Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4453:

Mặc dù Lăng Hàn nói quá lời nhưng không phải không có lý.

Mặc dù dương hồn không mạnh, năng lượng màu đen cũng chẳng quá cường đại, nhưng chỉ một chút ít cũng đủ gây tổn thương cho họ, và vết thương dù nhỏ đó cũng khiến thực lực của hai âm hồn cấp Giáo Chủ thay đổi.

Một khi sự cân bằng bị phá vỡ, họ sẽ không còn là đối tác mà trở thành kẻ thù sống chết.

– Cho nên, các ngươi nên đi thu thập thuộc hạ của mình đi.

Lăng Hàn lại nói ý kiến của mình lần nữa.

Tây Mạc Vương cùng Hà Thần Vương nhìn nhau, bọn họ không cam lòng.

Nhìn dương hồn đào thoát sao?

Món mồi ngon thế này, thả đi thì quá đáng tiếc, hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến thể diện.

Nhưng lời Lăng Hàn nói không sai, và điều đó khiến cục diện lâm vào bế tắc.

Hai đại âm hồn đều quả quyết, họ ấp ủ cuộc chiến này đã lâu, tuyệt đối không thể vì hai dương hồn mà xảy ra sai sót.

Đi.

Lăng Hàn thở phào, hắn nhìn về phía Trì Mộng Hàm, phát hiện nàng đã đổ mồ hôi lạnh, dù cả hai đều là hồn thể.

Họ không dám nấn ná thêm, vả lại đã thành công tăng cường hồn thể lên Hóa Linh cảnh, đạt được mục đích, vậy thì không cần thiết phải chờ ở đây nữa.

Hai người quay trở lại, tiến vào vị trí ban đầu, sau đó phát ra tín hiệu. Cường giả Đông Lâm Đế tộc lập tức điều khiển hồ lô hút họ vào trong.

Lập tức, Lăng Hàn cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, không còn bị trói buộc, dường như hắn đang hòa mình vào thiên địa.

Hắn hoàn toàn không muốn trở về thể xác chính mình, vì như vậy hắn sẽ bị trói buộc.

Nhưng ý nghĩ này vừa nhen nhóm đã bị hắn dập tắt.

Không có nhục thân hỗ trợ, hắn còn tu luyện thế nào?

Chỉ có linh hồn chẳng khác gì cây lục bình không rễ, không thể tồn tại lâu dài.

Hắn vội vàng trở về nhục thân của mình, hòa vào thức hải. Ngay sau đó, thức hải của hắn đau đớn đến mức như sắp nổ tung.

Việc này rất bình thường, hồn thể của hắn đã tăng từ Sinh Đan cảnh lên Hóa Linh cảnh, cường đại hơn trước rất nhiều, nên thức hải vẫn chưa kịp thích ứng.

Toàn thân hắn phát sáng, hồn thể của hắn quá mạnh mẽ, đã vượt xa cảnh giới hiện tại.

Lăng Hàn cố gắng thật lâu, cuối cùng hắn cũng sơ bộ hòa nhập với linh hồn, nhưng muốn hòa làm một thể như trước đây, hắn cần phải tốn chút thời gian.

– Tại sao thiên kiêu của tộc ta chưa trở về?

Có người hét lớn.

Đây là người hộ đạo lên tiếng, nhìn hắn già đến không tưởng, khẳng định không thể nào là thiên kiêu của thế hệ này.

– Tại sao Đạo Tử giáo phái của ta chậm chạp không tỉnh lại?

Lại có người hộ đạo gào lên.

Hiển nhiên, linh hồn của những người này đã bị âm phủ tiêu diệt, vĩnh viễn không thể trở về còn sống.

Đông Lâm Đế tộc chỉ biểu thị tiếc nuối, cũng không nhắc gì đến việc bồi thường.

Họ đã sớm thông báo, tiến vào âm phủ vô cùng nguy hiểm, tự chịu trách nhiệm về hậu quả.

Nếu đổi thành thế lực khác, có lẽ Đằng Xà Thánh Địa, Tam Hoa giáo sẽ không cam tâm từ bỏ, nhưng đây chính là Đế tộc cơ mà, ai dám làm lớn chuyện? Không sợ Thánh Nhân xuất thế càn quét tất cả sao?

Bởi vậy, việc này dù có đau đến mấy cũng phải ngậm đắng nuốt cay.

Lăng Hàn và Trì Mộng Hàm là người trở về chậm nhất, nhưng cũng không muộn quá nhiều, bởi vì sự chênh lệch thời gian, cho dù họ ở âm phủ mười ngày, thì ở đây chỉ mới trôi qua một ngày mà thôi.

Chỉ cần có thể trở về còn sống, ai nấy cũng đạt được lợi ích to lớn, cường độ linh hồn đều đã đạt tới Chân Ngã cảnh.

Việc này không phải chiến lực của họ đột phá Chân Ngã cảnh, mà là đặt vững một nền tảng cực kỳ kiên cố, một khi ngày sau bước vào Chân Ngã cảnh, chiến lực của họ sẽ nghiền ép cả thế hệ.

