Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4504:

Lão già tóc bạc khẽ cười nhạt:

– Lão phu Phó Thiên Nghĩa, chính là giáo đầu của các ngươi.

Nói đoạn, lão buông tay, giải thoát cho Lăng Hàn.

Lăng Hàn ôm quyền:

– Phó đại nhân.

Phó Thiên Nghĩa gật gật đầu:

– Từ cửa ải này trở đi, ngươi sẽ phải đối đầu với lão phu. Ở tầng này, chiến lực của lão phu chỉ ở Chân Ngã cảnh sơ kỳ, sau đó sẽ dần dần tăng cao.

Lăng Hàn tuy yêu nghiệt nhưng hiện tại vẫn chưa thể địch nổi Chân Ngã cảnh.

– Ngươi rất không tồi, chỉ xét về thiên phú, ngươi là hạt giống xuất sắc nhất, cũng là người mạnh nhất trong lịch sử Chiến Thần cung!

Phó Thiên Nghĩa cười nói:

– Tuy biết là khó, nhưng nếu Chiến Thần cung ta có thể sản sinh một vị Sát Đế... Ha ha ha!

Lão tràn ngập chờ mong. Tuy Chiến Thần cung chưa từng thiếu cường giả Thánh Nhân nhưng lại chưa bao giờ xuất hiện Tổ Vương. Nếu có thể xuất hiện một vị Sát Đế, khi đó Chiến Thần cung có thể thoát khỏi vận mệnh trốn trong bóng tối, đường đường chính chính bước ra trước mặt mọi người.

Đế uy, ai dám tranh phong?

Cho dù ngày sau Sát Đế hóa đạo, nhưng Chiến Thần cung vẫn là Đế tộc, có Đế binh tọa trấn, có thể sánh ngang, ngang hàng với các Đế tộc khác.

Đúng vậy, bọn họ dám khiêu khích cả Đế tộc nhưng lại không thể công khai xuất hiện, chỉ dựa vào việc Chiến Thần cung có vị trí bí ẩn mà người ngoài không biết để tồn tại, trong thâm tâm vẫn ở thế yếu kém.

Trên đời này có thế lực nào mà không muốn trở thành Đế tộc?

Đương nhiên, muốn thành Đế rất khó khăn, không chỉ cần thiên phú, mà còn cần có số mệnh. Thứ này nhìn không thấy sờ không được, hoàn toàn phụ thuộc vào sự chiếu cố của trời đất.

– Rất tốt, ngươi nhanh chóng tới tầng mười bảy như thế, coi như đã vượt qua khảo nghiệm.

Phó Thiên Nghĩa vỗ vai Lăng Hàn. Lão rất thỏa mãn với Lăng Hàn.

Mỗi tầng của Huyết Tháp đều là một bài luyện tâm. Vượt qua nhiều tầng như vậy, tâm tính của Lăng Hàn chắc chắn đã được rèn luyện đến mức khát máu. Phó Thiên Nghĩa nhìn rõ, Lăng Hàn đã hoàn toàn chìm đắm vào sát đạo, không thể quay đầu nữa.

– Hãy đi nghỉ ngơi, nên kết hợp giữa chiến đấu và tĩnh dưỡng.

Lão nói.

– Vâng.

Lăng Hàn gật đầu, xoay người rời khỏi Huyết Tháp.

Vừa ra khỏi tháp, Lăng Hàn thấy vài người đang đứng đợi. Trần Binh và Triệu Tiêu đang nằm rên rỉ trên mặt đất, nhưng Chu Yên thì không thấy đâu.

– Cuối cùng cũng có một tên đi ra.

Trong năm người đứng đó, một người chỉ vào Lăng Hàn, vừa cười vừa nói.

– Tiểu tử, tới quỳ xuống!

Một người khác tiếp lời.

Hiện tại Lăng Hàn chính là ma vương giết chóc!

Sát ý lạnh lẽo chợt lóe trong mắt Lăng Hàn:

– Nếu không quỳ thì sao? Là nằm dưới đất như hai kẻ phế vật kia ư?

– Không sai.

Người vừa nói lên tiếng.

XÍU... UU!

Lăng Hàn đánh ra một quyền.

– Móa, tên điên!

Người kia không ngờ Lăng Hàn lại ra tay dứt khoát đến thế, vội vàng phản kích.

Hắn là Sinh Đan viên mãn, lực lượng nguyên thủy đã đạt tới Nhị Thập Nhị Trọng Thiên, còn mạnh hơn Lăng Hàn một đoạn.

Ầm!

Hai người va chạm, Lăng Hàn không địch lại nên bị đánh bay ra ngoài. Nhưng thân thể còn chưa chạm đất, hắn đã thi triển Quỷ Ảnh Bộ, ẩn mình vào trong bóng tối.

– Trời ơi!

Những người đang đứng hô to, bọn họ vô cùng rung động.

Đương nhiên bọn họ biết rõ Lăng Hàn đang thi triển Quỷ Ảnh Bộ, nhưng gã này mới vào Huyết Tháp vài tháng, đã vượt qua mười tầng rồi ư? Hơn nữa còn nắm giữ Quỷ Ảnh Bộ, thậm chí vận dụng vô cùng linh hoạt.

Đây là thiên tài cỡ nào?

Phải biết rằng, bọn họ cũng là hạt giống, nên đừng nhìn bọn họ hiện tại là đồng môn sư huynh đệ, nhưng thực chất lại là đối thủ cạnh tranh sống còn, cuối cùng chỉ có một người duy nhất sống sót để trở thành Sát Thủ Vương.

