(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4480:
Hiện tại Lăng Hàn không chỉ thay đổi tướng mạo, mà phía sau mông còn mọc thêm một cái đuôi.
Hắn đang noi theo Thanh Sát Hổ Vương, tuyên bố mình là Yêu tộc.
Yêu tộc nơi đây bị Phó Hỏa Dương giết cho người ngã ngựa đổ, đã sớm không chống đỡ nổi. Thấy Lăng Hàn đứng ra, bọn họ như thấy được cứu tinh, đồng loạt gầm thét cổ vũ cho Lăng Hàn.
Phó Hỏa Dương kinh ngạc, tên Yêu tộc kia không giống thổ dân bản địa, mà sao lại chủ động gây sự với mình?
Bọn họ đã sớm có sự ăn ý, đó là có thể ra tay với bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không động vào nhau.
Điều đó rất bình thường, có rất nhiều người có lai lịch lớn, chẳng lẽ vì cống hiến cho thổ dân trong tiểu bí cảnh mà phải đánh nhau sống chết sao?
Nếu không phải vì muốn mau chóng đạt được Khai Thiên Phủ, bọn họ sẽ không ra tay, chỉ chờ đến khi cường giả Chân Ngã cảnh, thậm chí Hóa Linh Chân Quân tiến vào đây, thì thổ dân còn có phần để nói chuyện sao?
Nhưng tên Yêu tộc này lại dám chọc giận mình!
Ngươi bị mù sao, không biết ta là Phó Hỏa Dương à?
- Muốn chết!
Phó Hỏa Dương thân là Đế tộc, vốn là kẻ phách lối bá đạo, từ trước tới nay hắn vẫn luôn là người đi gây sự với kẻ khác, sao có thể khoan dung cho kẻ khác trèo lên đầu mình được?
Mặc kệ ngươi ngốc thật hay giả, cứ đi chết đi!
Oanh, hắn đánh ra một chưởng mang theo uy năng ngập trời.
Lăng Hàn mỉm cười, ung dung phát động một môn bảo thuật cấp Tôn Giả, đối đầu với Phó Hỏa Dương.
Bành! Bành! Bành!
Hai người giao đấu, nhưng chiến lực chênh lệch quá lớn, đương nhiên Lăng Hàn bị đánh lùi về sau. Tuy nhiên, Hỗn Độn Tiên Đan phát huy uy lực, dễ dàng hóa giải lực lượng, tự nhiên không gây ra chút thương tổn nào cho hắn.
- Ồ!
Phó Hỏa Dương lại không hề ngốc, hắn lập tức cảnh giác.
Đối phương có thực lực kém xa mình nhiều, nhưng lực lượng của mình lại không thể đả thương hắn, điều này chứng tỏ điều gì?
Gia hỏa này có thể hấp thu lực lượng đả kích.
Một thần thông như thế, hắn chỉ từng nhìn thấy ở trên người một người duy nhất. Mà một thần thông đặc biệt như vậy, hắn tuyệt đối không tin rằng mình có thể tùy tiện gặp gỡ một kẻ nào đó cũng sở hữu được.
Cho nên, chân tướng chỉ có một.
Tên Yêu tộc này chính là kẻ đang sỉ nhục hắn.
- Đinh Nhất!
Phó Hỏa Dương cắn răng gầm lên:
- Thì ra là ngươi!
- Ha ha, chính là Đinh gia gia nhà ngươi đây!
Lăng Hàn cười to, đã bị nhận ra thì hắn không cần che giấu nữa. Xoạt, sát khí xung kích ập tới, Phó Hỏa Dương ôm đầu kêu thảm.
Sát khí xung kích lúc này thật đáng sợ, có thể nói đây là sát chiêu mạnh nhất của Lăng Hàn hiện tại.
Hắn thừa cơ xông tới, một quyền đánh nát tất cả.
Dù sao Phó Hỏa Dương cũng là thiên tài Đế tộc, hơn nữa cũng từng tiến vào âm phủ, đạt được không ít chỗ tốt từ đó, cường độ linh hồn đã đạt đến Chân Ngã cảnh. Lại thêm ý chí của hắn vô cùng cứng cỏi, cuối cùng vẫn có thể thoát ra được.
- Đáng chết!
Hắn đấm ra một quyền để ngăn cản Lăng Hàn.
Bành!
Kết quả hắn bị một quyền này đánh bay ra ngoài, hoàn toàn không phải đối thủ của Lăng Hàn.
Bị sát khí xung kích tập kích, hắn có thể hoàn thủ đã là không tồi rồi, còn có thể bảo lưu được bao nhiêu chiến lực chứ?
- Lợi hại! - Uy vũ! - Dũng sĩ!
Yêu tộc thấy thế liền cổ vũ, trợ uy cho Lăng Hàn.
Phó Hỏa Dương giận đến không thể nhịn nổi, hận không thể băm vằm Lăng Hàn thành vạn đoạn. Nhưng lúc "luận bàn" trong Đông Lâm Đế tộc, hắn đã không bằng Lăng Hàn rồi, dù dựa vào thiêu đốt đế huyết gia tăng mười tr��ng thiên chiến lực, hắn vẫn bị Lăng Hàn hành hạ thảm hại.
Hiện tại hắn còn là đối thủ của Lăng Hàn được sao?
Đi!
Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định, lập tức xoay người bỏ chạy. Hiện tại hắn không cần thiết phải liều mạng với Lăng Hàn, chờ hắn bước vào Chân Ngã cảnh, sẽ dùng ưu thế đại cảnh giới để chém giết Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười lạnh, hắn đã ra tay rồi thì có thể để đối phương chạy thoát hay sao?
Hỗn Độn Thần Lôi!
