Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4434

Sứ giả Đông Lâm Đế tộc sững sờ, chẳng lẽ còn cách nào khác sao?

– Ngươi cứ tự mình trải nghiệm xem!

Lăng Hàn lao tới, tung một quyền đánh thẳng vào sứ giả Đông Lâm Đế tộc.

Móa!

Tên sứ giả lập tức giận đến tím mặt, lỗ mũi bốc khói. Hắn đường đường là sứ giả của Đế tộc, vậy mà đối phương dám động thủ với hắn ư?

Oanh! Nhưng một quyền của Lăng Hàn đã ập đến, hắn buộc phải chống đỡ.

Sau cú va chạm đó, thân thể hắn trượt dài về phía sau, trên mặt đất hằn một vệt rãnh thật sâu.

Lực lượng thật kinh khủng!

Tên sứ giả thầm rủa trong lòng, cảm thấy cánh tay phải của mình dù vẫn giơ được lên nhưng đã mất hết cảm giác, cứ như không còn là của mình vậy.

Lăng Hàn nhanh chóng tiến lên, lại tung thêm một quyền.

Sứ giả chỉ đành đổi tay khác chống đỡ. Ầm! Thân thể hắn lại lùi về sau.

Thấy Lăng Hàn lại tiến đến, định tung ra quyền thứ ba, hắn vội vàng kêu lên:

– Ta tin! Ta tin!

Lăng Hàn thu tay về, đoạn nhún vai nói:

– Ngươi xem, biện pháp của ta có nhanh hay không?

Sứ giả thầm nguyền rủa trong lòng, đoạn oán hận rút ra một tấm thiếp mời ném về phía Lăng Hàn, trong mắt lóe lên hàn quang.

Hắn vốn định ỷ vào thân phận sứ giả Đế tộc, để các thiên tài đỉnh cấp phải lấy lòng, rồi nhân tiện kiếm chút lợi lộc. Nào ngờ Lăng Hàn lại ra chiêu không theo lẽ thường, trực tiếp ra tay đánh hắn, khiến kế hoạch của hắn đổ bể.

Ghê tởm, quá ghê tởm.

– Đinh Nhất, ngươi sẽ hối hận!

Hắn vẫn không nhịn được nói ra.

– Ta hối hận cái gì?

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, nói:

– Ý ngươi là, sau này khi ta tới Đông Lâm Đế tộc, ngươi sẽ dùng đủ mọi cách để gây khó dễ cho ta ư? Ha ha, ngươi tự đánh giá bản thân quá cao rồi đấy.

– Sứ giả Đế tộc ư? Ha ha, đó là ngươi tự cho mình là như vậy thôi. Ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ chạy việc vặt, có gì mà kiêu ngạo chứ?

– Ta còn không sợ Phó Hỏa Dương, ta sẽ sợ tiểu nhân vật như ngươi hay sao?

– Hơn nữa, ta đây anh tư bất phàm như thế, tương lai có khi lại trở thành con rể quý của Đông Lâm Đế tộc. Đến lúc đó, ngươi còn chẳng phải quỳ gối nghênh đón ta sao!

Còn có một điều Lăng Hàn chưa nói, đó là hắn đang giả mạo thân phận. Cho dù Đinh Nhất có gây ra họa lớn cũng chẳng liên quan gì đến Lăng Hàn thật sự.

Đại Hắc Cẩu lấy chân vuốt mặt, thầm nghĩ Lăng Hàn quả là mặt dày, rất có phong thái của nó.

Tên sứ giả ngây người ra, hắn buộc phải thừa nhận, Lăng Hàn nói vô cùng có lý. Hắn đâu phải hậu duệ Đế tộc, hắn chỉ là một kẻ chạy việc vặt. Muốn tranh giành với người được Đế tộc xem trọng, hắn có xứng tầm không?

Hơn nữa, Lăng Hàn phi phàm như thế, chiến tích khủng bố. Một người như vậy rất có thể sẽ được Đông Lâm Đế tộc để mắt tới, thậm chí còn tuyển làm con rể.

Hắn làm sao so?

– Cút!

Lăng Hàn quát một tiếng.

Tên sứ giả không dám hé răng nửa lời, đành xám xịt rời đi.

Lăng Hàn chỉ khẽ cười một tiếng, cũng chẳng bận tâm chuyện này. Dẫm bẹp một tên tiểu nhân vật như vậy thì có gì đáng vui chứ?

Hắn muốn dẫm cũng phải dẫm loại người như Phó Hỏa Dương.

– Bây giờ chúng ta quay về Cửu Dương Thánh Địa hay sao?

Đại Hắc Cẩu hỏi, vì còn nửa năm nữa mới tới thịnh hội của Đông Lâm Đế tộc.

Lăng Hàn lắc đầu:

– Nếu chúng ta quay về Thánh Địa, nửa năm đi về không bõ. Không cần lãng phí thời gian di chuyển làm gì.

Hắn dừng một lúc mới nói:

– Tu luyện tại đây đi.

Hiện tại hắn đã nhận được thiếp mời của Đông Lâm Đế tộc, nghĩa là hắn là khách quý của Đông Lâm Đế tộc. Nếu ai dám ra tay với hắn, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Đông Lâm Đế tộc, còn ai dám chứ?

Cho nên, hiện tại hắn rất an toàn, hắn có kim bài miễn tử.

Đại Hắc Cẩu ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, liền không nói thêm gì nữa.

Một người một chó ở lại, mỗi ngày đều khổ tu.

