Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4425:

- Đi!

Lăng Hàn cầm lấy Đại Hắc Cẩu rồi vội vã rời đi.

Giờ phút này, không phải họ đi tìm Chu Vận, mà là chính họ đang bị truy sát.

- Trốn được sao?

Nam tử trung niên kia hừ một tiếng, hắn bay vút lên không và đuổi theo Lăng Hàn.

- Lão già khốn kiếp, chúng ta giết cha ngươi hay bán mẹ ngươi à, sao ngươi không dùng nước tiểu soi mặt xem, ngươi bị bệnh thần kinh sao!

Đại Hắc Cẩu rảnh rỗi không có việc gì làm nên gào lên.

Cốt yếu là, nó không chỉ hét to mà còn dùng thần thức truyền âm.

Bởi vậy, nam tử trung niên nghe thấy tiếng trong thức hải trước, sau đó lỗ tai mới nghe được.

Mẹ nó, con hàng này muốn đả kích mình hai lần ư?

Nam tử trung niên kia giận dữ, hắn liên tục xuất thủ nhưng tốc độ của Lăng Hàn cực nhanh, mỗi lần ra chiêu đều thất bại.

- Ha ha, đánh không trúng, đánh không trúng, lêu lêu, ngươi là lão già khốn kiếp, đi theo phía sau mà ngửi rắm của ta đi.

Đại Hắc Cẩu cười to, nó liên tục khiêu khích đối thủ.

Nam tử trung niên kia hừ một tiếng, dùng thần thức truyền âm nói:

- Các ngươi biết bổn tọa là ai không?

Hắn chỉ có thể dùng thần thức truyền âm, hắn không mở miệng nói chuyện, bởi vì tốc độ giọng nói không nhanh bằng tốc độ của đối phương, hắn lại ở phía sau nên không thể nói cho hai người Lăng Hàn nghe.

- Biết chứ, ngươi không phải cháu trai của ta sao?

Đại Hắc Cẩu tiếp tục chọc tức.

Nam tử trung niên tức giận, tại sao con chó đen kia lại khiến ngư���i ta ghét đến thế, ngươi không thể nói hai câu tiếng người sao? Hắn cố kìm nén cơn giận, nói:

- Bản tọa họ Trình, Trình gia ta nắm giữ một bí thuật, chỉ cần bị ta nhắm trúng, cho dù các ngươi trốn tới chân trời góc biển cũng sẽ bị ta tìm ra!

- Cho nên, bản tọa khuyên các ngươi một câu, nên ngoan ngoãn dừng lại, đừng phí công vô ích.

Đại Hắc Cẩu cười nói:

- Nhìn khẩu hình của ta này: Cút, mẹ, mày, đi!

Nam tử trung niên cười lạnh:

- Tất cả thông tin về các ngươi đã được ta chuyển về gia tộc, sau đó không chỉ bản tọa đuổi giết các ngươi, mà toàn bộ Trình gia sẽ truy sát các ngươi.

Lăng Hàn không sợ nam tử trung niên này, hắn không phải chưa từng chém giết cường giả Sinh Đan viên mãn, thực lực của người này chỉ ở Cửu Trọng Thiên, căn bản không thể làm gì được hắn.

Nhưng nếu dẫn Phó Hỏa Dương xuất hiện, vậy thì sẽ khó đối phó.

- Bản tọa cũng bội phục các ngươi, dám đắc tội Đế tộc!

Nam tử trung niên nói, hắn đuổi theo rất nhanh, đây là tâm lý chiến, hắn muốn dọa Lăng Hàn cùng Đại Hắc Cẩu sợ hãi.

- Chỉ là chi thứ của Đế tộc, có gì mà phải sợ!

Đại Hắc Cẩu phụ trách mắng nhiếc:

- Cũng là Trình gia các ngươi, nghe ngươi nói thì ghê gớm lắm, kết quả lại cam tâm làm chó cho chi thứ của Đế tộc, phi, ta khinh thường loại các ngươi.

- Có thể làm việc cho Đế tộc, đó là vinh hạnh của chúng ta!

Nam tử trung niên nói ra, hắn không cảm thấy hổ thẹn mà còn lấy đó làm vinh dự.

Gặp được kẻ vô sỉ như thế, Đại Hắc Cẩu cũng không biết nên nói cái gì, nó cho rằng đó là sỉ nhục thì người ta lại cảm thấy vinh quang, nó mắng nhiều hơn nữa chẳng khác gì tán dương đối thủ.

- Lão già khốn kiếp, đuổi theo đi, đuổi kịp ta sẽ nhận ngươi làm con trai.

Đại Hắc Cẩu lại bắt đầu giở thói vô lại, đây mới là sở trường của nó, đủ sức chọc cho người ta tức điên.

Quả nhiên, nam tử trung niên kia càng nghe càng giận, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi:

- Bản tọa Trình Đông Binh thề, sau khi bắt được con chó ngươi, ta nhất định sẽ ăn từng miếng thịt của ngươi.

Có thể chọc cường giả Sinh Đan cảnh tức giận đến thế, công lực c��a Đại Hắc Cẩu quả không yếu chút nào.

