Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4423:

Lăng Hàn bước ra ngoài, phía bên ngoài đình viện có một nam tử trẻ tuổi đang đứng.

Nam tử này dáng người cao gầy, khoác trường bào màu sữa, toát lên khí chất ung dung.

Mặc dù phần lớn mái tóc của hắn màu đen, nhưng lại có một lọn nhỏ màu trắng, tựa như cố tình giữ nguyên.

– Phó Hỏa Dương?

Lăng Hàn hỏi, mặc dù hắn đã có chín phần chắc chắn.

Nam tử này gật đầu:

– Ta là Phó Hỏa Dương.

Hắn ngừng một lúc mới nói:

– Thủ hạ của ta rơi vào tay ngươi?

Lăng Hàn cũng không giấu giếm:

– Không sai.

– Chết rồi?

Phó Hỏa Dương hỏi.

– Chết rồi.

Phó Hỏa Dương cười một tiếng:

– Đúng lúc, đỡ ta phải ra tay.

– Đối xử tàn nhẫn với thủ hạ như vậy sao?

Lăng Hàn hỏi.

– Thủ hạ bán đứng chủ nhân, giữ lại để nó tiếp tục bán đứng ta sao?

Phó Hỏa Dương cười nói.

– Ha ha, xem ra ngươi là kẻ có tính cách thà phụ cả thiên hạ, chứ quyết không để thiên hạ phụ mình.

Lăng Hàn nói.

Phó Hỏa Dương lắc đầu:

– Ta chính là Đế tộc, tự nhiên cao cao tại thượng, quyết định sinh tử của một con kiến hôi thì tính là gì? Trong mắt ta, thủ hạ chỉ là sâu kiến, mà ngươi cũng giống như vậy.

– Tên tóc trắng kia, cái miệng ngươi đúng là đáng ăn đòn.

Đại Hắc Cẩu bước tới, miệng của nó còn độc hơn Lăng Hàn nhiều.

Nhưng Phó Hỏa Dương không tức giận, hắn liếc nhìn Đại Hắc Cẩu một chút, rồi chuyển ánh mắt sang Lăng Hàn:

– Ngươi có chút đặc biệt, rõ ràng chỉ là Chú Đỉnh nhưng lại cho ta cảm giác rất mạnh.

– Đương nhiên, mạnh hơn nữa cũng chỉ là sâu kiến, chỉ mạnh hơn con kiến bình thường một chút.

Lăng Hàn lắc đầu:

– Hễ mở miệng là “kiến hôi”, hễ nói là “cao cao tại thượng”, ha ha, Đế tộc thì thế nào, ngươi có ba đầu sáu tay hay sao?

Phó Hỏa Dương bình thản, hắn là kẻ thâm trầm, hắn nhìn Lăng Hàn:

– Máu của ngươi… Có lẽ rất hữu dụng!

Hắn ngang nhiên ra tay tóm lấy Lăng Hàn.

Hưu hưu hưu, hắn vươn tay chộp tới, từng luồng sáng ảo mộng lưu chuyển giữa các ngón tay.

Lăng Hàn siết chặt nắm đấm đánh tới.

Bành!

Hai người va chạm với nhau, Lăng Hàn lùi liên tiếp về sau, khóe miệng chảy máu.

Thật mạnh! Tên này đâu chỉ có chiến lực Thập Trọng Thiên, ít nhất phải Thập Tam, Thập Tứ Trọng Thiên! Đòn này đã được Tiên Đỉnh độc nhất hóa giải một phần, nhưng dư âm chấn động vẫn khiến Lăng Hàn bị thương.

Hơn nữa, đòn này chỉ là một kích tiện tay của Phó Hỏa Dương, một khi đối phương thực sự dốc toàn lực, chiến lực của hắn sẽ khủng khiếp đến mức nào.

– A?

Phó Hỏa Dương cũng ngạc nhiên, hắn cho rằng chỉ tùy tiện ra tay đã có thể b���t được Lăng Hàn, không ngờ đối phương trúng một đòn vẫn có thể sống sót.

Hơn nữa, đón đỡ một kích của hắn mà không chết, mà chỉ chảy máu ở khóe miệng, thân thể đối phương mạnh cỡ nào?

– Thú vị, rất thú vị.

Hắn cười lạnh, ánh m���t sáng lên:

– Nếu dùng máu ngươi làm chủ dược liệu, luyện thành Vạn Linh Huyết đan khẳng định sẽ có hiệu quả kinh người!

Lăng Hàn hừ một tiếng:

– Vậy ngươi phải có năng lực mới được!

– Ha ha, mặc dù ngươi có thể hóa giải một kích của ta, ngươi nên biết, đòn vừa rồi chỉ là một phần trăm thực lực của ta.

Phó Hỏa Dương cười nói:

– Ta có thể cho ngươi con đường sống, dâng máu của ngươi ra, rồi sau này làm chó cho ta.

Lăng Hàn bật cười:

– Ngươi lấy sự tự tin đó ở đâu ra?

– Bởi vì ta họ Phó, hậu duệ của Thiên Mệnh Thánh Hoàng.

Phó Hỏa Dương nói ra, hắn nói với vẻ hiển nhiên.

– Hậu duệ Đế tộc thì có thể muốn làm gì thì làm?