Lăng Hàn dùng giá cao thu mua Phong Lâm thạch trên tinh võng. Trời không phụ lòng người, hoặc nói cách khác, chỉ cần trả đủ giá thì không gì là không mua được. Cuối cùng, cũng có người liên lạc với Lăng Hàn, nói rằng trong tay họ có Phong Lâm thạch.

Hai người dùng tinh võng làm môi giới, hoàn thành lần giao dịch này.

Lăng Hàn lập tức bắt đầu luyện chế Phong Lâm đan. Hắn không gặp khó khăn gì đáng kể, chỉ sau ba lần thất bại đã luyện thành công.

Hắn vừa tu luyện vừa luyện đan, dùng tiền đẻ ra tiền để tiếp tục mua sắm Phong Lâm thạch.

Sau khi uống từng viên Phong Lâm đan, Hỗn Độn Tiên Đan của hắn phát triển nhanh chóng, Tiên Đỉnh duy nhất cũng dung luyện rất nhanh.

Sinh Đan sơ kỳ không giống như các cảnh giới trước, có thể tu luyện liên tục. Bởi vì không cần mượn nhờ lực lượng thiên địa, tu luyện hoàn toàn dựa vào chính mình, mà chỉ cần dung luyện Tiên Đỉnh làm chất dinh dưỡng cho Tiên Đan.

Đương nhiên, lực lượng thiên địa càng mạnh thì tốc độ dung luyện Tiên Đan sẽ càng nhanh, nhưng cũng không đến mức quá phi lý.

Bởi vậy, ngoài luyện đan ra, Lăng Hàn cũng không ngừng tu luyện.

Thời gian nửa năm trôi qua.

Lúc này, bên trong thức hải Lăng Hàn, ba cái chân của Tiên Đỉnh duy nhất đã biến mất. Điều này đại biểu hắn đã hoàn thành một nửa cảnh giới Sinh Đan sơ kỳ. Lực lượng của hắn cũng có tiến bộ rõ rệt, chiến lực tăng lên cửu trọng thiên.

Nếu hắn tu luyện Sinh Đan sơ kỳ đạt tới đỉnh phong, lực lượng hắn sẽ đạt tới thập trọng thiên.

Việc này quá kinh người.

Đại Hắc Cẩu cũng tiến bộ không nhỏ, nó đã đột phá Bát Đỉnh, hơn nữa còn đạt đến Bát Đỉnh đỉnh phong. Nhưng một bước Cửu Đỉnh không dễ vượt qua chút nào, Đại Hắc Cẩu cần một thời gian dài tích lũy, sau đó hậu tích bạc phát, mới có cơ hội đột phá.

Ông! Đột nhiên trên người Lăng Hàn tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Hắn ngẩn người một lát, rồi chợt phản ứng lại. Đã đến giờ truyền tống tới thiên kiêu hội của Đông Lâm Đế tộc.

Việc không truyền tống ngay lập tức hiển nhiên là để cho hắn có chút thời gian chuẩn bị.

– Lão Hắc.

– Cẩu gia đến rồi.

Đại Hắc Cẩu nhảy tới.

Lăng Hàn túm lấy Đại Hắc Cẩu, dùng bí lực bao phủ nó để cả hai cùng được truyền tống.

Đại Hắc Cẩu vô cùng chờ mong, nó còn chưa thử truyền tống cao cấp bao giờ.

Sau đó... thì chẳng có sau đó gì cả.

Không có diễn biến gì kịch tính cả, chỉ thấy một người một chó ôm nhau thật chặt, bầu không khí có vẻ xấu hổ.

– Ách, tại sao chưa bắt đầu truyền tống?

Lăng Hàn nói.

– Chẳng lẽ chúng ta không được đi?

Đại Hắc Cẩu lè lưỡi ra, nói:

– Cẩu gia không phải đồ biến thái! Hơn nữa cho dù Cẩu gia muốn chơi biến thái cũng phải đi tìm tiểu bạch kiểm chứ!

Lăng Hàn muốn đạp nó một cước. Đúng lúc đó, một luồng sáng cực mạnh bùng nổ. Xoẹt! Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu đều biến mất tại chỗ.

Cuối cùng cũng đã truyền tống rồi.

Mắt hoa lên một chốc, khi Lăng Hàn có thể thấy rõ cảnh vật trước mắt, hắn đã xuất hiện ở một quảng trường. Xung quanh đều là người, có nam có nữ, mỗi người đều tỏa ra khí thế trùng thiên, thần thái uy nghi khiến người khác phải kiêng dè.

– Đinh Nhất!

Một giọng nói vang lên. Chỉ thấy Phó Hỏa Dương từ xa bay tới, đứng lơ lửng trên không trung, nhìn xuống Lăng Hàn.

– Ha ha, tiểu bằng hữu Phó gia, dù hai ngươi có ân oán thế nào đi chăng nữa, cũng không được động thủ tại nơi này.

Một lão giả lập tức xuất hiện và cảnh cáo Phó Hỏa Dương.

Phó Hỏa Dương nhếch mép cười nhạt nhìn Lăng Hàn, rồi mới quay đầu rời đi.

Bị Đế tộc cảnh cáo, hắn buộc phải coi trọng. Dù sao hắn cũng chỉ xuất thân từ bàng chi, chứ đâu phải Đế tử.

Mọi nẻo đường câu chữ trong tác phẩm này đều đã được truyen.free dày công biên dịch và gửi đến độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free