Ngộ tính của Lăng Hàn thật đáng sợ, khiến bọn họ nảy sinh sát ý.

– Hừ, đừng tưởng rằng chỉ có ngươi mới nắm giữ Quỷ Ảnh Bộ!

Đối thủ của Lăng Hàn hừ lạnh một tiếng, hắn cũng ẩn mình vào trong bóng tối.

Cả hai đều biến mất không thấy gì nữa. Bây giờ, ai tìm thấy đối phương trước sẽ nắm thế chủ động.

Rõ ràng đối thủ của Lăng Hàn chiếm ưu thế, bởi tu vi người này rất cao, chiến lực càng mạnh mẽ hơn, thời gian tu luyện Quỷ Ảnh Bộ cũng lâu hơn rất nhiều.

Bành!

Đúng lúc này, một bóng đen lao ra, bị đánh bay đi, bước chân lảo đảo. Ngay sau đó, một bóng đen khác lao tới và truy sát.

Móa!

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người trố mắt nhìn, bởi vì người bị đánh bay ra không phải là Lăng Hàn, mà là đối thủ của hắn. Một đòn thành công!

Trời ạ!

– Hoài Vinh chính là Sinh Đan viên mãn, hơn nữa đã leo lên tầng thứ mười lăm từ lâu, hắn nắm giữ Quỷ Ảnh Bộ gần như hoàn hảo, tại sao lại không bằng một kẻ mới đến?

– Đinh Nhất! Đinh Nhất! Chẳng lẽ gã này đáng sợ như vậy?

– Không ổn rồi, Hoài Vinh đang lâm vào thế bị động!

– Trương sư huynh không có ở đây, mà chúng ta cũng chỉ là Sinh Đan viên mãn, chiến lực không kém hơn Hoài Vinh là bao, cho dù có xông lên cũng vô ích.

Những người kia ngơ ngác.

Bọn họ cũng là hạt giống Sát Thủ Vương, nhưng bọn họ tiến vào Chiến Thần cung sớm hơn đám người Lăng Hàn mấy trăm năm. Lần này nghe nói có nhân vật mới tới, nên cố ý đến ra oai phủ đầu, áp chế nhuệ khí của kẻ mới.

Bởi vì bọn họ là quan hệ cạnh tranh, tự nhiên không cần khách khí.

Chỉ cần không gây ra tai nạn chết người, cho dù đánh tàn phế thì Chiến Thần cung cũng mở một mắt nhắm một mắt. Dù sao, chỉ có trổ hết tài năng trong giết chóc mới có thể trở thành Sát Thủ Vương.

Không ngờ Lăng Hàn lại mạnh đến vậy, dùng tu vi Sinh Đan trung kỳ mà có thể áp chế Hoài Vinh, quả thực không thể tin nổi.

Bóng người Lăng Hàn lập lòe, hắn nắm giữ Quỷ Ảnh Bộ còn vượt qua Hoài Vinh. Hơn nữa hắn còn có đồng thuật, có thể khám phá mọi hư ảo. Khi hai bên đối đầu, Quỷ Ảnh Bộ của Hoài Vinh chẳng khác nào trò cười.

Hoài Vinh bị đánh tới tấp, rõ ràng chiến lực của hắn chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Thế nhưng hiện tại, hắn không có cơ hội đánh trực diện Lăng Hàn, có lực lượng mà không cách nào thi triển ra, khiến hắn vô cùng phiền muộn.

Hiện tại hắn chỉ có thể mệt mỏi chống đỡ, chỉ cần sơ suất một chút sẽ trọng thương.

Phải biết rằng, hắn là hạt giống Sát Thủ Vương, chính là kẻ am hiểu ám sát nhất trên đời, bây giờ lại bị Lăng Hàn phục kích từ mọi nơi, tâm tình của hắn làm sao chịu nổi.

Hết lần này tới lần khác, hắn là kẻ khiêu khích trước, nên không thể bỏ chạy, khiến hắn vô cùng xấu hổ. Hắn chỉ có thể tìm cơ hội phản kích.

Tất cả mọi người im lặng, nội tâm rung động thật sâu.

Bành!

Lăng Hàn nắm lấy cơ hội, một quyền đánh vào chân trái Hoài Vinh, đánh gãy chân đối phương.

– A...

Hoài Vinh kêu thảm, ngã vật xuống đất, vẻ mặt vô cùng thống khổ.

Lăng Hàn lúc này chỉ còn ý niệm giết chóc, hoàn toàn không có ý định dừng tay, hắn tiếp tục xông tới.

– Ngươi dám!

Lúc này, có kẻ muốn xông lên nhưng lại bị những người khác ngăn lại.

Ngăn lại để làm gì?

Để Lăng Hàn giết Hoài Vinh ư? Nơi đây nghiêm cấm giết lẫn nhau, bởi vậy, chỉ cần Lăng Hàn giết người, hắn chắc chắn sẽ bị xử tử.

Bành! Bành! Bành!

Lăng Hàn áp sát, Hoài Vinh dù bị đánh gãy một chân vẫn muốn tiếp tục huyết chiến với Lăng Hàn.

Nhưng Lăng Hàn có Hỗn Độn Tiên Đan, có thể hóa giải lực lượng, nào sợ liều mạng?

Sau vài trăm chiêu, Hoài Vinh hoàn toàn bị Lăng Hàn áp đảo, truy sát.

Nội dung đặc sắc này do truyen.free độc quyền xuất bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free