Những thiên kiêu cường đại còn sống sót, ví dụ như Sa Dương, Dịch Viện Dung, Trúc Nghi Tu, họ đều đạt được lợi ích kinh người, cả người tỏa ra hào quang, dường như có thể tùy thời bước vào Chân Ngã cảnh.

– Đinh huynh, hoan nghênh trở về.

Thân Ngọc Đường đi tới, hắn cười nói với Lăng Hàn.

Lăng Hàn cũng gật đầu, nhìn kẻ này một cái, hắn cảm thấy khí tức của đối phương thâm trầm, ẩn tàng khó lường.

– Ha ha ha, các vị tiểu hữu, chúc mừng các ngươi trở về, xem như các ngươi đã vượt qua khảo hạch thứ hai.

Lão Giáo Chủ của Đông Lâm Đế tộc nói, hắn nhìn khắp những người có mặt ở đây, ánh mắt dừng trên người Lăng Hàn một chút, dù chỉ dừng lại trong khoảnh khắc, nhưng vẫn bị Lăng Hàn mẫn cảm phát hiện.

– Tiếp theo chính là khảo nghiệm cuối cùng.

Lão Giáo chủ cười nói:

– Tộc ta đúng lúc có một gốc mẫu thụ đang kết quả thành thục, nhưng chỉ kết ra vỏn vẹn bảy quả, cho nên, lần này dự định mời bảy tiểu hữu tiến vào tộc ta để hưởng thụ tiên quả.

Mẫu thụ!

Lập tức, ánh mắt mọi người tỏa sáng. Mẫu thụ đó, mỗi một vùng đất chỉ có thể sinh ra một gốc duy nhất, ít nhất cũng là tiên thụ cấp bậc Tôn Giả, vậy trái cây nó kết ra sẽ bổ dưỡng đến mức nào?

Nhưng chỉ có vỏn vẹn bảy danh ngạch!

Mọi người nhìn nhau, những thiên tài Sinh Đan viên mãn kia tươi cười, tin rằng bảy người đó chắc chắn sẽ nằm trong số họ.

– Võ đạo đều lấy thực lực làm trọng, nhưng cũng phải nhìn tiềm lực, không thể vì tu luyện sớm mấy năm, cảnh giới cao hơn mà nhất định sẽ là mạnh nhất.

Lão Giáo chủ lại mở miệng nói:

– Cho nên, tiếp theo các vị sẽ dùng toàn lực oanh kích khối Huyền Thiên thạch này.

– Khối Huyền Thiên thạch này là do một vị Thánh Nhân tộc ta chế tạo, có thể kiểm tra tổng hợp tu vi, tuổi tác, chiến lực của các ngươi, cuối cùng sẽ đánh giá một mức tiềm lực.

– Chuyện này cũng không phải hoàn toàn chính xác, nhưng sẽ không có sự chênh lệch quá nhiều.

Nghe hắn nói xong, những Sinh Đan viên mãn kia cau mày, người cảnh giới thấp lại tươi cười.

Sự chênh lệch về thực lực và cảnh giới rất khó san lấp, nhưng khi so sánh tiềm lực thì lại khác.

Đều là thiên tài vô thượng, ai sợ ai?

Rất nhanh, một khối đá lớn được đưa vào trong quảng trường.

Lão Giáo chủ cười nói:

– Đây là tảng đá mà một vị Thánh Nhân tộc ta từng ngồi ngộ đạo, ban đầu nó vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, nhưng cuối cùng lại biến thành chí bảo. Các ngươi cứ việc dùng toàn lực oanh kích, mức tiềm lực sẽ được biểu thị bằng số sao, số sao càng nhiều, điều đó chứng tỏ tiềm lực càng cao.

– Xin hỏi tiền bối, phải bao nhiêu ngôi sao mới đủ tiêu chuẩn?

Có người hỏi.

Lão Giáo chủ trầm tư một lúc, nói:

– Phàm là người kiểm tra đạt tới ba sao, thành tựu thấp nhất cũng là Giáo Chủ, còn đạt được năm sao sẽ trở thành Tôn Giả.

Điều này càng làm mọi người cảm thấy hứng thú. Mặc dù họ tin tưởng mình sẽ thành Tôn Giả, nhưng có được chứng cứ rõ ràng càng giúp họ có thêm tự tin.

– Tiền bối, không biết thiên tài trong quý tộc của ngài nhiều nhất đạt tới mấy sao?

Lại có người hỏi.

Ánh mắt lão Giáo chủ sáng lên, dường như nhớ tới người nào đó, hắn nói:

– Tộc ta, người mạnh nhất đã thắp sáng bảy ngôi sao!

Tê, năm sao sẽ trở thành Tôn Giả, bảy sao sẽ thành Thánh?

Là ai vậy?

Lão Giáo chủ cười một tiếng:

– Thành Thánh không chỉ cần tiềm lực, càng phải có vận khí, cho nên, không nhất định, không nhất định đâu.

Mặc dù hắn nói không nhất định nhưng vẻ mặt đắc ý thì không che giấu được.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free