Lăng Hàn nói.

– Chẳng lẽ không đúng sao?

Phó Hỏa Dương hỏi lại, hắn lắc đầu, nói:

– Ta sẽ chiêu cáo thiên hạ rằng, muốn dùng máu hàng vạn thiên tài luyện chế Vạn Linh Huyết đan, có ai dám làm gì ta?

– Đế tộc, đúng là có thể muốn làm gì thì làm!

Lăng Hàn lắc đầu:

– Thật không hiểu ngươi lấy cái cảm giác ưu việt đó từ đâu ra. Nhân tiện, ta rất thích dẫm nát những kẻ như ngươi.

Vừa dứt lời, hắn lập tức hành động, nhưng không phải lao lên tấn công Phó Hỏa Dương, mà ngược lại, hắn bay vụt về sau, một tay tóm lấy Đại Hắc Cẩu và phát động Chỉ Xích Thiên Nhai, tức thì bỏ chạy.

Phó Hỏa Dương ngẩn ra, nghe Lăng Hàn nói năng hùng hồn như vậy, vốn tưởng Lăng Hàn là kẻ nông nổi, dễ bị kích động mà lao vào giết mình, nhưng tuyệt nhiên không ngờ rằng hắn không phải kẻ nông nổi, mà là một tên cực kỳ xảo quyệt.

Chuồn mất, chuồn mất, chuồn mất... Ngạo khí của ngươi ở đâu? Cảm giác chính nghĩa của ngươi đâu?

Vì quá bất ngờ trước điều này, hắn ngây người, sau đó mới vội vã đuổi theo Lăng Hàn.

Hắn là Sinh Đan cảnh, có thể bay lượn bằng thân thể, bởi vậy tốc độ của hắn không hề suy giảm.

Lăng Hàn co chân chạy như bay, tốc độ nhanh đến kinh người.

Hắn đã biết chiến lực của Phó Hỏa Dương ít nhất từ Thập Tam Trọng Thiên trở lên, còn đánh đấm gì nữa chứ.

Hắn rất ngạo khí nhưng không phải tên nhóc con ranh, biết rõ không địch lại mà còn muốn liều mạng đâm đầu vào chỗ chết.

Nếu không phải bất đắc dĩ, Lăng Hàn sẽ không dùng đến Thiên Đạo Hỏa, cho nên hắn lựa chọn rút lui.

Phải biết, hắn chỉ là Chú Đỉnh, hắn có thể nghiền ép Sinh Đan bình thường, nhưng đối phương lại là thiên kiêu, vậy thì khó làm.

Không vội, chỉ cần hắn bước vào Sinh Đan, cho dù chiến lực không tăng đến Thập Trọng Thiên nhưng ít ra cũng không cần phải sợ Phó Hỏa Dương nữa.

Hắn đáp xuống đất, phía dưới là nhà cửa san sát, hắn lại thu liễm toàn bộ khí tức, muốn từ không trung tìm ra hắn, độ khó rất cao.

Oanh!

Nhưng Lăng Hàn lập tức phát hiện, mặt đất xung quanh rung chuyển, nhà cửa đổ sụp.

Động đất?

Đương nhiên không phải.

Là Phó Hỏa Dương, hắn đứng giữa không trung, lại tấn công không hề kiêng nể, hắn đánh một chưởng san bằng cả một vùng.

Điên rồ!

Phải biết, đây không phải là những căn nhà bỏ trống, trong phòng có rất nhiều người, bị Phó Hỏa Dương công kích như thế, những người trong nhà đều chết hết.

Những người này là người vô tội.

Không chỉ Lăng Hàn, cho dù là Đại Hắc Cẩu cũng nổi giận, đối phương không có nhân tính.

– Ha ha, tất cả đều là tại ngươi.

Phó Hỏa Dương thản nhiên nói:

– Các ngươi không chạy, những người nơi đây đã không chết, cho nên, các ngươi mới là kẻ chủ mưu hại chết những người này.

Quỷ sứ! Sao lại có kẻ vô sỉ đến mức này chứ?

– Phó Hỏa Dương, đồ khốn nạn nhà ngươi! Mẹ nó! Đại Hắc Cẩu rống lên từng tiếng rõ rệt.

Hưu hưu hưu, phát sinh động tĩnh lớn như vậy, cao thủ trong thành đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, lần lượt bay vút lên không trung.

– Ác tử lớn mật!

Lúc này có cường giả Chân Ngã cảnh vươn tay tóm lấy Phó Hỏa Dương.

– Đế tộc làm việc, còn không lui xuống!

Phó Hỏa Dương quát một tiếng.

Cái gì?

Tên cường giả Chân Ngã cảnh kia vừa vươn nửa tay ra đã vội rụt lại.

Đế tộc giống như thần linh, ai dám đắc tội?

Phó Hỏa Dương hắn vừa chiêu cáo thiên hạ rằng, hắn muốn dùng máu hàng vạn người luyện đan, có người nào dám bắt hắn?

– Ngươi dùng cái gì chứng minh mình là Đế tộc?

Tên cường giả Chân Ngã cảnh quát hỏi.

Hắn hỏi câu này đã tỏ rõ sự sợ hãi.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ độc quyền của truyen.free, kính mời ghé thăm trang chính để ủng hộ tác giả và người dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free