- Ha ha, trong bụng của ta đầy phân, có phải ngươi cũng ăn không?

Đại Hắc Cẩu cười to, nó không nói điều gì thô tục, nhưng lời nói ra lại khiến người ta tức điên.

Trình Đông Binh tức giận, vừa rồi hắn thề sẽ ăn sạch Đại Hắc Cẩu, hiện tại lại bị hỏi có ăn cả phân hay không, hắn thật sự không biết nói gì.

- Con chó đê tiện, ngươi muốn chết!

Hắn tức giận toàn thân bốc lửa như hỏa nhân.

- Nha, lão già khốn kiếp, tại sao ngươi đột nhiên bốc lửa?

Đại Hắc Cẩu lộ ra vẻ kinh ngạc, nói:

- A, ngươi muốn ăn như thế sao, định nướng chính mình rồi ăn à? Ngươi thật ghê gớm, ngươi thật sự rất ghê gớm, ta bội phục kẻ phàm ăn như ngươi.

Trình Đông Binh đã che tai lại để không nghe thấy lời Đại Hắc Cẩu, nhưng hắn lại không thể phong bế thức hải, bởi vì hắn còn muốn liên hệ với người trong gia tộc, bởi vậy, hắn vẫn phải nghe những lời chướng tai của Đại Hắc Cẩu.

Hắn đã lười nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Đại Hắc Cẩu với ánh mắt đầy căm ghét.

Thật là một con chó đáng chết.

Hả?

Đột nhiên Lăng Hàn cau mày, thần thức của hắn đã phát hiện có người ở phía trước, và cả hai bên cũng có người đang tiếp cận, bọn họ giống như giăng một cái lưới, và giờ là lúc thu lưới.

Người của Trình gia sao?

Rất có thể.

Trình Đông Binh thông qua tinh võng liên hệ với người gia tộc, cho nên, trải qua một thời gian dài như vậy, việc người Trình gia thông qua đường tắt chặn đường cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng vì khoảng cách quá xa, hắn cũng chỉ có thể cảm ứng được có người tới, hắn không thể xác định tu vi của bọn họ như thế nào.

Bỗng nhiên hắn ngừng lại, tiếp tục chạy chẳng còn ý nghĩa gì, làm vậy chỉ tổ sa vào bẫy của đối phương mà thôi.

- A?

Trình Đông Binh kinh ngạc, hắn không nghĩ tới Lăng Hàn lại đột nhiên dừng lại.

Chẳng lẽ đối phương ý thức được điều gì?

Không sao, cao thủ gia tộc đã chạy tới, hiện tại còn hình thành thế vây công.

- Tiểu tử, tại sao không chạy nữa?

Hắn hỏi một câu, vẻ mặt đắc thắng.

Lăng Hàn không nói, đã có Đại Hắc Cẩu ở đ��y, hắn cũng không cần phụ trách nhiệm vụ lôi kéo thù hận nữa.

Một lúc sau có bảy bóng người xuất hiện, người già nhất đã ngoài năm sáu mươi tuổi. À không, còn có một người trẻ tuổi, kẻ này ước chừng hai ba mươi tuổi, sức sống căng tràn.

Lăng Hàn đặc biệt chú ý đến kẻ trẻ tuổi kia, hắn từ khí tức của đối phương phát hiện đó là cao thủ Sinh Đan viên mãn.

- Ha ha, đến rồi, giới thiệu một chút.

Trình Đông Binh thấy Lăng Hàn nhìn chằm chằm người trẻ tuổi kia, hắn cười nói:

- Đây chính là thiên tài của Trình gia ta, tên là Trình Vụ, chỉ mất tám mươi năm tu luyện đã đạt tới Sinh Đan viên mãn.

- Trình Vụ chính là thiên tài của Trình gia, chắc chắn sẽ đột phá Chân Ngã cảnh, sau này sẽ khai sáng một thời đại mới cho Trình gia chúng ta.

Lăng Hàn nói:

- Thì ra đã bảy tám mươi tuổi rồi mà còn giả vờ non tơ.

Trình Vụ hừ một tiếng, hắn lao lên trước tiên, đấm ra một quyền mang theo thần quang chói mắt, hơn nữa thần quang còn hóa thành đao kiếm chém thẳng vào Lăng Hàn.

Lăng Hàn vung quyền đón đỡ, *bành*, quyền lực va chạm, lực công kích của hắn tan vỡ, nhưng thần quang của Trình Vụ vẫn còn nguyên và đâm vào người Lăng Hàn, *phốc phốc phốc*, thần quang như đâm vào một khối sắt.

Lăng Hàn không hề bận tâm đến những công kích bằng năng lượng thuần túy, chỉ cần không vượt quá giới hạn chịu đựng của Tiên Đỉnh duy nhất, hắn có thể dễ dàng hóa giải.

Lực lượng khoảng Thập Trọng Thiên.

Lăng Hàn thầm nhủ trong lòng, hắn đã nắm rõ thực lực của Trình Vụ.

Hắn vô cùng bình tĩnh, nhưng Trình Vụ lại không khỏi ngạc nhiên.

Đây là tu sĩ Chú Đỉnh cảnh đấy!

Nội dung này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free