Tư, một tia chớp đánh ra, còn chưa tới gần thân thể đối phương, đã thấy Phó Hỏa Dương đứng im bất động tại chỗ.
Hắn rơi vào trong ảo cảnh.
Huyễn Cảnh Hắc Mang đã dung hợp vào Hỗn Độn Thần Lôi, nhưng bản thân nó đã có tác dụng công kích thần thức. Tất cả chỉ cần nằm trong phạm vi mà hắn có thể chịu đựng được.
Cho nên, Hỗn Độn Thần Lôi còn chưa đánh tới, Huyễn Cảnh Hắc Mang đã ảnh hưởng tới thần chí của Phó Hỏa Dương.
Nhưng Hỗn Độn Thần Lôi bay đến quá nhanh, ngay khoảnh khắc Phó Hỏa Dương còn đang ngây người thì thần lôi đã đánh tới.
Nhìn thấy lôi quang lóe sáng, ngực của Phó Hỏa Dương đã bị cháy thành một cái lỗ.
Hắn bị đánh trọng thương, Phó Hỏa Dương thoát ra khỏi huyễn cảnh. Ngay lúc này, Lăng Hàn cũng vung quyền lao tới, sát ý sôi trào.
Phó Hỏa Dương hoảng hốt, hắn chưa bao giờ thấy Lăng Hàn sử dụng chiêu này.
Đây mới là tuyệt thuật, hơn nữa tên này thâm tàng bất lộ, trước đó vẫn không hề dùng tới sao?
Hiện tại hắn không có thời gian suy nghĩ nhiều, vội vàng ra tay ngăn cản Lăng Hàn, nếu không hắn chỉ có đường chết.
Bành!
Chỉ một kích, Phó Hỏa Dương bị đánh bay lần nữa, hắn không địch lại Lăng Hàn.
Đây là đương nhiên, hắn bị Hỗn Độn Tiên Đan áp chế chiến lực ba trọng thiên, hơn nữa ngực lại bị trọng thương, cao lắm cũng chỉ phát huy ra chiến lực thập nhất trọng thiên. Còn Lăng Hàn thì sao? Lực lượng nguyên thủy đã đạt tới thập trọng thiên, tùy tiện dùng một môn Thánh thuật cũng đủ để nghiền ép đối phương về mặt chiến lực.
Lăng Hàn đuổi kịp, liên tục công kích, chiêu chiêu trí mạng.
Phó Hỏa Dương vừa giận vừa sợ, hắn chỉ có thể bị động chịu đòn.
Mặc dù "luận bàn" lần trước không thiêu đốt đế huyết, nhưng số lượng còn lại cũng không nhiều, không đủ để chống đỡ hắn thiêu đốt đế huyết lần nữa. Cho nên, hắn hiện tại không có cách nào, căn bản không còn át chủ bài để bộc phát nữa.
Hắn chỉ có thể bị đánh, liên tiếp trúng những đòn công kích, kêu la thảm thiết không ngừng.
Điều càng khiến hắn buồn bực hơn là, mỗi một kích của Lăng Hàn rất nặng nhưng không hề nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu đánh mạnh hơn một chút, uy hiếp đến tính mạng của hắn, bảo vật trên người hắn sẽ phát huy uy lực, mang theo hắn thuấn di rời khỏi đây.
Nhất định là tên gia hỏa này cố ý.
Phó Hỏa Dương tức giận gào lên, đường đường là Đế tộc mà lại bị người khác trêu đùa, còn có thiên lý hay không đây?
Bành!
Cuối cùng, Lăng Hàn đánh ra một quyền, lực lượng nặng nề, trực tiếp uy hiếp đến sinh mạng của Phó Hỏa Dương. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng bao phủ lấy thân thể hắn, xoẹt, rồi hắn biến mất.
Bảo vật phát huy uy lực, hắn có thể tránh thoát khỏi cái chết một lần, lại còn chạy đi ức vạn dặm, để đảm bảo hắn hoàn toàn an toàn.
Hắn thật sự có thể thoát được sao?
Lăng Hàn hiện tại là trận đạo tông sư, hắn nhạy bén phát hiện, kỳ thực trong tia sáng kia có mang theo lực lượng địa mạch, mượn lực đưa Phó Hỏa Dương rời đi.
Ha ha, thì ra đây là nguyên lý của Vạn Lý Độn Hành Phù.
Lăng Hàn đứng im, thần thức mở rộng, tiến vào trong địa mạch.
Địa mạch trong bí cảnh này ít đến đáng thương, cũng chỉ có mười mấy con mà thôi, cho nên, muốn tra xét vô cùng dễ dàng.
Tìm được.
Lăng Hàn cười tươi, xoẹt, hắn cũng biến mất trong nháy mắt theo.
Cũng không biết là vận khí hắn tốt hay Phó Hỏa Dương bất hạnh, nơi này vừa vặn có một miệng địa mạch, hắn không cần phải đi nơi khác tìm kiếm.
Ở một bên khác.
Phó Hỏa Dương thông qua địa mạch được truyền tống tới đây. Lúc này hắn đã cách xa chiến trường ít nhất mấy chục vạn dặm, tự nhiên không có khả năng bị Lăng Hàn tìm thấy.
Hắn sờ lên sợi dây chuyền, chính là món đồ này đã cứu mạng hắn. Nó có thể phát động bảy lần.
Quả nhiên nội tình của Đế tộc rất kinh người, át chủ bài bảo mệnh lại có thể sử dụng nhiều lần đến vậy.
Đầu tiên phải chữa thương, sau đó lại tính tiếp.
Nhưng hắn còn chưa kịp lấy ra thuốc trị thương, đã thấy một bóng người xuất hiện.
Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ chương truyện này đều thuộc v�� truyen.free.