mạnh.
Quả nhiên, Lục Tự Minh Vương Chú kết hợp với thần thông Phật tộc của Thích Vĩnh Minh, thiết giáp nhân không thể chịu đựng nổi, gã hóa thành khói đen và bay ra khỏi chiến giáp.
Rầm, chiến giáp rơi xuống đất như một đống đồng nát sắt vụn.
Tuy nhiên, tại sao lại không có Dưỡng Hồn Thạch?
– Dưỡng Hồn Thạch bị âm hồn giấu ở nơi sâu hơn?
– Nơi này không chỉ có một âm hồn?
Tất cả mọi người chau mày, xem ra nơi này ẩn chứa không ít âm hồn. Bản văn này được hiệu đính và có bản quyền thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.